Đọc truyện Đừng đùa với gái ngoan

Phần 15

đầu tư bitcoin

Mình SMS lại :
– Cún nó mới về, thằng Đức nó tổ chức bạn bè gặp nhau hát hò.
– Thế đang chu cái mỏ vào đâu thế kia?
(Mình đang chuých 1 phát vào má em Cún).
– Thôi anh đang có tí men, nói nữa là rách việc lắm.
– Uh, uống ít ít thôi về còn đi ngủ chuẩn bị tết nhất.
– Ok em!
Cũng may là Xu hiểu cái tính của mình, quả nhiên là đúng thật. Phụ nữ có tính ghen rất cao nhưng sự vị tha thì cũng vô bờ bến. Nghĩ lại mình cũng có phúc mới đang tạm xem là “ đối tác “ ăn ý với em Xu, em nó cũng có chút kinh nghiệm, không hờn hen vớ vẩn. Vì cứ khi nào ghen là sẽ có chuyện ngay. Mà thường thì vài lần ghen thì sẽ bị bật.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Hôm đó em Cún cũng uống bia, do không khí mà, còn cái gì nữa mà lưu mới chả luyến, tháng ngày của ăn chơi bạn bè nên em nó uống cũng ghê lắm. Mình thì quen rồi nên luôn ở cảm giác phê phê thôi chứ không say xỉn đến mức làm trò hề. Thằng Đức chủ động kết thúc đêm vui chơi đầu tiên và giải tán sớm để còn hôm sau. Chưa vội được.
– Anh hôm nay lai em về nhé.
– Uh.
– He he, dạo này anh ngoan thế?
– Phải lấy le với Việt Kiều tí chứ.
– Hi, anh cứ như thời còn cò cưa ấy.
Cảm giác lai em ở phía sau hiện nay nó khác với trước rất nhiều. Mình không còn cảm thấy áp lực nữa và em cũng vậy. Em nói chuyện khá thoải mái về cuộc sống nơi xứ người và sự phấn đấu trong học tập. Em là người có chí tiến thủ, tuy sinh ra trong gia đình cũng khá giả nhưng em rất coi trọng đồng tiền, không ăn chơi đua đòi, thích khoe của như những đứa đồng trang lứa.
Đèo em về và tạm biệt, trong lòng mình cảm thấy nhẹ nhõm và thoải mái, le lói chút suy nghĩ thích được đi chơi với em vài lần nữa, cũng chả biết làm gì, đó cũng chỉ là cảm giác nhất thời thôi, hay do sự đổi mới của em mà mình muốn biết?
Lên tới phòng mình nằm phập xuống và mở Modern Talking nghe, mình nhắn tin cho em Xu.
– Anh xong rồi đây, hôm nay thế nào em?
– Em mua chút đồ đạc tết, năm nay nhà em nấu bánh chưng mới hay chứ.
– Ngon rồi, từ bé đến giờ anh mới có 1 lần ngồi đợi nồi bánh. Gói riêng cho anh 1 cái nào cưng.
– Chỉ được cái lẻo mép, em gói rồi. Hôm 26 qua nhà em, hôm đó em mời bạn bè gặp mặt cuối năm.
– Với cương vị là?
– Là người làm thịt gà? Ok?
– À được, đã thế anh sẽ thịt thêm 1 số thứ nữa.
– Thôi ngủ đi, say lại nói linh tinh.
Nói cho các thím thêm GATO chứ, cảm giác có “ người yêu “ ngày tết nó sướng hơn ngày thường nhiều. Bởi vì chí ít giữa đám vui bạn bè ta lại có riêng 1 mảnh trời để quan tâm và được quan tâm. Có đôi chút hạnh phúc len lỏi giữa những dòng tin nhắn hỏi thăm và khép lại rất êm ái mà không có sự xích mích nào. Tết nhất là thời gian cực kỳ nhạy cảm, đôi nào mà không đủ cứng ngày tết, không đủ kinh nghiệm là rất dễ cãi nhau và bung ngay. Những ngày này hội tụ rất nhiều các “ anh tài “ tán gái và phá đám. Có thể là người yêu cũ, người theo đuổi ngày xưa hoặc đại loại là No Name sẵn sàng đến với gái của chúng ta bất cứ khi nào hai đứa có chuyện.
Mình nhớ là lúc nãy có hỏi thăm thằng bạn ở quê, nó đi làm rồi.
– Dạo này làm ăn thế nào mày?
– Nói chung là năm nay thất bại mày ạ.
– Còn yêu đương thì sao?
Vừa mới nói đến câu này, nó cởi cái áo khoác ra và quay lung cho mình thấy cái dòng chữ “ Lời Vẫn Như Đồn “ được in bằng 7 màu sắc. Mình với nó nhìn nhau cười nghặt nghẽo vì cũng hiểu là năm vừa rồi kinh tế nó phức tạp lắm, kéo theo nhiều hệ lụy. Và đặc biệt con gái bây giờ thường chọn những anh có kinh tế một chút để yêu. Giống như ai đó đã từng nói câu : “thà khóc trên bmw còn hơn cười sau xe đạp”. Mình rất kết câu này, theo quan điểm của mình thì là đàn ông thì phải có chỗ đứng ở xã hội, phải có công ăn việc làm ổn định hoặc chí ít tương lai phải sáng thì mới đủ “ vốn “ để đong đưa 1 em mà chúng ta thường gọi là “ ngon “. Chứ nghề nghiệp thì lông bông, tương lai thì mịt mù thì nói trắng phớ ra là không đủ lực mà tán được em theo ý muốn. Nồi nào thì vung nấy cả thôi. Vậy nên các thím ở đây, cứ cố gắng vun đắp cho tương lai, cho tiền đồ đã nhé. Thậm chí là đừng trách phụ nữ, con gái nó theo thằng có tiền. Họ cũng chỉ muốn tốt cho chính họ và con cái sau này có cái khởi đầu tốt hơn, nếu phụ nữ chỉ theo đuổi cái tình yêu chân thành mà không có tương lai ấy thì xét cho cùng là ích kỉ chính với tương lai của họ và của những đứa con sau này. Giờ thì hiểu sao tết này toàn nghe các đấng nam nhi chung tình hát “ Gọi đò “ với cả “ Cô Hàng Xóm “.
Nghĩ lại chuyện mình với Xu đến với nhau thì cũng thật tình cờ và thật bất ngờ. Mình đến với Xu với tinh thần cực kỳ thoải mái và êm ái, không phải là để tìm kiếm 1 tình yêu cho riêng mình mà quả thực lúc đầu mình cũng chỉ để cho thoải mái, cho mua vui và kiếm 1 người đi chơi cho đỡ chán những ngày cuối tuần, nên đôi khi giao tiếp vơi Xu mình rất tưng tửng, giọng điệu rất ất ơ và ỡm ờ… không phải trau truốt từng câu chữ giống như các thím hay đi tán gái như thời còn mặc sơ mi đóng thùng. Mình đang chìm trong những suy nghĩ và lập luận thì điện thoại có tin nhắn, là của em Cún :
– Em hỏi anh một câu nhé?
– Anh đang đợi tin nhắn tiếp theo đây.
– Anh còn tình cảm với em không?
(Mình hơi điếng người, sợ trong lúc say mình nhắn lung tung, mới làm lành với mẹ trẻ Xu nên chưa dám dở trò)
– Ngốc, ngủ đi, say rồi nhắn linh tinh.
– Không..!!! Em muốn trong lúc say anh nhớ tới ai?
Mình không nhắn nữa, ngủ thiếp đi.
hap 12 (phần 4: Cơn gió lạ) ***
Mấy ngày sau mình ở nhà sắm chút đồ tết và dọn dẹp nhà cửa. Lau cầu thang cả 3 tầng, rửa nhà các kiểu cuối cùng cũng xong. Nhớ đến cái hẹn xuống “ làm thịt gà “ dưới nhà em Xu nữa.
Thú thực với các thím là trước cái hôm xuống nhà em Xu làm thịt gà, mình lên Youtube search cách chặt thịt gà sao cho ngon và đẹp. Kể cũng không uổng công.
Tầm 8h sáng ngày 26 âm lịch mình phi xe xuống nhà em Xu, đi dọc đường mà mấy tay to mặc áo vàng đứng như chào thủ tướng về. Gặp ai cũng “ chào”, cũng may là xe mình full giấy tờ + mũ bảo hiểm xịn nên rất tự tin khi “ giao tiếp “. Cái tiết xuân mới đến nó mới vui làm sao, chắc tại vì nó pha chút hồi hộp khi xuống nhà em nó nữa.
Em nó cho cái địa chỉ khá rộng, nhưng chắc nhà em cũng có tiếng nên hỏi phát ra luôn. Hình như mình đến còn sớm… bạn bè em Xu chưa ai đến cả.
Vừa mới đáp xe xuống, em nó chẳng thèm chào một câu.
– Nhanh nhanh xuống bếp thịt con gà cho em.
– Lên là lên là lên là lên, lên là lên là lên là lên.
Em nó cưởi mũm mĩm trông yêu phết, hôm nay em trông chân chất như một cô gái thôn quê, khác hẳn với cách mix đồ, trang sức như ở Hà Nội. Chắc về nhà muốn lấy le với trai làng, hoặc lừa vài thằng “ ô-sin “ mà em từng nói.
Cũng may là tối hôm trước mới xem kỹ tiết mục chặt thịt gà, nên vụ chặt thịt gà hôm đó được bố mẹ và em nó khen lấy khen để. Miếng nào ra miếng đó, em nó cũng có chút tự hào với bố mẹ.
– Thế thầy bu biết anh là ai chưa?
– Em nói rồi.
– He, trói anh nhanh thế? Định sau con gà này là nhốt anh vào lồng à?
– Sau đó là trần nước sôi và vặt lông nữa.
Sau công cuộc bếp núc phụ cùng em, thấy cũng có đôi chút hạnh phúc len lói yên bình. Độ tầm 1 tiếng rưỡi sau thì bạn bè Xu cũng đến đông đủ, nhưng toàn là đực rựa. May mà sau đó lác đác vài em xinh tươi đến.
– Anh thấy cái anh đang giúp bố em khênh cây đào không?
– Uh, rồi thế nào?
– Anh ấy ở khu phố trên, con trai của bạn thân bố em. Cây si được 5 năm rồi.
– Thế vẫn quyết thực hiện chính sách tìm ô-sin hả?
– Em phũ rồi, nhưng cứ bám riết lấy, lúc nào về cũng lên nhà quà cáp bố mẹ, ngại lắm.
– Ờ thì cứ để đấy làm 1 vé chắc, nhỡ may sau này ế còn có cái mà víu.
(Em nó cầm con dao đang thái rau, lôi cổ mình gần lại).
– Em mà ế thì anh cũng tàn phế, nghe chưa?
Đang gay cấn thì mẹ em Xu vào.
– Ơ kìa con Xu làm cái gì thế?
Hai đứa mình nhìn bác cười xong phát rồi lại quay sang nhau lườm, môi trên cắn nửa môi dưới. Mình thấy thích cảm giác kéo co, cân não nhau thế này. Nó luôn luôn thú vị và không bao giờ nhàm chán.
Mâm cỗ cũng xong xuôi, bia bọt gì là đầy đủ cả rồi, bố mẹ Xu thì lánh sang nhà ông họ hàng gì đấy cho các thanh niên thoải mái. Mình thì ổn định sẵn chỗ ngồi cùng các bạn của Xu, thấy Xu còn đứng lông nhông chuẩn bị các thứ lặt vặt thì mọi người gọi Xu ngồi xuống, định bụng lần này ngồi cạnh nhau xem như là một cặp một đôi luôn. Thế mà em Xu làm quả bất ngờ ngồi cạnh cái tay mà em Xu chỉ lúc nãy, lão tên Như. Quả đấy mình hơi điếng người, nhưng vẫn nhìn Xu cười đểu rất nham hiểm. Biết là Xu đang bày trò. Nhưng tự dưng mình ngồi đơn côi, chả quen ai, thấy cũng hậm hực.
Cũng may là trình uống bia mình cũng tốt nên bạn Xu mời chào làm quen thì cũng ổn và sòng phẳng. Thi thoảng vẫn thấy Xu nó gắp thức ăn cho cái thằng Như kia, lại còn cái miếng thịt lúc nãy mình báo trước với Xu là có chủ rồi. Thế mà… mặt mình thế này.
Đến giữa hiệp thì bắt đầu men nó cũng ngấm dần, các thanh niên cũng bắt đầu nói theo kiểu phiêu phiêu rồi. Đang ngồi gậm nhấm thì có điện thoại của em Cún. Xu để ý thấy mình rút điện thoại ra rồi lại đút vào túi, sau đó thì cũng có tin nhắn.
– Ngày mai em làm cơm, anh lên nhé!
Đang ngồi đọc và nghĩ xem nên nhắn lại thế nào thì em Xu đến gần lúc nào và giật lấy máy. Lúc đó cũng lâng lâng nên kệ để em nó nhắn. Thích thế nào cũng được. Xong thì em nó cầm luôn điện thoại và ngồi xuống cạnh mình.
– Em cũng lắm trò nhỉ?
– Anh cảm thấy thế nào?
– Anh thấy… thức ăn ngon!?!?
– Thích ăn cái gì em gắp cho nào?
– Cho anh miếng chả.
– Thế em thích ăn gì anh gắp cho.
– Cho em miếng nem.
Lúc nào cũng thế, cái kiểu nói chuyện tưng tửng thế này nó hay ho nhưng nhiều lúc cũng bực mình nhưng cũng cố mà “ dễ chịu “ chứ nếu mà bung là thua.
Đang trong dòng suy nghĩ ngầm với nhau thì có em xinh tươi, miệng thì đang mút đũa nói to:
– Ê Xu, thế tóm lại là người yêu mày là anh nào?
(Đúng rồi, anh nào khai đê – đại loại là mấy đứa a dua theo)
Lúc đó thì mặt mình tỏ vẻ hả hê sung sướng, không phải là nắm chắc phần thắng về mình mà mình thấy như được hả giận khi Xu nó đang ở trong tình thế bối rối và khó xử… mình hiểu em qua nét mặt. Mình thì rung đùi, mặt thì ung dung kiểu như đang huýt sáo.
Cả đám đang chờ xem em Xu trả lời thế nào thì…
Và quả thật cái câu nói sau đây của em đã nói lên đúng được cái độ tinh quái của chính em.
– Yên tâm, anh ấy sẽ đứng lên mời bia mọi người ngay thôi…

đầu tư bitcoin