Đọc truyện Phá trinh bạn thân

Phá trinh bạn thân 13

Phần 13

Học hè, lớp mình được chuyển xuống tầng trệt, dễ ngắm các em hơn. Khi mà trường thông báo điểm tuyển sinh lớp 10 thì mấy ngày sau mình lại hóng gái với mấy thằng cờ hó, phải nói năm nay có nhiều em xinh thiệt, nhưng mà mình chả thấy thích em nào cả, thấy tụi nó son phấn nên mình không thích, chả như năm lớp 10 mình mới vào, toàn mặt mộc.

Cùng lúc đó thì bên đoàn có thông báo là trước khi vào năm học thì sẽ có 1 cuộc thi nhảy flash mob giữa các lớp 12 với nhau và mời các lớp trường về phòng công đoàn để bốc thăm thứ tự. Mình bóc thứ 4, 19 lớp 12 chia thành 5 nhóm mỗi nhóm 4 lớp, tuy là nhảy nhưng lớp nào ra lớp đó vì nhảy riêng từng lớp sẽ mất thời gian nên gộp 4 lớp lại cho nhanh. Thế là mình huy động 12 đứa con gái với 4 thằng con trai để nhảy và lên lịch tập. Rồi ngày thi cũng tới tuy là lớp mình không có giải gì nhưng rất vui, vui vì giao lưu với các lớp khác, sau cái flash mob này thì khối 12 trường mình đoàn kết vui vẻ lắm, mình cảm ơn bên đoàn đã tạo ra 1 sân chơi vui vẻ có ích như vậy.

Qua cuộc thi flash mob thì mình có để ý 1 con nhỏ lớp 12 khác nhưng không quan trọng lắm vì mình chuẩn bị vào năm 12, năm học quyết định của đời học sinh.

Gần cuối tháng 9, có 1 đợt kiểm tra 1 tiết 4 môn toán lý hóa anh, còn văn thì kiểm trước đó rồi nên thoải mái. Mình thì giỏi cả 4 môn này nên chảnh chảnh dù môn lý là nát nhất toàn mực 7 8 ít khi nào 9 lắm, nên đăng 1 cái stt trên facebook là “kỳ này đứa nào tổng điểm 4 môn toán lý hóa anh hơn tao thì tao bao 1 chầu ăn sáng (1 tô mì + 1 chai pepsi) còn tao thua đứa nào thì tao bao đứa đấy, đứa nào chơi thì cmt 11h đêm nay tao chốt sổ, anh sẽ cân cả thế giới” rồi tag mấy thằng trong lớp vào, đứa nào cũng chơi hết. Mình nghĩ thế là thơm kèo vì trình mình cỡ nào mình biết, à mà nhỏ Vy cũng chơi vụ này nữa

Vy: Mày chết đi con.
Mình: Ối giời dễ ăn của anh lắm hả.
Vy: Sao không, đâu nói trước được cái gì.
Mình: Đợt này tao có học thêm nên hiểu hết, không có gì bế tắc cả.
Vy: Mày nói thì hay, bình thường thì không sao, tới lúc quyết định thì trật quẻ.
Mình: Ê, bớt có trù nha mạy.
Vy: Tao chỉ nói sự thật hờhờ.
Mình: Rồi xem tao cân hết từ A-Z này.
Vy: Để coi.

Đến hôm kiểm tra mình rất bình tĩnh, vừa làm bài vừa ngáp. Môn đầu tiên là toán, câu đầu tiên là vẽ đồ thị mình tính ra nghiệm +- căn … dafug ra căn vầy sao vẽ trời mà lúc đó mình nghĩ thì đâu nhất thiết phải số đẹp nên cứ vẽ miễn sao đúng thôi. Xong môn toán tới môn Hóa mình đánh trắc nghiệm 40 câu trong 30 phút còn 15 phút thì ngủ. Tới lúc về lớp thì nghe tụi nó bàn tán mấy cái kết quả xôm lắm nhưng mình chả quan tâm vì kiểu gì mình cũng top cho mà xem.

Phòng nhỏ Vy hư quạt nên mồ hôi mồ kê gì ướt cả áo, tóc nó quện vào cổ, về mặt vệ sinh thì nó dơ thật nhưng tự nhiên mình thấy đã đã, mình thích nhìn nhỏ trong tình trạng như này quyến rủ vãi ra . Mình bất giác đưa tay lên vuốt nhẹ cổ nhỏ thì ướt ướt, nhỏ quay lại nhăn nhó: “nóng như chó mà mày làm gì vậy?” mình chả quan tâm cười hềhề còn đưa tay lên mũi nữa chứ biến thái vl. Rồi nhỏ cơi nút áo thứ 1 luôn, rồi phanh cổ ra cho mát, mình ngồi kế bên nên mình đổi tư thế ngồi rướn lên tí là thấy được bên trong ngực nhỏ … màu xanh dương đậm …

Mình: Vy ơi.
Vy: Gì?
Mình: Màu xanh là màu tao thích á mày.

Nhỏ như thấy gì đó bất thường nên kéo áo lại thúc chỏ mình 1 cái.

Vy: Mày có duyên ghê đó.

Rồi nhỏ ngồi xích ra, mình nhích lại gần cười hềhề. Mình cúi đầu xuống mặt bàn nhìn nhỏ cười cười, mặt nhỏ giận nhìn tếu lắm, nhăn nhăn lại đăm chiêu như đang suy nghĩ gì đó. Rồi mình cầm nguyên cánh tay phải của nhỏ lúc lắc.

Mình: Ê… ê…
Vy: Gì nữa?
Mình: Hềhề.
Vy: Mày bị khùng hả?
Mình: Không, tao thấy mày đẹp.
Vy: Khen vầy là có gì đó rồi.
Mình: Có gì đâu, tao thấy sao nói vậy thôi chứ bộ.

Rồi mình đưa tay ra sau lưng nhỏ, áo ướt nên nó dính vào trong mình thấy 2 chỉ thấy 2 chữ T lật ngược màu xanh dương dính vào nhau thôi, mình vừa nói vừa mân mê giựt giựt cái khóa: “mày mặc màu xanh đẹp, hiệu gì vậy mốt tao mua cho mày 1 bộ haha” tất cả chỉ trong 2s thôi nhưng mình kịp nhảy ra khỏi cái ghế nhỏ thì chửi mình “thằng chó” to đến độ cả lớp đều nghe còn mình thì phi thẳng ra ngoài. Nhỏ giận thật đấy, nhưng mình cũng xin lỗi rồi cũng ậm ờ cho qua, sau này có lần mình làm sao ấy không biết bung mẹ cái khóa ra luôn.

Đợt kiểm tra đó thì lý hóa anh mình 7.8 9.5 10 còn toán mình có 4 điểm à … kết quả là mình thua 5 đứa, ăn được 2 đứa, Vy điểm cao nhất lớp mới đắng. Mình tức vãi ra nhưng chả làm gì được, 1 tô mì + chai pepsi là 28k mà 5 đứa là bay hết 1 lít rưỡi rồi, đã éo có tiền rồi mà còn thế này, mình ẩu vãi.

Vy: Thấy chưa, tao nói mà.
Mình: Tại miệng mày đó, ăn cứt hay ăn gì mà toàn nói xui tao không.
Vy: Ê mày vô duyên vừa thôi nha.
Mình: Mẹ cay vl.
Vy: Mày hông cần mua cho tao đâu.
Mình: Ờ.
Vy: Thiếu thì tao bù cho.
Mình: Đéo cần mày (đàn ông con trai chết thì chịu chứ éo có núp váy phụ nữ )
Vy: Chảnh nha con, cho mày chết.

Rồi mình cũng phải móc tiền ra cúng cho tụi nó nhưng mà cũng lầy lội lắm, thằng nào mình thấy được thì mới đãi trước nên tới hết học kì 1 mới xong 5 thằng.

Đợt ấy có cái dịch đau mắt đỏ, lớp mình không có ai bị nhưng mà mình đem theo cái kiếng đen vào lớp giả bộ bị đau mắt đỏ thế là hù được cả đống đứa, chỉ có Vy là biết mình lừa tụi nó thôi. Nhưng mà cười người hôm trước hôm sau người cười, mình đi ngoài đường bị dính bụi nên dụi quá trời đến độ mà mắt đỏ luôn, sưng luôn nên mình phải ở nhà nghỉ hết 1 ngày để mắt đỡ đau.

Đậu xanh lúc vô học lại thì bị chúng nó chọc thôi rồi, này thì làm màu này thì đau mắt các kiểu, này thì hù tụi tao, đến giờ nghĩ lại sao hồi đó mình ngu thế không biết, 1 tuần sau thì mình được 1 người bạn của má mình bên Úc về chơi tặng cho 1 con ip5, má mình không xài nên đưa cho mình thế là goodbye con lumia xài được 2 năm, với ip5 mình đã có thể tán gái ngon hơn trước. Vô lớp mình không khoe cho cả lớp, vì khoe là phải rửa, mình chỉ cho nhỏ biết thôi.

Mình: Ê Vy nhìn nè.
Vy: Hở?
Mình: Nè – móc con ip5 ra.
Vy: Ế đâu ra vậy?
Mình: Bạn má tao cho.
Vy: Chời đã vậy để tao mở hàng mấy tấm coi.
Mình: Từ từ, lát đi qua phòng hóa rồi chụp.
Vy: Ok bây bê.

Nhỏ khoái chụp hình lắm nên trong điện thoại mình toàn hình tự sướng của nhỏ, còn hình mình thì chả thấy đâu. Hôm đó là thực hành hóa nên lúc làm xong rồi ngồi chơi thì mình lấy ra cho nhỏ chụp, nhỏ đòi chụp 2 đứa nên mình phải ngồi chung luôn.

Hồi cỡ tháng 3 4 năm 2013 nó rộ lên cái trào lưu kiyomi. Vy có quay 1 cái clip kiyomi luôn nhưng không up facebook mà gửi riêng cho mình. Sang nhà nhỏ thì nhỏ kêu mình làm 1 cái clip giống vậy và quay chung với nhỏ, thấy nhỏ năn nỉ nên mình cũng ậm ờ làm theo nhỏ. Nhỏ làm mấy điệu bộ nhí nhảnh dễ thương lắm còn mình thì như thằng não. Cái clip ấy nhỏ up lên facebook thì được hàng trăm like và share rất nhiều, ai cũng khen dễ thương cute các kiểu mà chắc là khen nhỏ thôi chứ mình thì éo có đâu. Ngày hôm sau vào lớp thì nhỏ làm cho mấy đứa coi cái rồi mình cũng bị chèo kéo vào làm với nhỏ, rồi cũng bị quay và up facebook giờ thì mấy cái clip đó vẫn còn xem lại thấy nhớ nhớ.

Sau đó 3 4 ngày thì cái page trai xinh gái đẹp trường mình có tổ chức 1 cuộc thi ảnh online với nội dung là “Tình cảm thời áo trắng”. Vy thấy hí hửng lắm kêu mình làm 1 cái ảnh lên đi cho vui, mình cũng ậm ờ ok. Nhỏ lấy cái hình chụp với mình hồi đi Đà Lạt năm lớp 10 gửi lên, lúc đầu mình cũng chỉ ừ chơi cho vui thôi chứ ai ngờ 10 ngày sau có kết quả thì ảnh của mình với nhỏ top 1, mà phần thưởng thì chả có nhiêu có mỗi 100k mình mua cái bánh kem nhỏ tặng nhỏ luôn. Nhỏ tất nhiên là thích rồi.

Vài ngày sau, trong một lần chở nhỏ về nhà, vô phòng nhỏ quăng cặp cái ầm xong nằm ngửa trên giường, mình đá đá cái chân kêu mấy câu nhỏ không thèm nói, thế là mình cúi xuống thọt lét bàn chân nhỏ. Nhỏ nhột nên co chân lại cười cười rồi ngồi dậy đánh mình cười tươi rói. Rồi nhỏ làm 1 cái hành động đó giờ mình mới thấy lần đầu, nhỏ đưa tay ra sau làm gì đó xong thò tay vô tay áo kéo cái dây coọc xê ra cả 2 tay áo luôn rồi nhỏ vén vạt áo lên kéo cái áo con ra ném xuống giường, á đù màu trắng có ren. Đéo hiểu sao nhỏ tỉnh vậy trời có trai trong phòng mà.

Tự nhiên mình nảy ra 1 ý nghĩ đen tối, mình nhảy lại chụp cái áo con của nhỏ đưa lên mũi ngửi, có mùi thơm các thánh ạ cái nhỏ giựt lại liền la lên “mày vô duyên quá”, mình cười hềhề max đê tiện thì nhỏ ném cái áo vô mặt mình vừa nói “biến ra ngoài tao thay đồ” mình chụp được thế là cười to hơn rồi mở cửa chạy ra ngoài. Cầm cái áo con ở ngoài mình đang nghĩ làm gì đây, chẳng lẽ quay tay hả trời, nói chứ mình cầm nhìn tới nhìn lui rồi đưa lên mũi ngửi. Lát sau nhỏ mở cửa đi ra mình thì vẫn cầm cái áo con trên tay, nhỏ đi lại giựt rồi ngung ngoằng đi vô phòng, phen này giận chắc luôn.

Mình: Thôi tao chọc tí mà.
Vy: Chọc chọc của mày đó hả quá đáng vừa thôi … hức … hức …
Mình: Thôi tao xin lỗi mốt không đụng mấy này của mày nữa.
Vy: Hức … mày chỉ biết xin lỗi … hức hức.
Mình: Thôi coi như lần đầu cũng như lần cuối.
Vy: Mày kì quá.
Mình: Thôi giờ tao chở mày đi ăn bánh bèo ha.
Vy: Đi thì đi (cười)

Thế là mình chở nhỏ đi ăn bánh bèo, còn cái mùi ấy thì mình vẫn nhớ, cái mùi đặc trưng của nhỏ nghe cái là biết nhỏ liền à, mặc dù lúc ấy nó có mùi mồ hôi rồi đủ thứ nữa mà mình vẫn thấy thơm. Trước khi đi mình còn nói “dú mày thơm ghê” cái ăn nguyên bàn tay sau lưng luôn và phải nói là thốn thôi rồi lượm ơi. À quên nhỏ mặc áo 2 dây mà cái lỗ hơi to nên nhìn ngang vào mình thấy được bên trong có gì luôn.