Đọc truyện Quá khứ xin ngủ yên

Phần 1

Câu truyện này dựa trên 1 câu truyện có thật mà mr buồn được nghe kể, được sự đồng ý chủ nhân của câu chuyện nên mình viết lại theo lời kể của nó….có những chi tiết thêm vào và bỏ bớt đi tránh ánh hưởng đến cuộc sống của các nhân vật có thể mình viết lại không hay mong anh em gạch đá từ từ nhé….
Nó sinh ra trong những năm đầu xóa bỏ bao cấp. Bố nó là dân giang hồ chuyên đi đâm thuê chém mướn bảo kê các sòng bài, mẹ nó cũng vậy là chị hai chị ba trong băng đảng khét tiếng 1 thời của đất cảng. Rồi họ gặp nhau trong cái đêm định mệnh của 2 băng nhóm, chém nhau không chết kết duyên vợ chồng. Rồi họ có nó,bố nó bỏ băng nhóm đi làm công nhân cảng, mẹ nó bỏ làm chị hai chị ba về làm vợ hiền dâu thảo buôn bán tảo tần lo cho chồng cho con. Nhà nó nằm trong cùng của 1 xóm liều đất cảng, nơi đó tập trung đủ các loại người từ nghiện ngập đến đĩ điếm,từ đại ca giang hồ đến công nhân viên chức không thiếu loại người nào ở đó. Họ khác nhau về địa vị xã hội nhưng họ đều có điểm chung là trước sau tay đều nhúng chàm. Nó lớn nên trong vũng bùn nầy đó nhưng hoàn toàn lương thiện ( theo 1 nhà giáo trong xóm nó nhận xét) , ở đó nó học được đủ cái hay cái dở của xã hội từ những mánh khóe để tồn tại trong xã hội đến những đường quyền tinh thâm của cả ta lẫn tàu, cả cách sống hiệp nghĩa đến cách trở mặt hại lẫn nhau. Có điều nó là thăng biết nghĩ, biết đúng sai phải trái cái nào hay cái nào tốt nó học bằng được cái nào dở cái nào xấu nó tìm hiểu cho ra và tích lũy thành kinh nghiệm sống sau này có gặp phải biết đường mà tránh xa. Bố mẹ nó tự hào về nó lắm nhất là cái hôm nó nhận được giấy báo trúng tuyển đại học của trường đại học danh giá nhất thủ đo thời bấy giờ. Mẹ nó hét nên như trúng số độc đắc rồi chạy vào nhà ôm nựng nó như đứa trẻ, bố nó mừng phát điên đập mạnh cái cờ lê vào khay nhớt ông đang thay cho xe, kết quả là nhớt bắn tung tóe hết nên mặt mũi ông vậy mà ông vẫn cười rất sung sướng. Cả xóm cũng mừng thay cho nhà nó, nó là đứa đầu tiên của xóm liều bước chân vào cổng trường đại học. Một của liên hoan linh đình ngay tới hôm đó với sự góp sức của cả xóm, ai đó cũng hả hê như con họ đỗ đại học vậy. Họ đến ôm hôn tung hô nó như thể muốn thông báo với cả thành phố rằng xóm liều cũng có con em đi học đại học vậy. Nó thấy mọi người vui nó cũng khoái trí lắm, nụ cười cứ toe toét trên môi rồi khi buổi tiệc nên cao trào nhất giọt nước mắt đầu đời đã tràn qua khóe mắt. Nó hiểu nó là niềm tin niềm hi vọng của các bậc phụ huynh nơi đây để họ cố gắng làm bụng nuôi dưỡng con cái rồi sau này con họ cũng sẽ được thành quả như nó. Nó cũn hiểu nó là tấm gương để cho đám trẻ nhỏ trong xóm soi vào và học tập. Sau đêm đó nó tự thề với lòng mình nên đại học cố gắng học thật tốt để nấy bằng cử nhân cao nhất.

Lần đầu xa xóm liều nó được bố dẫn nên tận nơi nhập học. Đi tàu đến ga Long Biên có bạn của bố nó đón bằng xe hơi, bác ấy tên là Lâm. Bác trở 2 bố con vòng vèo ăn sáng rồi nên trường làm thủ tục nhập học sau đó lại trở 2 bố con nó về nhà bác ấy. Nhà bác Lâm quá khang trang nếu không nói là đẹp nhất trong những căn nhà nó nhìn thấy, 1 căn nhà chính đồ sộ mà sau này nó mới biết tên là biệt thự nằm chính giữa mảnh đất hai dẫy nhà cấp 4 mái bằng nằm song song hai bên hồi từ cổng vào nhà nó áng chừng cũng phải trục mét xe ô tô có thể xếp thoại mái cũng được 5-6 chiếc. Căn nhà được quét 1 thứ ve bóng lộn mà sau này hai anh con bác giải thích thì nó biết đó là sơn tường chứ không phải ve ( từ bé ở xóm liều các căn nhà ở đó chủ yếu được quét vôi ve đã là sang trọng lắm rồi còn không toàn nhà lá với nhà đất nên sơn tường hoàn toàn không nằm trong tử điển của nó). Nó hoàn toàn bị choáng ngợp trước căn nhà của bác Lâm đứng ngây ra như trời trồng mồm há hốc không nói thành lời. Bố nó phì cười trước thái độ ngớ ngẩn của nó, ông phải dùng tay ép cái mồm nó lại không rớt rãi chảy tùm lum mất. Bác Lâm cười khoái chí trước thái độ ngây thơ của nó, bác dẫn 2 bố con vào nhà. Trong nhà có bác Lâm gái và 2 anh con trai của bác đang ngồi chờ bố con nó như chờ đoàn đại biểu đến thăm nhà vậy. Nó hơi bất ngờ vì sự nhiệt tình của cả nhà nên ngại ngùng lấp sau lưng bố nó. Bác Lâm trai nỗng quát to:
_ Thằng kia làm gì mà líu ríu như gái về nhà chồng thế, đàn ông con trai phải mạnh mẽ nên chẳng giống bố mày tí nào
Nghe câu khích tướng của bác nó nhẩy cái rụp ra khỏi lưng bố cao giọng:
_ Con chào bác gái ưm chào 2 anh ạ
Bố nó khoái chí cười ngặt nghẽo bác Lâm trai và 2 anh con trai bác thì ôm bụng ôm miệng cười không khác gì bố nó. Chỉ có mỗi bác Lâm gái là không vậy bác cười rất điềm đạm quay ra mắng nhẹ cả nhà:
_ Thôi thôi cả nhà không ghẹo cháu nó nữa, bố con anh Quang đi rửa mặt mũi chân tay đi còn vào ăn cơm. Rồi bác quay lại nói với bác Lâm trai:
_ Cả anh nữa đi rửa mặt mũi chân tay đi cho mát còn ăn cơm ngồi đó mà ghẹo con nó nữa.
Sau màn chào hỏi còn phần hơi quê độ của nó cả nhà quây quần bên mâm cơm khá vui vẻ. Cả nhà ai cũng quý nó gắp cho nó lia lịa, trong bữa cơm nghe bố và bác Lâm nói chuyện nó dần dần hiểu ra mối quan hệ của 2 ông cụ. Xưa khi nó chưa ra đời bố và bác lâm là chiến hữu vào sinh ra tử trong các cuộc huyết chiến của băng đảng, bố đôi lần đã từng cứu bác Lâm, sau bố rút về ở ẩn bác cùng vợ con cũng rút về Hà Nội nhờ gặp thời gặp thế bác Lâm mới giàu như bây giờ. Trong men rượu cay nồng bác Lâm hồi tưởng:
_ Ngày đó không có bố con khả năng bây giờ ta đã xanh cỏ từ nâu, hai bên băng đảng huyết chiến liên miên cứ hễ thấy nhau ở ngoài đường là lao vào nhau như trâu chọi chả coi sống chết là gì. Quang em còn nhớ vụ anh em mình bị quây ngoài chợ Sắt không, hôm đó không có em chắc chắn đầu anh bay khỏi cổ…..
Bố nó vỗ nhẹ nên tay bác cắt lời:
_ Thôi thôi cái anh này chuyện sảy ra bao năm rồi anh còn nhắc làm chi, anh còn nhắc lại là bố còn em về đấy…..
Quả thật chuyện quá khứ của bố nó nó không biết gì cả. Bố không bao giờ kể, mẹ nó cũng không mọi người trong xóm liều cũng không, nó chỉ biết duy nhất 1 điều bố nó từng là tay anh chị khét tiếng của đất cảng thôi. Nay được bác Lâm kể lại tí ti bố đã ngăn lại…..
Lúc đó nó thèm lắm nhưng sợ bố giận nên không giám hỏi. Bác Lâm trai có lẽ cũng hiểu dụng ý của bố nó nên bác ngưng hẳn chuyển chủ đề sang những năm tháng làm ăn buôn bán, bữa cơm vẫn đầy ắp tiếng cười với sự hài hước dí dỏm của bác Lâm và bố con nó. Tiệc tàn bác Lâm trở bố nó ra ga cho kịp chuyến tàu cuối. Trong lòng nó bỗng trỗi dậy cảm giác cô đơn, có cái gì đó khiến nó bất an và muốn nó giữ bố lại. Trả phải ít phút trước nó hòa nhập với gia đình bác Lâm lắm mà sao bây giờ lại thấy lạc lõng đến thế. Nó muốn bố ở lại quá nhưng lí trí đã kìm hãm nó lại, lí trí và cảm giác đấu tranh dữ dội khiến nó chìm sâu vào trong suy tư. Mặt nó đàn thối ra đôi mắt nhìn xa xăm theo bóng xe của bác Lâm. Có lẽ bác Lâm gái và các anh hiểu được cảm giác đang ngự trị nó, mỗi người có cách riêng để giải tỏa tâm lí cho nó. Bác Lâm gái dẫn nó đi thăm quan xung quanh ngôi biệt thự muốn nó chọn cho mình 1 phòng nhưng nó chỉ cười trừ, anh Lân anh Long thay phiên nhau giới thiệu đủ thứ vật dụng lạ đời nhưng nó vẫn như người mất hồn. Cho đến khi nghe tiếng xe hơi của bác Lâm trai đỗ ngoài sân nó vội vàng lao ra như kẻ kiếm tìm hi vọng. Rồi lòng nó trùng xuống khi không còn thấy bố trong xe. Bác Lâm trai nhìn nó có vẻ như cũng cảm nhận được nó đang nghĩ gì. Bác im lặng đi về phía đồ đạc của nó để góc nhà,lặng lẽ xách đồ kéo nó đi. Nó giật mình trước hành động đó của bác thì bác nói:
_ kẻ yếu hèn hãy về nơi mày đã đến, ở nhà này không thể chứa chấp mày, đi… đi ra khỏi nhà tao…tao..tao sẽ đưa mày về với gia đình
Cảm giác sợ bao chùm nấy toàn thân, nó biết bác Lâm đang nói thật, nó về với hiện thực nhìn ráo rác xung quanh xem ai đó có ngăn bác Lâm lại không. Bác Lâm gái đứng chết chân mắt mở to kinh ngạc hai bàn tay bác đưa nên che miệng lại. Các anh cũng đứng chết chân, môi mấp máy như muốn xin cho nó mà không dám nói. Não bộ nó hiện về toàn bộ hình ảnh liên hoan ở xóm liều rồi câu hứa thành danh cứ vang vọng mãi, nó vùng nên mạnh mẽ hai chân đứng tấn ngưng bác Lâm trai lại, nó nói như gằn giọng từng từ:
_ Không được, không được cháu không thể về, có chết cháu cũng không về khi chưa nấy được tấm bằng đại học hạng cao nhất.
Bác Lâm trai buông tay nó ra rồi cười lớn:
Hahaha, có thế chứ con trai đời bác mày ghét nhất loại đàn ông ủy mị như đàn bà, có chí khí lắm….nâu lắm rồi chưa có ai dám lớn tiếng trước mặt ta.
Rồi bác ôn tồn vỗ vai nó nói tiếp:
Bố ku về có dặn bác cho mày ở 1 phòng sống tự lập từ a-z nhưng bác nghĩ chắc mày không thể hay vô biệt thự chọn 1 phòng bao nhiêu 2 bác lo cho mày từ a- z. Đó mày chọn đi
Nó dõng dạc trả lời:
Bác cho con mượn 1 phòng tự lo cho mình từ a-z bác ạ.
Bác Lâm trai khoái chí cười híp mắt:
Ok bác tôn trọn ý kiến của mày khó khăn gì thì cứ nên nhà tìm 2 bác và các anh. Cả nhà lại lại đây
Bác Lâm gái và 2 anh đã vui vẻ trở lại tiến gần về 2 bác cháu. Anh Lân anh cả cầm túi đò trao tận tay cho nó vỗ nhẹ nên vai chia sẽ cảm xúc,anh Long cũng cười tin mắt nhìn đuôi mắt hình như ươn ướt….

3 năm đầu thấm thoát trôi qua êm đềm như dòng sông nằm cạnh xóm liều nơi nó ở. Nó thành công trong con đường học tập, luôn nằm trong top đứng đầu trường, lại là cây văn nghệ của đoàn trường nên được sự quan tâm khá ưu ái của giáo viên và bạn khác giới. Nhưng nó vẫn không yêu ai, chính xác là không mở lòng mình với ai. Có 1 cơ số người thuộc phần ghen ăn tức ở hoặc 1 số người khác bị nó từ chối tình cảm nói nó bị gay vô cảm với đàn bà. Nó cười nhạt trước tin đồn thất thiệt, đối mặt với những tin đồn đó tốt nhất là im lặng bao năm sống ở xóm liều nó vẫn luôn dùng cách đó đối mặt với truyện đó. Nó ít tuổi nhưng là dân xóm liều nó quá hiểu cuộc sống phải cần gì, nó lo cho bản thân còn chưa đủ sao dám lo cho người khác. Nó không muốn làm người khác phải khổ vì nó, bố đã từng nói là đàn ông không lo được cho người đàn bà của mình thì tốt nhất đừng biến đàn bà của xã hội thành đàn bà của mình. Nếu ai hỏi nó 3 năm vừa rồi có rung động trước ai không ? Dạ có nó không chỉ rung động mà nó thực sự đã tôn thờ người đó, có những lúc nó khát khao người đó thuộc về nó nhưng nó không thể nói cho người đó biết vì gì ư ? Nó có vô vàn lí do để nói im lặng nên mọi cảm xúc về người đó bị nó khóa chặt trong tim.
“Tình đơn phương mình ta gặm nhấm

Mình ta biết mình ta tổn thương

Chỉ cần thấy nàng cười ta đã biết ta vui

Thấy nàng buồn thì tim ta thổn thức

Nhưng cũng chỉ cấm nín xoa dịu tâm tư

Dẫu biết rằng mai kia nàng hạnh phúc

Bên một ai khác mà không phải là ta

Ta cũng chấp nhận

Ôm chọn tình đơn phương”

Câu thơ buồn nó dấu vào tâm thức không ai biết và không ai hay chỉ biết rằng mọi kí ức về người đó luôn là động lực để nó vươn nên vượt qua mọi trở ngại của cuộc sống.

Năm đầu nhập học lớp nó như bày chim vỡ tổ tập trung ở giảng đường, nam thanh nữ tú lần đầu gặp mặt buôn dưa lê bán dưa thối không khác gì cái chợ. Nó sợ cái không khí ồn ào đó lép mình vào góc lớp quan sát mọi người. Nó thích quan sát từ xa hơn là ép mình vào 1 nhóm để hỏi này hỏi nọ, nhìn đám bạn mới đang gân cổ nên thể hiện cái tôi của mình nó chợt thấy hài hài. Tính nó là vậy không thích vồ vập làm quen, nó không nhát cũng không tự kỷ mà đơn giản là không thích vồ vập xô bồ. Nó muốn yên thân mà không được, vài ông đồng hương tốt bụng ông ổng sướng tên nó và địa chỉ xóm liều với giọng mỉa mai khinh miệt. Rồi 1 đám cả nam lẫn nữ có khi chả biết đếch gì về xóm liều cũng lao vào hùa theo mấy ông bạn kia. Tướng tá nó vốn đã phong trần bụi bặm kiêm thêm kiểu ăn mặc đặc trưng của xóm liều chẳng mấy khó khăn khiến chúng nó nhận ra ai là chủ nhân của cái tên và địa chỉ đó. Mọi ánh mắt đổ dồn vào nó như thể nó là sinh vật lạ đến từ hành tinh khác vậy. Có đứa nói:
_ Nhìn nó thế kia cơ mà, không xuất thân từ xóm liều mới lạ…
Có đứa bênh vực theo giọng mỉa mai:
Nhìn trông cũng đẹp trai đấy chứ,có điều trông lạnh và hung tàn quá đích thị là côn đồ rồi.
Rồi đủ câc loại nhận xét tứ tung luyên thuyên về nó. Nó hơi ái ngại trước những ánh mắt soi mói của đám bạn mới nhưng nó tỉnh bơ trước lời nhận xét của họ. Không tức giận, không buồn cũng không nao núng nó quá quen với hoàn cảnh này rồi. Bao năm học phổ thông sự miệt thì bêu riếu về xuất xứ nơi sống của nó vẫn luôn diễn ra dù nó học đứng hàng top ten của trường. Quá nhiều tai tiếng nơi nó ở,khiến phụ huynh không muốn con em họ làm bạn với nó. Hồi mới đầu nó cũng buồn lắm nhưng sau đó thì nó không còn bận tâm đến chuyện đó nữa, anh em xóm liều sống với nhau chân tình thẳng thắn đâu như đám ngoài xóm miệng thì chính nghĩa mà trong lòng toàn dã tâm lừa lọc nhau. Vó anh em xóm liều là đủ với nó, nó chả cần cái đám mặt lạ đó.
Tiếng đồn thổi mỉa mai nó chỉ ngưng khi tiếng trống tường vang nên. Cô chủ nhiệm vào lớp, mọi thủ tục đầu năm đều được cô thực hiện bài bàn đúng quy trình 1 cách thuân thục. Mọi thứ nó thấy cô làm đều rất ổn ngoại trừ việc cô chỉ định nó làm lớp trưởng. Cả lớp phản đối không riêng gì nó nhưng đều không chống lại được lênh của cô chủ nhiệm. Lí do của cô chỉ định nó cũng rất lạ. Cô không giải thích bất cứ điều gì chỉ nói 1 câu duy nhất:
_ Chỉ vì cô thích
Nó làm lớp trưởng trong sự phản đối của cả lớp. Sự phản kháng của các bạn trong lớp đối với nó khá mãnh liệt. Nó ngao ngán thực hiện mọi nghĩa vụ cho đúng quy trình và hết trách nhiệm…. Rồi học kì đầu trôi qua, thành tích học tập đứng đầu khóa, đóng góp tích cực trong mọi phong trào của lớp và của trường. Nó dần nấy được lòng tin của mọi người trong lớp. Không còn miệt thị phản đối nữa, họ dần dà tôn trọng nó hơn.
Năm 1 khóa 1 khá nhiều ngày lễ được trường tổ chức hoành tráng, các tiết mục văn nghệ được các lớp các khóa biểu diễn khá quy mô và chuyên nghiệp. Và 1 lần như vậy nó gặp được “người đó”.
Người đó là hoa khôi của trường, học giỏi hát hay nhìn mọi góc không thấy 1 khiếm khuyết, là thần tượng của tất cả mọi người trong trường. Người đó hơn nó 3 tuổi đang học năm cuối của trường. Nó gặp chị trong đêm diễn văn nghệ chào mừng ngày nhà giáo Việt Nam 20-11. Chị nên sân khấu hát 1 bài hát ca gợi nghề thấy giáo trong trang phục áo dài trắng cách tân. Tiếng reo hò cổ vũ ầm ĩ, tiếng huýt sáo kêu gào tên chị khiến chị như 1 ngôi sao thực thụ rạng rỡ dưới anh đèn sân khấu. Giọng nhẹ nhàng êm ái của người Hà Nội vang nên, cả hội trường im lặng:
_ Xin kính chào tất cả các thầy cô giáo đang có mặt tại hội trường và toàn thể sinh viên trường….Hôm nay là ngày lễ lớn để kỉ niệm nhớ ơn các thầy các cô em xin thay mặt sinh viên toàn trường kính chúc các thầy cô có 1 ngày lễ an lành, mạnh khỏe, hạnh phúc…..
Lời chúc êm ái và ngọt ngào như khắc từng vết nhỏ trong trái tim nó. Nó thấy tim mình rúng động hồi hộp đến ngộp thở, đôi mắt nó chăm chú nhìn chị như thể chị có thể bốc hơi khỏi sân khấu bất cứ lúc nào. Nó nghẽ rõ tiếng tim mình đập rộn rã mọi cảm giác xung quanh lu mờ, trong mắt nó bây giờ chỉ có chị. Tiếng hát chị lúc trầm lúc bổng êm ai kể về công ơn của thầy cô giáo,phía dưới đã không có ít thầy cô giáo xúc động kín đáo lau đi những giọt nước mắt. Giọng chị thực sự truyền cảm, tiếng hát chị bộc lộ được hoàn toàn ý nghĩa của lời bài hát mà tác giả muốn nói. Chị đã hát song đì về phía sau cánh gà, cả hội trường vẫn chết lặng cho đến khi Mc của trường nhắc khéo thì tiếng vỗ tay reo hò mới vang nên. Nó cũng vậy, đứng hình hoàn toàn cho đến khi cả trường vỗ tay. Tiết mục của nó ngay sau tiết mục của chị. Nó ra sân khấu trình diễn tiết mục guitar độc tấu với cái xác vô hồn. Nó độc tấu vẫn hay vẫn được mọi người nhiệt liệt vỗ tay nhưng nó chẳng mấy bận tâm. Tâm hồn nó không biết đã bay đi đâu mất rồi. Sau đêm diễn tâm trí ngập tràn hình bóng chị, nó dùng mọi cách để nấy thông tin về chị. Chị nổi tiếng nên mọi thông tin về chị rất dễ tìm kiếm. Chị người gốc Hà thành, sống trong phố cổ, gia đình gia giáo không có bất kì tin xấu nào về chị. Thông tin nổi bật nhất là chị đang là người yêu của vị giáo sư trẻ mới ở nước ngoài đang công tác trường nó…..

Cuối thu sắp chuyển sang đông từng cơn gió mùa luồn lách qua xóm phố, mẹ thiên nhiên nhẹ nhàng bứt lá vàng thả xuống phố phường. Bầu trời Hà Nội xám xịt mọi cảnh vật như mờ đi trong mắt nó. Đúng như những gì người ta nói ” người buồn cảnh có vui đâu bao giờ “. Sau đêm diễn tâm trạng nó vui lắm, không hiểu sao sau khi biết tin chị yêu 1 giáo sư tài năng giàu có tâm trạng nó lại buồn đến thế. Nó không còn nghĩ được gì ngoài hình ảnh của chị với vị giáo sư kia. 1 người nó mới gặp vài lần, chưa bao giờ trò chuyện với nhau, 1 người nó không biết mặt tại sao họ cứ hiện hữu trong đầu nó rồi làm lòng nó bồn chồn thấp thỏm đến chán trường. Nó không thể hiểu nổi nó nữa, hay nó bị bệnh nhỉ….Cứ đi miên man lang thang trên phố cổ cố tìm kiếm câu trả lời trong lòng mình mà sao khó quá. Tiếng xe máy đâu đó trên đường phố đang gầm rú 1 cách dữ tơn kéo nó về thực tại, nó đang đứng trước đầu xe phân khối lớn, 1 thanh niên tầm tuổi nó mặt mũi dữ tợn nhìn nó hằn học:
_ Thằng nhà quê điếc sao mà không nghe thấy tiếng xe máy của bố mày. Chán sống rồi hả mày.
Nó cười ngượng ngạo xin lỗi cho qua chuyện :
_ Dạ em xin lỗi em không để ý
Rồi nhẹ nhàng tránh đầu xe của ngã đó cun cút đi thẳng tránh dây dưa lằng nhằng. Có vẻ ngã đó không muốn vậy, ngã xuống xe chặn nó lại túm cổ ảo giọng hằm hè:
_ Mày nghĩ gây ra chuyện rồi đi dễ dàng vậy hả.bố nện chết mẹ mày
Hắn nói là làm vung tay đắm thẳng mặt nó. Tâm trạng đang chán trường, lại bị kẻ khác vô duyên vô cớ muốn kiếm sự túm cổ áo. Nó mất tự chủ, máu nên não chậm hơn tay chân. 1 tay nó bắt chặt nắm đấm của ngã đó tay còn lại nhanh như cắt cấu hầu hắn giật mạnh. Hắn đau đớn buông cổ áo nó ra ngồi quỳ xuống đất thở hổn hển 1 cách khó nhọc. Nó giơ chân nên định kết thúc hắn thì máu kịp nên não. Câu nói của sư phụ nó văng vẳng trong đầu ” học võ để rèn luyện sức khỏe chứ không phải để đánh nhau, bạo lực chỉ mang lại bạo lực mà thô ” chân nó khựng lại giữa khoảng không trong cái nhìn hoảng sợ của ngã đối diện. Nó gầm nên giải tỏa:
_ Biến
Ngã kia mặt cắt không còn giọt máu lổm ngổm đứng dậy chạy ra xe phóng thẳng không quên để lại cho nó 1 câu:
_Nhớ bố mày đấy
Nó cười nhếch mép mặt lạnh te tiếp tục đi lang thang trên đường. Vài người đứng đó chứng kiến xì xào to nhỏ gì đó nó cũng không để ý. Đi được không xa nó lại gặp chuyện, tiếng của nam thanh niên nào đó đang chửi bơi đất thô tục:
_ Địt mẹ con đĩ đi đứng kiểu gì đó, hỏng mẹ mày xe máy bố rồi.
Nó nhìn theo hướng âm thanh chửi bới đó. Cách nó không xa 1 cô gái đang đang lóp ngóp đứng dậy khăn bịt kín mặt phủi phủi quần áo, cạnh cô là 2 chiếc xe máy nằm đè nên nhau và 1 thanh niên mặt đỏ tía tai hùng hổ chửi bới. Nó tiến lại gần can thiệp tránh cho cô gái không bị ngã đó đánh. Đúng như nó dự đoán tên đó chửi chán quay ra động tay động chân với cô gái kia. Nhanh như cắt nó giữ hắn lại giọng hằm hè mỉa mai:
_ Đàn ông đánh đàn bà không thấy hèn hả mày
Tên thanh niên bị nó chặn lại tức tối nhìn hắn nói:
_ Mày là ai ? Liên quan gì đến mày, không phải việc của mày biên đê
Nó cười khểnh:
_ Tao là ai không quan trọng, mày là đàn ông hở tí động tay động chân đòi đánh đàn bà nhìn ngứa mắt thì vào. Giỏi thì đánh tao này
Ngã đó tức điên xông thẳng vào nó đấm đá túi bụi, nó nghiêng người lé nhẹ nhàng vài cái rồi đấm thẳng vào xương ức của ngã đã. Đòn chí mạng làm tên đó ngục luôn trên tay nó, đỡ nấy hắn kéo vào vỉa hè trong ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người đi đường. Cô gái bị tai nạn lúc này mới hoàn hồn, cô nhẹ nhàng bỏ khăn bịt mặt ra giọng nói run run:
_ Cảm ơn anh nhé, không có anh ở đây chắc là….
Ôi cái âm thanh này, cái chất giọng này sao mà thân quen đến thế. Nó giật mình quay lại cô gái đó cũng vừa kịp bỏ khăn che mặt ra. Oh my good ! Là chị nó đứng chết chân mắt ngỡ ngàng nhìn người con gái thân mad không quen đó. Phía bên kia có vẻ chin cũng biết nó thì phải, mắt chị cũng tỏ vẻ kinh ngạc khi thấy nó. Cả hai giường như cùng đồng thanh nói:
_ Là chị à
_ Là em à
Tiếng ơ ơ ngơ ngác của cả 2 bị ngã thanh niên tai nạn phá vỡ. Hắn tỉnh lại gào nên :
_ Xe tao đâu rồi, xe tao đâu….
Giải quyết êm xuôi vụ tai nạn, hai chị em tạt vào quán cafe gần đó nói

loading...