Đọc truyện Đừng đùa với gái ngoan

Phần 13

đầu tư bitcoin

Cho nên các cố ngày xưa đã nói “Lắm mối tối nằm không “. Các thím nhớ lấy câu này, biết điểm dừng thì dừng chân thôi, phiêu bạt mãi thì mỏi mệt ý chí lắm, nhiều lúc muốn khóc muốn buồn thì lại chỉ biết ôm gối mà tâm sự, tìm rượu để giải sầu, và đôi khi không thể nói hết được những chuyện đó với những người bạn thân, mà chỉ duy nhất nói được với: NGƯỜI YÊU.
Mấy ngày mình không liên lạc được với Xu, mình thấy cực kì trống vắng, đôi khi mình đã vô tâm không để ý tới lúc em làm nũng, lúc em đáng yêu, mình cho rằng nó chỉ là phù du nên không thể dành một chút thời gian ngắn ngủi để cảm nhân, để lưu giữ cái khoảnh khắc hay tặng em nó một lời khen từ tận trong đáy lòng, vì nếu là yêu thật lòng thật dạ thì những lời khen đó vô cùng quý báu, nó sẽ như thôi thúc cái tính trẻ con trỗi dậy mà nó bị chìm đắm từ bấy lâu nay do xã hội ép chúng ta phải lớn, phải trưởng thành, dù tâm hồn có vô tư thế nào đi chăng nữa. Những khoảnh khắc ở bên Xu, mình luôn luôn nằm ngửa, lấy tay quàng vào cổ và để em nó gối vào bờ vai, mình tự phong cho mình cái mác của kẻ bảo vệ, của sức mạnh để đón nhận mọi thứ yếu mềm, để Xu luôn được yên tâm và đó cũng là thứ người phụ nữ cần. Và đây là lần đầu tiền kể từ lâu lắm rồi mình nằm nghiêng, chân co lên tạo thành hình chữ S, mình cảm thấy trống vắng và có đôi chút yếu đuối, tâm trạng mọi rã rời, và có chút le lói của hai chữ: hối hận.
Xét cho cùng, bấy lâu nay mình luôn sống với cái lý lẽ riêng của mình, miễn không hại ai, mình vui vẻ là được, người khác nghĩ gì không quan tâm. Quả thực như thế thì quá ích kỷ, mình tự thấy mình xấu xa, rồi vu vơ nghĩ tới những cậu thanh niên xung phong, làm tình nguyện mà nhiều khi mình cứ cười khẩy rằng: làm làm gì cho mệt người, ta đây sống theo cách riêng, vẫn có bạn bè, gái gú vẫn theo đầy. Ấy mà mình không bao giờ thấy được sự hi sinh lớn lao cho những người xung quanh từ những trái tim nồng nhiệt và khát khao của tuổi trẻ ấy. Tuổi trẻ của mình chìm trong sự sống cá nhân, từ những lí lẽ luồn lách để chiếm được một tâm hồn bằng cách nhanh nhất.
Và cái “con quỷ dữ “trong người mình lại vỗ vai: thôi mỗi người một hoàn cảnh, họ có tính cách và môi trường khác mình. Mình lại thiếp đi trong một đêm của sự yếu đuối.
Ngày mai, một buổi sáng đẹp trời nắng ban mai chiếu nhẹ qua kính cửa sổ, vội chạy ra bật tung để hít thở cái khí không lành của nắng sớm, để nghe rõ tiếng chim hót từ nhà kế bên. Hôm nay là ngày nghỉ, quyết tâm tìm về ngày xưa, cái ngày còn ngây dại. Cầm Guitar ra Hồ Tây phiêu cùng những bản nhạc lãng mạn.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Một mạch phóng tới Hồ Tây trong buổi nắng sớm, nó khác hẳn với buổi chiều tà đầy khói bụi hay màn đêm huyền ảo ánh đèn của những góc tối xã hội. Mình chơi Guitar và ngắm người già tập thể dục, ngắm những người lội ra giữa Hồ Tây câu cá hay những cu cậu sinh viên đeo tai nghe đi bộ bông đùa nhau những câu rất tuổi trẻ.
Phịch
– Xem ai đang chơi Guitar đây nào?
– Gì? Sao em lại ở đây?
– Em đi làm ngang qua đây, ngày nào em chả đi sớm để được đi chậm ngắm hồ. Hôm nay sao lại có hứng thế này?
– À, tìm lại cảm giác “Như ngày xưa em đến “phát cho bõ nhớ.
– Nhớ ngày xưa à anh?
– Uh, cũng đôi chút.
– Tưởng anh quên hết rồi chứ!
– Làm sao quên được, mà em lúc nào phải vào làm, Huyền Anh?
– 30p nữa, làm bản nhạc em nghe xem còn mượt mà như trước nữa không.
Mình chơi bản huyền thoại của guitar: “Romance “, cái thời ngày xưa đây mà. Vẫn là Huyền Anh ngồi kế bên, vẫn là bản nhạc Romance và không gian vẫn yên bình như trước. Mình cảm thấy khoảnh khắc này đáng quý biết bao, may mà kịp cứu ra từ mớ hỗn độn, bùng nhùng.
– Vẫn không khác gì, anh nhỉ?
– Có mà em.
– Khác gì?
– Ngày trước em ngồi bên phải, anh ngồi bên trái. Giờ thì ngược lại.
– Ôi trời ơi, anh còn nhớ thế cơ à, em bất ngờ đấy. Đúng thật, tính anh vẫn thế, luôn thích đi bên trái con gái.
– Mà tưởng em lấy chồng.
– Em đùa đấy! hehe, lấy chồng sớm làm gì… để lời ru thêm buồn.
– Cũng đúng, phí của zời. Mà ai lấy phải em thì….chao ôi buồn.
– Cái giề cái giề? (Em cáu yêu vào tay mình phát).
– Thì ấy ấy ấy. (mình lại chứng nào tật ấy, lại mấy ngôn ngữ dê dê).
– Xí.
Nói đùa nhau vài ba câu nữa Huyền Anh cũng vào chỗ làm, mình cũng kết thúc một buổi sáng trong lành và quay về nhà với công việc còn dang dở.
SMS: “Giá như hôm nào cũng như thế này thì tốt anh nhỉ!”
Mình đây các thím, xin lỗi các thím vì trong thời gian qua không update được tình hình chiến sự nhưng giờ mình post ngay đây.
Từ cái hôm Xu cắt đứt liên lạc và chặn facebook và hình như số đt mình cũng cho vào hạn chế luôn. Mình có qua lại với Huyền Anh trong khoảng thời gian 1,5 tháng rồi cũng say goodbye luôn. Mình muốn kể về Xu cho các thím nghe, hình như mình bắt đầu có cái gì đó nhói ở trong tim thì phải? Là sao ta? Nói chung là… đó.
Đã trải qua khá nhiều thăng trầm trong cảm xúc. Từ việc đi theo đuổi cho đến việc được “ theo đuổi “ nên cuối cùng mình cũng nhận ra rằng: Hạnh phúc nó khác với sự yên bình, không có cái hạnh phúc nào trong tình yêu là sự yên bình cả. Vậy các thím cứ xác định là nếu yêu, mình nói ở đây là yêu bằng trái tim thì hãy chấp nhận sự đau khổ, không sớm thì muộn nó cũng đến. Hoặc nếu có thím nào đã từng nếm rồi thì khi đó chữ “ yêu “ nó không còn chỉ xuất phát từ trái tim nữa. Mình bắt đầu cảm thấy yêu Xu.
Xu chuyển nơi ở đi chỗ khác rồi.
Mọi thông tin liên lạc xem như là con số không. Em đã thay đổi tất cả.
Vậy chỉ còn cách là liên lạc với bạn Xu thôi. Cũng may là còn lưu trong Friend trên FB nên cũng pm được.
– Hà, Xu dạo này thế nào rồi em?
– Khỏe.
-?? Em chát bằng di động à? (Cộc lốc thế không biết).
– Ko.
– Oh, Xu nó chặn hết fb rồi sđt anh rồi em ạ.
Em nó chẳng nói gì nữa, hơi bực chút nhưng thôi, chắc Xu nó cũng dặn dò gì rồi. Dò tìm các post của em Hà thì thấy vài địa điểm hơi nghi nghi, hình như là nơi trọ của Hà. Đành dùng hạ sách một phen, phải gặp trực tiếp em Hà hỏi chuyện. Khoanh vùng được địa chỉ mà có status về liên hoan tết dương lịch ăn uống tại phòng, mình phi xe đến đó chờ, mà cũng chẳng biết là chờ cái gì. Hay là chỉ để gặp mặt em Hà mong rằng sự việc này có đến tai em Xu. Nhục quá, kế này quả nhiên là hạ sách.
Đang ngồi quán nước uống cốc trà đá và hút điếu thuốc thì thấy em Hà dắt xe máy ra khỏi cổng, định bụng lần này gặp em nó hỏi han tình hình Xu thế nào. Vì quả thật cũng bắt đầu thấy nhớ rồi. Vừa loăng quăng trả tiền, đứng dậy để sang đường thì thấy một cô gái mặc bộ đồ đỏ, chân đi bốt, đội mũ nồi ngồi lên xe. Mà nói trắng phớ ra là em Xu, thế là tự dưng thấy nhụt nhụt rồi dừng lại, không biết phải nói như thế nào. Vậy là nổ máy đi theo sau xem thế nào. Lúc đó không hiểu sao mình lại chả có phương án giải quyết, chỉ biết đi theo sau.
Xe đi dọc đường Láng, nhiều lúc đụng đèn đỏ mà mình phải lùi lại phía sau sợ em nó nhìn thấy. Điểm dừng là Hồ Đền Lừ, quán Passion Club đèn xanh đỏ thì lập lòe, khói phụt nghi ngút nhạc DJ thì ềnh ềnh. Xu cùng với cô bạn đi lên tầng 2, mình thì đợi mãi vài phút sau mới dám vác cái mặt lên, cũng may là người đông, nhạc ồn ào và mờ ảo nên em nó không thấy mình.
Em có hẹn với zai khác. Mà là thằng Minh chứ thằng nào nữa. Tự dưng thấy trong lòng hậm hực, nhưng rồi cũng điều khiển được, rút bao thuốc hút, gọi café uống và xem. Nhạc ồn ào quá không nghe thấy gì cả, chỉ biết là giờ em nhuộm tóc màu hạt dẻ, lông mày kẻ đậm, môi tô son, em nốc bia như chưa bao giờ được uống, nhìn ánh đèn chiếu vào mặt em, chớp nhoáng hình như em có tâm sự nhiều lắm. Muốn được sang an ủi em như ngày trước mà hình như giữa 2 đứa đã có sự thay đổi lớn sau một thời gian không gặp, tự dưng thấy bất lực.
Thằng Minh thấy hơi khó chịu và thương em Xu khi thấy em liên tục gọi bia và uống như nước lọc vậy. Mình lấy điện thoại và truy cập vào facebook. Em Hà cũng đang online.
– Xu nó có tâm sự à em?
– Sao anh hỏi vậy?
– Bảo Xu uống ít thôi.
Vừa đọc xong tin nhắn, thấy cái Hà nó nhìn loăng quăng xung quanh, rồi nó cũng bắt gặp được mình đang ở đằng sau, cách đó vài ba bàn. Em Xu thì vừa uống vừa gục đầu. Hà nó lấy tay lay nhẹ Xu ý chỉ nhìn về phía mình, nhưng em Xu không quan tâm, vẫn uống tiếp. Mình thì lấy tay ra hiệu là cứ để kệ.
Mình gọi 10 chai bia. Và xách ghế ra ngồi cùng bàn.
Em Hà thì thấy bắt đầu căng thẳng run run, thằng Minh thì hơi bất ngờ, nhưng mình lịch sự cười chào và bảo ngồi cùng bàn. Lần này chắc không dám động chân động tay nữa, vì quán có bảo vệ.
Mình bật nắp cả 10 chai bia và đặt lên bàn trước mặt Xu. Bọn mình chẳng nói với nhau câu nào cả.
Xu tu liền một ngụm. Mình làm hết 1 chai. Cứ như thế và không nói câu nào, đột nhiên em nó tát mình một phát, không biết có ai nhìn thấy không vì đèn nháy và nhạc nó hỗn độn xô bồ lắm. Mình chết điếng người, nhưng có tí men nên đâm ra thấy bình thường, chẳng thấy bị xúc phạm và thực tết là mình xứng đáng nhận được cái tát đó. Xong xuôi thì Xu gục hẳn.
– Tất cả là do mày đấy! (thằng Minh thở dài).
Mình im lặng chấp nhận.
– Tuần nào cũng vài ba lần em nó như thế này cả, từ khi chia tay với mày. Nó yêu mày thật lòng thì mày đừng có đùa cợt với nó, tao chấp nhận mất nó nhưng không phải là để cho mày chơi đùa.
– Tao biết rồi.
Mình dìu em Xu xuống tầng để về, miệng em thì hát lung ta lung tung, tay chân thì quệnh quạng, vớ được cái gì là túm luôn cái ấy. Đi qua cái chú bảo vệ mà miệng cũng túm lấy áo: “ Đi nào, đi nào “, làm mình cũng đâm ngại ra.
Em nó phát hiện ra mình đang dìu thì đẩy phắt mình ra nhưng yếu ớt, mình lấy tay giữ chặt em nó lại thì bị em nó cắn mạnh vào vai, mình nghiến răng chịu đựng cho đến chảy máu. Rồi em quay chỗ khác nôn.
– Con người anh thật tởm lợm. Đã cút đi rồi thì còn về tìm tôi làm gì nữa?
– Anh xin lỗi!
– Thằng sở khanh.
– Anh xin lỗi!
– Thằng bỉ ổi.
– Anh xin lỗi!
– Đê tiện.
– Anh xin lỗi!
Rồi em Xu khóc nức nở, mình dìu em ấy lên xe ngồi sau. Cái Hà nói gì đó với tay Minh thì thấy tay đó về. Chưa bao giờ mình thấy nâng niu Xu đến thế này, mình thương em, thực sự thương em. Em nó gối đầu lên vai, mình cố gắng giữ thăng bằng tay lái để cho em có thể êm mà gối.
– Anh tệ lắm!
– Anh đã từng nói là đừng yêu anh mà.
– Nếu làm được thì tôi đã làm rồi. Lại còn đểu giả, vẫn nói thế mà vẫn làm cho người ta yêu. Trên đời có ai như anh không? Định sau này phũ tôi mà vẫn trắng tội, không thấy ăn năn hả?
Mình không nói nữa, đèo em về tận nhà. Xu nó dọn đến ở cùng với em Hà, cái đoạn chát facebook với Hà cũng là em Xu reply, vì hai đứa dùng chung Laptop.
Phòng mới của em khá chật chội, dù nhiều đồ tùm lum nhưng mình vẫn thấy cái tấm hình của mình treo trên tường và bị phi tiêu… Hà nó liếc thấy mình đang nhìn tấm hình rồi nó cười. Mình thì cũng cười, nhưng kiểu là hiểu ra vấn đề. Trong khi đó thì Xu đang bơi ngửa trên giường.
– Hôm nay anh ở lại chăm sóc Xu đi, em qua bạn em ngủ?
– Thế có được không?
– Yên tâm, anh rõ rang với Xu đi, chứ mấy tháng nay nó hành em ghê lắm rồi.
– Uh, để anh lo.
Hà nó cũng đi, vậy là căn phòng chỉ còn lại bọn mình như những ngày còn bên nhau…

đầu tư bitcoin