Đọc truyện Nữ diễn viên

Nữ diễn viên 7

Phần 7

– Chị ơi, làm cho em rau trụng nhé! – Tâm gọi đồ ăn, rồi quay sang nhìn Thành nhoẻn miệng cười.

Hai tô hủ tíu sườn hoành tráng bóc khói nghi ngút trước hai đôi mắt thèm thuồng của Thành và Tâm. Hủ tiếu sườn Cần Thơ là số dzách. Đúng như lời Tâm nói, Thành ăn qua một lần đã đâm ghiền.

– Hi Hi.. Coi anh kìa. Ăn uống gì mà xấu quá. – Tâm đưa chiếc khăn giấy lau mép miệng bóng mỡ của anh.

– Tại anh đuối sức mà. Anh cần hồi phục để chăm sóc người yêu của anh nữa. – Thành cười tủm tỉm.

– Anh… Tối nay em không qua đâu.. Coi ai qua gõ cửa phòng tui rồi biết! – Tâm gầm gừ, mắt liếc yêu sắc lẹm.

Cuối tuần, Tâm và Thành về nhà nàng ở Cần Thơ chơi.

Bẵng đi hơn nửa năm, cha mẹ nàng tóc bạc đi nhiều, đuôi mắt hằn thêm nhiều vết nhăn. Nhưng được gặp nàng tay trong tay với Thành, họ như được an ủi nhiều.

Ông Sơn cố tình dọn cho Thành một căn phòng riêng, dù ông biết mối quan hệ vượt rào của Tâm và anh từ lâu. Nhưng dù sao, vì sợ miệng đời đàm tếu, bên ngoài ông vẫn phải thể hiện như vậy. Còn chuyện tối hai đứa ngủ mấy phòng hai ông bà cũng nhắm mắt làm ngơ như không thấy. Dù gì ở nhà cũng đỡ hơn đi ra khách sạn vừa mất vệ sinh, vừa tốn kém và cả khả năng bị người quen bắt gặp.

– Ông Sáu trả tiền gạo cho chị chưa?

Đột nhiên, một giọng phụ nữ vang lên từ bàn bên cạnh.

– Chưa. Tui mới ghé qua bển nè. Ổng năn nỉ quá. Tui cũng bực lắm, mà kể cũng tội nghiệp ổng. Thành thật, đàng hoàng bao nhiêu năm rồi cuối cùng bị người ta lừa đến cái nhà cũng không giữ nổi.

– Chưa chắc, nghe nói con gái một của ổng vẫn học ở Sài Gòn ah nghen! Có khi người giả bộ vậy chứ có của chìm không biết chừng.

– Không có đâu. Tui còn nghe nói bả phải chạy khắp nơi mượn từng đồng để gửi tiền cho nó học kìa.

Tâm vẫn cúi thấp đầu ăn, nhưng bàn tay cầm đũa của nàng run rẩy. Thành ngồi kế bên không hay biết gì.

Nhưng Tâm biết. Ở khu vực này, người buôn gạo thứ Sáu chỉ có cha nàng. Nàng còn biết cả người phụ nữ cha nàng còn thiếu tiền tên Tư Lẹ, là mối quen của cha nàng. Có lẽ vài năm lên Sài Gòn, Tâm thay hình đổi dáng, cả bà ta cũng không nhận ra nàng.

Hoàn cảnh gia đình nàng từ lúc nào tuột dốc đến thế. Trước đây, tuy không giàu có nhưng chưa bao giờ mẹ nàng phải suy nghĩ đến miếng ăn manh áo. Cha nàng bị lừa gạt sao. Cha đối với nàng là người giỏi giang, sành sỏi, khôn ngoan nhất mà nàng biết, nhưng cha đã bị lừa gạt mà nhiều đến nổi cả căn nhà thờ ông bà cũng sắp phải bán đi.

“Không, mình không thể tin những lời nói hồ đồ bên ngoài được. Phải về hỏi cha.”

– Mình đi về nhà nhé anh. – Tâm nói nhỏ với anh.

– Ơ! Em không ăn hết đi ah! Sao bữa nay em ăn ít thế! – Thành vừa lau miệng, vừa nhìn tô hủ tíu của Tâm còn quá nửa.

– Không, em no rồi. Tính tiền chị ơi!

Quán hủ tíu cách nhà có hơn hai trăm mét mà Tâm cảm thấy thật xa. Bước nàng nặng nề như không nhấc lên nổi. Thành thoáng ngạc nhiên phát hiện lòng bàn tay nàng đanh rịn mồ hôi.

– Em mệt ah? Có nóng người không? – Tay anh đặt lên trán Tâm.

– Không, em không sao. Chỉ hơi mệt thôi. – Tâm mỉm cười với anh, nói nhỏ.

Thành chỉ im lặng mỉm cười. Ai hiểu Tâm bằng anh đây, anh biết nàng đang có tâm sự. Nhưng anh sẽ không hỏi, Tâm sẽ tự nói cho anh nghe khi nàng sẵn sàng.

Vừa bước vào cửa nhà, đột nhiên một tiếng động lớn vang lên từ phòng khách.

– Xoảng…

Rồi có tiếng của cha Tâm giận dữ hét lên.

– Mày làm cái trò gì hả? Nhà tao mà mày cũng tính làm loạn hả?

– Anh Sơn.. Thằng em vô tình làm rơi có cái ly trà mà anh la hét dữ vậy? Anh thiếu tôi tiền không trả lẽ ra tôi phải là người la hét chứ!

Một giọng đàn ông trầm trầm vang lên trong phòng khách.

Tâm đứng chết trân ở ngạch cửa, bàn tay nàng bấu chặt cánh cửa đến trắng nhợt ra. Đây đúng là sự thật sao. Kinh tế gia đình nàng đã đến bước đường cùng.

Giọng người đàn ông đó rất quen thuộc với nàng. Ông ta là chú Bá Nam. Chú chơi rất thân với cha nàng bao nhiêu năm. Chú còn bồng bế nàng từ lúc còn là một con bé chạy lăng quăng khắp nơi. Vậy mà ngay cả chú cũng quay lưng với cha nàng. Đúng là lòng người khó đo, chỉ lúc hoạn nạn mới biết.

– Bá Nam ah.. – Giọng cha nàng run run như cố kềm nén – Tình nghĩa bao nhiêu năm, anh có giúp mày ít lần đâu! Mày thư thư cho anh vài bữa đi! Anh sẽ tìm cách, trả cho mày ngay mà.

– Anh hứa lần hứa lượt mấy lần rồi. Tôi có giàu đâu. Anh biết quá mà. Chỗ anh em, tôi sẽ không tính thiệt cho anh. Chừng ấy tiền, tôi có thể mua diện tích gấp rưỡi căn nhà này của anh đó! – Ông ta đang cố thuyết phục cha nàng.

– Không, đã nói là không được. Căn nhà tổ này anh sao bán được chứ! Đã nói là không được. Mày đừng nhắc tới nữa. – Giọng cha Tâm khàn đi như gìa hơn mười tuổi.

– Thôi được. Anh nói vậy thì thôi vậy. Tôi cho anh một tuần nữa. Đúng hai mươi hai này tôi tới, anh phải trả đủ tiền cho tôi.

Ông ta đứng thẳng lên, bước đi, rồi chợt dừng lại nói:

– Tôi sẽ không tới một mình đâu.

Miệng ông ta nhếch lên nhìn mái tóc bạc phất phơ của ông Sơn đang cúi xuống, rồi quay lưng đi thẳng.

– Ah… Con Tâm đây phải không? Sao lớn dữ vậy bây…

Ông ta bước đến, tay đưa lên định nựng má nàng như hồi nàng còn con nít, ông vẫn hay làm. Tâm né mạt sang một bên tránh bàn tay ông, mắt nàng lạnh băng nhìn ông ta.

– Tôi không quen ông. Xin ông tự trọng cho.

Thành bước chân sấn đến trước nàng, mắt mở to trừng trừng như sắp giao đấu.

– Haizz… Cha nào con nấy nghen.. Hay hay..

Ông Bá Nam cười cười rồi ngẩng đầu đi thẳng ra ngoài.

– Tâm con.. Hai đứa đi chơi về rồi à? Mau xuống phụ mẹ dọn cơm. Lát để Cha con ngồi nhậu với thằng Thành. – Bà Thanh bước ra từ buồng sau, miệng ráng nở nụ cười thật tươi.

Mắt Tâm rưng rưng, nhìn mẹ mình. Mái tóc bà bạc đi nhiều. Vậy mà nàng vẫn vô tư không biết gì. Nàng nhìn sang cha mình, hai tay ông nắm chặt thành ghế run rẩy, đầu ông vẫn cúi xuống thấp, mái tóc bạc lòa xòa che khuất khuôn mặt ông.

– Cha…

Tâm lao qua ông. Nàng quỳ xuống ôm lấy hai chân ông. Đôi chân ông ốm đi nhiều mà mãi đến giờ nàng mới nhận ra.

– Cha ơi! Con biết hết rồi! Cha đừng lo lắng nhiều gia đình mình còn có nhau, có muối ăn muối có cơm ăn cơm. Cha..

Ông ngẩng mặt lên nhìn nàng, mắt ông nhòe lệ. Bàn tay thô ráp của ông xoa xoa đầu nàng. Một bàn tay khác mềm mại mát lạnh từ phía sau vuốt ve má nàng. Tâm ngẩng đầu lên. Mẹ nàng đứng ngay sau lưng, cúi xuống nhìn nàng, nụ cười thật ấm áp.

– Con… Con sẽ nghỉ học. Đi làm..

– Không …

– Không …

Tâm mới nói giữa chừng liền bị hai tiếng quát như cùng lúc dập tắt ý nghĩ của nàng mới hình thành.

– Con mà bỏ học thì đừng nhìn mặt cha nữa. Nhà mình tuy khó khăn, nhưng chưa đến mức không lo nổi cho con. Con nghe không? – Giọng cha nàng kiên quyết sắc lạnh.

– Nhưng…

– Không nhưng nhị gì hết! Thằng Thành lại bác bảo! – Mắt ông lóe sáng như vừa quyết định điều gì quan trọng.

– Dạ. – Thành lúng túng bước tới.

– Bác xem con như nửa con rể của gia đình này. Lúc khó khăn nhất, Bác đành giao trọng trách lớn nhất lên vai con. Bác giao Tâm cho con. – Mắt ông kiên quyết.

– Cha.. – Tâm thảng thốt.

Ông đưa tay lên ra hiệu nàng im lặng. Mẹ nàng bắt đầu khóc thút thít phía sau.

Thành nhìn ông đăm đăm. Anh hít một hơi thật sâu, môi anh mím lại, gật đầu kiên quyết.

– Được. Vậy mới là đàn ông. – Ông Sơn nhìn Thành tán thưởng.

– Bác yên tâm. Con sẽ lo cho Tâm cả đời này. – Mắt anh cũng đỏ hoe xúc động.

– Con Tâm nó không nhìn lầm con. Bác vui lắm… – Mắt ông dịu đi nhìn Tâm – Bác biết con còn đi học. Bác chỉ cần con chăm sóc cho Tâm, hai bác sẽ chuyển tiền chu cấp.

– Cha.. Con ..

Tay ông che ngang miệng, ngăn nàng nói. Tâm đau đớn, nước chảy ướt cả gương mặt. Từng lời nói của cha làm lòng nàng đau nhói, nàng cảm giác như giây phút ly biệt.

– Bác muốn con Tâm lần này quay lại Sài Gòn. Phải ở biệt trên đó, con không được cho nó về. Cho đến lúc nó học xong. Con làm được không? – Ông nói với Thành.

– Cha.. Con không đồng ý. Hoạn nạn cả gia đình cùng gánh… – Tâm vụt đứng dậy phản đối.

– Tâm. Cha nói con không nghe hả? – Ông Sơn giận dữ hét lên.

– Mẹ… Mẹ nói gì đi chứ! – Tâm mếu máo quay sang cầu cứu mẹ.

Bà Thanh nhìn Tâm yêu thương, tay bà kéo cổ Tâm xuống, hôn lên má nàng.

– Con phải nghe theo cha. Đừng lo cho cha mẹ.. Cha mẹ chừng tuổi này rồi, có khó khăn gì chưa trải qua chứ. Nhiệm vụ của con là học, chỉ học thôi! Con biết không?

– Mẹ… – Tâm ôm chầm lấy bà, òa khóc nức nở.

Tâm bần thần nhìn qua khung cửa sổ xe, quang cảnh ngoài xe vùn vụt lao về phía sau. Bàn tay nàng lạnh buốt trong tay Thành, anh lo lắng nhưng không cố kềm nén không nói gì.

Trước khi đi, cha Tâm dặn dò riêng anh hai điều quan trọng nhất, một là giá nào cũng bắt Tâm phải học, hai là chuyện này không được nói với ba của anh. Điều thứ hai anh không hiểu lắm. Nhưng sau khi lên xe, có thời gian suy ngẫm anh mới hiểu ra, giữa ba anh và Bác Sơn không đơn thuần là quan hệ bạn bè nữa mà là nửa sui gia. Bác muốn giữ danh dự cho Tâm.

– Anh… – Tâm quay sang nhìn Thành.

– Anh có khinh thường gia đình em không? – Tâm nghẹn ngào.

– Em nói gì vậy. Tại sao khinh thường gia đình em chứ? Tài sản lớn nhất của cha mẹ em đã giao cho anh. Anh hạnh phúc lắm.

Thành ôm chầm lấy nàng, giọng anh run lên.

– Em phải tin anh? Em phải tin anh?

– Em tin anh mà. – Tâm nói nhỏ.

Nàng gối đầu lên vai anh, mắt nhắm lại, một giọt nước mắt chảy dài xuống má. Anh là chỗ dựa duy nhất của nàng hiện giờ.

– Cô ơi! Sao có một triệu hai vậy?

– Tại tháng này mười bốn buổi, cô dạy có mười hai thôi!

– Dạ, nhưng mà hai buổi kia là cô xin phép cho em nó nghỉ mà! Đâu phải do con không dạy.

– Ừ… Thì… Tôi trả vậy đó. Thấy được thì dạy tiếp, không thì thôi. Thời buổi giờ sinh viên dạy thêm đầy đường. Sao?

-… Dạ… Không sao.. chiều thứ Ba con tới.

Tâm chạy xe về nhà mà quan cảnh ngoài đường như nhòe đi trong mắt nàng. Nàng uất ức, tủi thân, muốn khóc lên thật to.

Suốt ba tháng vừa qua, rất nhiều chuyện xảy ra. Nhiều hơn tất cả các sự kiện phát sinh trong suốt thời gian Tâm bắt đầu học ở Sài Gòn.
Nàng xin chú Thuận cho mình chuyển về ở nhà chú, để tiết kiệm tiền nhà trọ. Cha mẹ nàng không vui, nhưng không phản đối.

Tâm năn nỉ anh cho nàng đi làm thêm. Lần đầu tiên đi làm, Tâm bị o ép đủ đường. Đêm nào về cũng lén anh khóc một mình. Nàng sợ anh lo lắng sẽ không cho nàng đi làm nữa. Đi làm thêm nhọc nhằn mà lương ít, tuy nhiên vẫn tốt hơn đi phục vụ quán nhiều.

Nhớ đến những ngày làm phục vụ quán, Tâm lại rùng mình kinh sợ.

Lần đó, Tâm nói dối anh là làm công việc bán hàng. Ngay lúc anh đang ôn thi nên nàng càng có lý do để tự lo cho mình.

Vừa vào quán ngày đầu tiên, mặc chiếc váy đỏ chói ngắn đúng hai gang tay và chiếc áo thun bó sát khoét rộng tới mép áo ngực, Tâm ngay lập tức trở thành hoa khôi của quán. Bàn nào cũng yêu cầu nàng phục vụ, rót bia, gắp đá. Những lời nói bỡn cợt, những câu đùa thô tục, những lời gợi ý dâm đãng của những gã đàn ông mặt mũi đỏ bừng, làm nàng chán ghét tới cực điểm. Không chỉ như vậy, khi nàng đi qua đi lại giữa các bàn nhậu sát khít nhau, rất nhiều cái vuốt ve va chạm giữa hai đùi nàng. Tâm cắn răng tiếp tục, vì tiền bo mỗi ngày không hề ít. Nhưng đến ngày thứ ba đi làm thì mọi chuyện đã vượt sức chịu đựng của nàng. Gã quản lý gạt nàng vào buồng thay đồ, ép nàng chiều máu dê của hắn. Tâm phản kháng kịch liệt, vô tình thế nào đá vào hạ bộ hắn, nàng thoát được ra ngoài. Sau đêm đó, Tâm không quay lại làm ở đó nữa.

Tâm mệt mỏi ngồi xuống ghế. Hai bàn tay ấm áp của anh massage hai vai cho nàng.

– Em ốm quá, vai em không tròn trịa như lúc trước nữa. – Thành đau xót nói.

– Vậy anh còn yêu em không? – Mắt Tâm vẫn nhắm chặt.

– Em không được nói vậy nữa nha. Tình yêu của anh mãi mãi không thay đổi. – Anh nhìn nghiêm túc vào đôi mắt nhắm chặt của Tâm, như thể nàng có thể thấy anh đang rất nghiêm túc.

– Vậy đủ rồi. Em chỉ cần tình yêu của anh thôi! – Nàng mở mắt lên nhìn anh, hai mắt long lanh ươn ướt.

– Hồi trưa anh đi chuyển tiền cho em rồi nè! Chắc cha mẹ sẽ vui lắm. – Tay Thành đung đưa tờ giấy xanh xanh trước mặt Tâm.

– Ah.. Anh đáng yêu quá. – Tâm chộp lấy tờ giấy, hôn lên môi anh một cái rõ kêu.

– Ủa, em đưa anh có năm triệu thôi mà. Sao sao?

Năm triệu là số tiền nàng dành dụm suốt ba tháng trời. Nhưng trên tờ giấy biên nhận lại in rõ ràng số tiền gấp đôi. Tâm há hốc nhìn anh.

– Anh là một nửa con rể của cha mẹ mà. Đó là phần của anh. – Thành mỉm cười.

– Nhưng anh …

– Đây là số tiền anh đi sửa máy tính. Anh không xin ba đâu em yên tâm nhé.

– Em cảm ơn anh! – Tâm vùi đầu lên vai Thành, nàng cảm thấy mình thật hạnh phúc.

Ánh nắng buổi sáng chiếu qua khung cửa sổ, vẽ một vệt dài gãy khúc trên dãy bàn của giảng đường. Tâm chống tay lên cằm, thả hồn trôi xa xăm, ánh nắng xuyên qua mái tóc mai ánh lên màu nâu nhạt. Đôi mắt nàng mơ màng, hàng lông mi cong vút, đôi môi đỏ hồng hơi mím lại như đang suy nghĩ điều gì. Âm thanh giảng viên văng vẳng bên tai nhưng không gợi lên cho nàng bất cứ điều gì.

Đột nhiên âm thanh giảng đường lặng im, rồi xì xào nhỏ.

– Cô kia…

Một giọng đàn ông vang lên bên tai Tâm, nàng không phản ứng gì.

– Tâm… – Vy khều khều lưng Tâm từ phía sau.

– Ah.. Gì vậy? – Tâm giật mình quay lại.

Nàng thật sự hoảng hốt khi phát hiện ra bao nhiêu ánh mắt nhìn mình chằm chằm, thương hại, cảm thông, hả hê… Tâm ngơ ngác nhìn lên, thầy Trung, lớp Tâm lý diễn xuất, đang đứng đó nhìn nàng. Thầy Trung nổi tiếng nghiêm khắc, dáng người trung bình, khuôn mặt dài, mắt nhỏ, cằm hơi ngắn nối liền với cổ, giữa cằm lúng phúng vài sợi râu như râu cá trê. Bọn học sinh gọi ông là Trung Cá trê. Đôi mắt ông hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy gương mặt hoàn mỹ của Tâm.

– Cô đứng lên. Nói tóm tắt cho lớp nghe bài giảng của tôi hôm nay. – Ông nói.

Tâm đứng lên, hai bàn tay nàng bấu lấy bàn trắng nhợt. Biểu hiện của thầy Trung càng ngạc nhiên khi thấy vóc dáng của Tâm. Nàng mặc một chiếc áo thun màu hồng nhạt, quần jean xanh ôm sát người, dáng người thật chuẩn.

– Dạ, em xin lỗi thầy. Em.. Em mất tập trung mới nảy nên.. – Tâm lí nhí.

– Học với hành. Nếu muốn mơ mộng thì ở nhà đi. Tới lớp làm gì. – Ông nói rồi xoay lưng bước đi.

Bất chợt ông quay lại.

– Em tên gì? – Ông nhìn nàng.

– Dạ, Thanh Tâm ah! – Nàng nói nhỏ.

– Cuối giờ đến phòng giáo viên chờ tôi.

Ông không nói gì nữa, quay lại bục giảng tiếp tục bài giảng của mình. Tâm bần thần ngồi thừ ra đó, đầu óc trống rỗng.

– Không có gì đâu! Lần trước anh cũng bị thầy kêu lên khiển trách mười phút là về thôi! Ổng nói gì cứ dạ dạ, em xin nhận lỗi.. Là được thôi mà! – Giọng của Ninh trấn an nàng.

Tâm gật gật, đầu nàng cúi xuống như suy nghĩ.

Hai tháng trước, Tâm quay lại học sau kỳ nghỉ hè. Nàng phát hiện ra Mạnh và Phước đã nộp đơn xin nghỉ học. Theo lời Vy kể là gia đình cả hai đứa đồng loạt nộp đơn xin rút học bạ, để đi du học. Tâm thấy cũng lạ, nhưng nàng nhẹ nhõm vì không phải đối mặt với hai kẻ đó nữa.

– Reng… Reng…

Tiếng chuông báo hết giờ kéo Tâm về thực tại. Nhớ đến việc phải gặp thầy Trung ở phòng giáo viên, Tâm ngán ngẩm đứng lên.

Cánh cửa phòng giáo viên khép hờ. Tâm khẽ gõ lên cánh cửa nhẹ hai tiếng.

– Vào đi. – tiếng thầy Trung vang lên bên trong.

– Dạ.. Thầy gọi em. – Tâm ngập ngừng, nàng vẫn đứng trước cửa.

– Thanh Tâm hả? Em vào đây. Giúp thầy mở rộng hai cánh cửa ra cho mát. – Ông không ngẩn đầu lên, mắt dán vào tờ báo trên bàn, tay cầm mẩu bánh mì còn lại bỏ nốt vào miệng.

Tâm răm rắp làm theo. Cánh cửa phòng được mở rộng ra, người đi ngoài hành lang có thể nhìn rõ ràng bên trong. Bầu không khí trong phòng cũng trở nên thân thiện, minh bạch hơn.

– Em ngồi xuống đây. – Tay ông đẩy cặp kính cao lên, nhìn nàng.

Tâm líu ríu ngồi xuống, đầu cúi thấp, hai tay nắm chặt quai túi xách.

– Tại sao em không tập trung trong lớp? Hay em cho là bài giảng của tôi nhàm chán? – Giọng ông trầm trầm.

– Dạ, không có. Em.. Em.. Lo nghĩ chuyện nhà một chút thôi ạ. Em hứa lần sau sẽ không như vậy nữa. – Tâm hoảng hốt nói nhanh.

Ông Trung gật gù hài lòng. Mắt ông quan sát Tâm, nhìn chiếc túi xách sờn góc của nàng. Một viên ngọc quý như vậy mà bị lẫn trong đám hỗn tạp này lâu nay, không có ai phát hiện ra sao. Ông thầm nghĩ.

– Được rồi. Tôi bỏ qua cho em lần này.

Tâm thở phào. Nàng định xin phép ra về thì ông bất ngờ rút ra một tờ giấy trong bìa hồ sơ xanh dương bên cạnh. Tâm thoáng ngạc nhiên nhập ra đó là tờ Sơ yếu lý lịch của nàng, có dán tấm hình 3 x 4 của nàng ngay góc.

– Để xem nào… Đào Lê Thanh Tâm, nguyên quán thường trú Cần Thơ, sinh năm 1992, 19 tuổi. – Ông đọc như cho mình và cả nàng nghe.

– Cha Đào Hồng Sơn, sinh 1960, mẹ Lê thị Thảo Thanh, sinh 1962. Tốt lắm.

– Chiều cao của em là bao nhiêu? – Ông chợt ngẩn lên hỏi.

– Dạ,… Dạ, một mét bảy ba. – Tâm bối rối trả lời, không hiểu ông có mục đích gì.

– Tốt. Tốt lắm. – Ánh mắt ông sáng lên.

– Số đo ba vòng? – Ông hỏi tiếp.

– Dạ, sao ạ? … Để làm gì vậy thầy? – Tâm há hốc.

– Tôi là người đang hỏi! – Giọng ông trầm thấp lạnh lẽo.

– Dạ… 88 – 61 – 90 – Đầu Tâm cúi gằm xuống, má đỏ bừng tới mang tai.

– Em đang học ngành gì? – Mắt ông nheo lại nhìn nàng.

– Dạ, Diễn viên Kịch – Điện ảnh. – Tâm trả lời.

– Hệ gì?

– Đại học – chính quy – 4 năm.

– Haizz… Em theo học ngành đào tạo trở thành người của công chúng. Mà e ngại đủ thứ, ấp a ấp úng thì làm sao? – Ông thở dài chán nản.

Tâm cúi đầu không biết nói gì.

– Tôi biết hiện giờ có rất nhiều người theo học ngành này chỉ để có mảnh bằng vắt lưng sau này. Tôi càng biết rằng gần ngàn sinh viên tốt nghiệp mỗi năm, không có đến 3 người được đóng phim, chưa nói đến nổi tiếng. Nhưng em có ý thức được là mình khác không? – Thầy Trung ngừng một chút nhìn nàng – Em rất đẹp, trời phú cho em một vóc dáng hoàn mỹ, một khuôn mặt thiên thần. Em không nên cam tâm trộn lẫn trong đám tạp nham đó.

Tâm sững sờ nghe những lời thầy Trung nói, ông đang hướng nghiệp cho nàng ư? Nàng lọt vào đây chẳng qua là không còn sự lựa chọn khác. Nàng chọn ngành này chẳng qua là một phút mơ mộng hão huyền tuổi mới lớn. Nhưng ông đang nói như thuyết phục nàng suy nghĩ nghiêm túc về khả năng phát triển nghề nghiệp diễn viên. Tim Tâm đập thật nhanh. Mình có thể sao?

– Em xem đi. – Thầy Trung chợt đẩy tờ tạp chí đang mở rộng trên bàn về phía Tâm.

Tâm thoáng chần chừ, cầm lên tay. Trước mắt nàng là hình chụp thời trang của một cô người mẫu khá quen mặt. Tâm nhìn xuống góc hình, một hàng chữ in nghiên nhỏ, Diễn viên – Người mẫu Nhật Vy. Nàng ngẩng đầu lên nhìn thầy Trung, chưa hiểu ý ông ta.

– Nhật Vy, tên thật là Nguyễn thị Loan, sinh năm 1989, ba năm trước con bé đó vẫn là sinh viên của trường này. Như em bây giờ. Do chính tôi dẫn dắt em Loan vào nghề. Từ đóng phim truyền hình đến phim truyện, rồi chuyển sang mẫu thời trang. Hiện giờ cat-xê mỗi show diễn thời trang của cô bé lên trên trăm triệu đồng. – Ông ngưng lại quan sát Tâm đang há hốc ngạc nhiên.

– Tuy nhiên, để trở thành một Nhật Vy, không dễ như nói. Con đường cô ta đi qua cũng gian truân khổ cực ghê gớm. Cô ta rời khỏi tôi ngay sau khi đủ lông đủ cánh, nhưng bản thân tôi thấy điều đó là đúng. Tôi chỉ có thể giúp cô ta đặt vài viên gạch đầu tiên, phần còn lại của căn nhà phải do cô ta tự xây lấy. Lâu lâu, trên mặt báo trong một số bài phỏng vấn con bé có nhắc đến tôi. Thế là đủ. Tôi đã được an ủi rất nhiều. – Ông nhìn qua cửa sổ như hồi tưởng.

Ông hít sâu một hơi, nhìn Tâm.

– Em muốn được như Nhật Vy không? – Ông ta hỏi.

– Dạ… Em … Em có thể sao? – giọng Tâm run run.

– Không những được mà còn hơn nữa kìa. Nhưng em nên suy nghĩ kỹ, bước chân vào ngành này phải chuẩn bị đối mặt với những tranh đấu quyết liệt, lúc nào cũng phải đề phòng, không tin được ai và… đôi khi phải biết chấp nhận hy sinh bản thân mình. – Ông nói rất chân thành.

– Em… Em không biết nữa. Em sợ.. – Tâm ấp úng.

– Em không phải sợ gì hết. Em cứ về suy nghĩ đi. Nếu em đồng ý thì gọi cho tôi. – Thầy Trung đưa cho nàng một chiếc name card trống trơn, chỉ có tên và số điện thoại của ông.

– Ơ kìa, ăn cơm đi con. Sao vậy? – giọng chú Thuận nhắc nhở.

– Dạ. – Tâm đáp lời ông, đôi đũa trong tay gắp vài hạt cơm đưa vào miệng.

Trưa nay, anh Thành đi ráp máy tính không về nhà. Tâm ăn cơm với chú Thuận. Cả buổi cơm trưa hai người hầu như không nói gì.

Tâm đang lâng lâng với những lời nói của thầy Trung ban sáng. Nàng không ảo tưởng tới những ánh hào quang danh vọng. Nàng chỉ nghĩ đến số tiền catsê của Nhật Vy. Một trăm triệu một show diễn. Nàng không dám mơ tưởng đến mức thù lao đó, chỉ cần một phần mười, không, một phần hai mươi chỗ đó đã là tốt lắm rồi. Nàng nghĩ đến số tiền còm cõi mà mình để dành suốt ba tháng trời. Nàng nghĩ tới hoàn cảnh khó khăn của cha mẹ.

Cha mẹ nàng nhất quyết không nói về hoàn cảnh dưới đó đang diễn tiến như thế nào. Điện thoại bàn ở nhà đã cắt. Nàng chỉ gọi được cho cha mẹ mình bằng một số điện thoại di động. Tâm thấy lo lắng bất an từng giây từng phút.

– Chú! Chú biết Nhật Vy không? – Tâm chợt đặt đôi đũa xuống bàn, hỏi chú Thuận.

– Ah.. Cái con diễn viên hay người mẫu gì đó, đúng không? – Chú Thuận nói.

Ông Thuận rất vui vì Tâm chủ động bắt chuyện. Từ ngày hôm đó đến nay, luôn tồn tại một bức tường vô hình giữa ông và nàng. Mỗi đêm ông đều cầu nguyện vợ mình tha thứ, cầu nguyện cho chuyện đó thật sự bị vùi lấp vào dĩ vãng.

– Haizz, cái con nhỏ tối ngày chụp hình khoe ngực khoe mông, rồi scandal lộ hàng này nọ, còn cặp hết đại gia này đến công tử khác. Thứ con gái mất nết đó có gì hay đâu! – Ông nói huyên thuyên.

– Tối ngày báo chí như hết chuyện để đăng, toàn những thông tin nhảm nhí về mấy đứa diễn viên người mẫu lố lăng. Nay sửa cằm, mai bơm ngực, rồi cặp bồ lăng nhăng… Haizz. – Ông thở dài, đặt đũa xuống.

Tâm tái mặt vì lời nhận xét của chú Thuận, ba chồng tương lai của nàng.

– Nhưng… Cũng có người này người kia mà chú! Đâu phải ai cũng vậy?

– Đã bước trên con đường đó, là phải như vậy. Gọi là gì nhỉ? … Ah, công nghệ lăng xê. Nghịch lý ở chỗ, chỉ riêng ngành này, tai tiếng lại mang đến danh tiếng, danh tiến lên cao thì dĩ nhiên sẽ lôi theo catsê. Là thế đó! Nghề này không có chỗ đứng cho những người đứng đắn, làm việc vì nghệ thuật. – Chú Thuận nói như nghiền ngẫm chuyện này đã lâu.

Tâm nằm trên giường, hai mắt mở to nhìn lên trần nhà.

Chú Thuận khinh bỉ ra mặt nghề nghiệp diễn viên. Vậy còn anh thì sao? Nhưng… Mình thật sự có thể trở thành diễn viên hay người mẫu sao chứ? Tâm bật cười một mình như đang kể chuyện tếu lâm cho chính mình nghe.

Tâm nghĩ đến chiều mai, giữa trời trưa nắng, chạy xe qua Tân Bình dạy thằng bé phá phách ham chơi đó. Rồi nghĩ đến số tiền ít ỏi của mình bị bớt xén một cách trắng trợn.

Hay mình cứ thử xem thế nào? …Mình sẽ giải thích với anh sau. Mục tiêu của mình rất thấp mà. Biết đâu được vài trăm ngàn một buổi, vậy đã là tốt lắm rồi.

Tâm vùng dậy, mở túi xách, tay nàng run rẩy bấm số điện thoại.

– Em là Thanh Tâm… Em muốn thử sức.

– Em suy nghĩ kỹ chưa?

Thầy Trung ngồi đối diện Tâm, tay quậy quậy ly cafe, mắt nhìn Tâm dò xét.

– Dạ. Em muốn thử sức. Có thể… Có thể… Biết đâu em được chọn đóng vai phụ nào đó! – Tâm ấp úng.

– Không. Tôi muốn làm rõ với em trước thế này. Đã đặt mục tiêu bước chân vào nghề không có khái niệm lưng chừng, phải là đỉnh của đỉnh. Em phải có tham vọng mãnh liệt. Nếu không thì em không đi được đến đâu, mà chỉ làm bậc thang cho người khác đạp lên mà thôi. Em hiểu chứ?

Ông ngừng một chút.

– Vai phụ với những lần đầu tiên thì khó lắm. Em phải kiên nhẫn, thậm chí là chấp nhận hy sinh một chút đóng các vai mà người ta coi thường. Mục đích chính là xuất hiện trước mặt đạo diễn, thu hút chú ý của ông ta, tạo mối quan hệ, lần sau may mắn em sẽ được một vai phụ. Khi em xuất hiện trên phim một lần, dù là vai phụ, dù chỉ là thoáng qua, em xem như đã là nửa diễn viên điện ảnh. Tôi tin tới lúc đó, với nhan sắc của em, rất nhanh em sẽ đột phá. – Ông nói.

– Dạ. – Tâm hơi phấn khích vì viễn cảnh do ông vẽ ra.

– Em có người yêu chưa? – Ông ta hỏi.

– Dạ có. – Tâm nói nhỏ.

– Đã quan hệ tình dục với nhau chưa? – Ông hỏi tiếp, giọng không đổi cứ như hỏi nàng ăn sáng chưa vậy.

– Ah… Em… – Tâm há hốc vì câu hỏi vô duyên của ông ta.

Ông Trung xua xua tay, ra hiệu nàng đừng hiểu lầm.

– Tôi không phải là người bất lịch sự. Nếu không liên quan đến công việc tôi không bao giờ quan tâm đến vấn đề này. Tôi đang có một vai diễn nhỏ, nhưng tôi không chắc nó có phù hợp với em hay không? Nó đòi hỏi một số va chạm tiếp xúc thân thể nam nữ bên ngoài, không thích hợp với con gái thiếu kinh nghiệm. – Ông nói.

– Dạ… Em hiểu rồi… Dạ có… – Mặt Tâm như giấu được vào ngực mình, chỉ đưa ra hai tai đỏ bừng bừng.

– Bao lâu rồi? – Ông hỏi tiếp.

– Dạ, … Được hơn một năm. – Tâm nói như muỗi kêu.

– Tốt… Vậy em cũng được xem là một người phụ nữ thật thụ.

– Bây giờ, em đứng lên.

Tâm làm theo răm rắp.

– Bước đi thẳng về phía trước. Bước đi tự nhiên… Thế.. Thế đó… Ừ tốt, quay lại bước về đây…

Tâm hơi ngượng ngùng, đi lại như thế này. Dù nàng và thầy Trung đang ở trong studio của trường, cửa khóa trái, không có ai vào được.

– Tốt. Bây giờ tôi phải nói rõ thế này. Vai diễn này sẽ không lộ mặt. Hay nói đơn giản là đóng thế nữ diễn viên chính. Vai đóng thế đòi hỏi phải lộ một ít da thịt và chấp nhận một số va chạm với nam diễn viên chính. Vai diễn đầu tiên của Nhật Vy cũng là như vậy. – Mắt ông nhìn nàng thật sâu.

– Em hiểu chứ? Em có thể từ chối ngay lúc này. – Ông Trung nói.

– Em… Lộ ngực.. Va chạm như thế nào ạ?

– Tôi không biết, phần script không nói rõ. Tùy đạo diễn thôi. Dù sao không ai đi mô tả rõ ràng công việc của vai đóng thế quay đúng một cảnh, thù lao có hai triệu. – Ông lẩm bẩm, rồi chắc lưỡi như tiếc cho một cái giá bèo bọt.

– Hai triệu… – Tâm đọc đi đọc lại trong miệng, đúng là không nhiều, nhưng đã gấp rưỡi tháng lương dạy kèm của nàng.

– Thầy.. Em.. Xin phép cho em hỏi.. Thấy giúp em.. Vậy vậy.. – Tâm lúng túng như quên hết tiếng mẹ đẻ.

– Ý em hỏi, tôi giúp em thì tôi được gì ah? Câu hỏi hay… Tôi cũng là con người mà, cũng ăn cũng uống như ai, dĩ nhiên tôi sẽ không làm việc không công. Như thế này, tôi và em sẽ có một giao kèo, như hợp đồng tay. Trong đó sẽ nêu rõ các cam kết giữa tôi và em, tôi sẽ trở thành người quản lý em, thù lao của tôi là 25% thu nhập tháng của em, tuy nhiên, nếu số tiền đó dưới 10 triệu thì tôi không lấy thù lao. Được chứ? – Ông nói rất rõ ràng.

– Dưới 10 triệu một tháng không lấy thù lao ư? – Tâm ngạc nhiên mừng rỡ, như vậy không phải là nàng gần như có người quản lý miễn phí sao.

– Okie, hợp đồng sẽ tính sau. Bây giờ… Em cởi quần áo ra. – Ông nói.

– Ah.. Không.. Em.. – Tâm hoảng hốt lùi lại.

– Haizz.. Tôi là quản lý của em. Vừa đại diện em thương thảo hợp đồng, vừa tìm kiếm vai diễn cho em. Em có thấy người bán hàng nào mà không biết mình đang bán sản phẩm gì không? Bây giờ có mỗi mình tôi, mai kia là trước mặt cả đoàn phim, làm sao em diễn. – Ông thở dài.

Bây giờ Tâm mới hiểu đúng nghĩa khó khăn mình phải đối mặt. Trước mặt một người lạ đã vậy, còn trước cả đoàn phim sẽ như thế nào chứ! Tâm phân vân, mình làm như vậy có lỗi với anh không? Nhưng đây có thể là lối thoát cuối cùng để trang trải nợ nần cho cha mẹ. Dù sao chỉ là khỏa thân? Mình không phản bội anh.

Nàng quay lại nhìn cánh cửa kéo lớn của studio, đóng chặt.

Nàng hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, tưởng tượng mình đang chuẩn bị tắm. Bàn tay nàng run rẩy cởi hàng nút áo sơmi, da thịt trắng hồng của nàng lộ ra từng chút một, áo ngực màu hồng nhạt khó khăn bao quanh bộ ngực căng tròn của nàng. Chiếc quần jean của Tâm được kéo xuống, bên trong là chiếc quần lót trắng nho nhỏ.

– Khỏa thân hoàn toàn. – giọng Thầy Trung vang lên ngay trước mặt nàng.

Hai tay nàng đưa ra phía sau, cởi chiếc áo nịt ngực, rồi nắm lấy hai mép quần kéo xuống. Hai cánh tay nàng che hờ cơ thể của mình, đầu cúi thấp, cơ thể nàng run rẩy cảm nhận những luồng gió mát lạnh từ chiếc điều hòa không khí.

– Cơ thể em đẹp lắm. Có điều em đừng mắc cỡ như vậy? Xem như tôi không có ở đây. Mở hai tay ra. Ngẩng đầu lên.

Nàng chậm rãi mở hai tay của mình ra, đầu ngẩng lên, mặt nàng đỏ như say rượu. Toàn bộ cơ thể của nàng phơi bày trước mắt ông ta.

Thầy Trung hít một hơi thật sâu. Trước mặt ông là một tòa thiên nhiên hoàn mỹ của tạo hóa. Khuôn mặt tuyệt đẹp, vóc dáng thanh mảnh, đôi vú căng tròn, hai chiếc núm đỏ hồng, vòng eo cong uốn lượn rồi nở rộng phần hông, hai đùi thẳng tắp, và .. và.. giữa hai chân là nhúm lông mu phơn phớt che hờ hai mép thịt múp míp. Ông Trung thấy cổ họng mình khô khốc, cố nuốt cũng không có gì mà nuốt.
Ông thầm mắng mình định lực kém.

Tâm đang nhìn ông dò xét, nếu ánh mắt ông có biểu hiện tà dâm, nàng sẽ ngay lập tức ngưng mọi giao kèo giữa hai người. Còn việc an toàn nàng không lo tới, dù gì vẫn là trong trường, ông ta sẽ không dám làm bậy. Thấy ông ta nhìn khắp cơ thể của mình, nàng thấy nhột nhạt khó chịu. Nhưng ông ta chỉ nhìn như vậy, ánh mắt thoáng thất thần nhưng ngay lập tức trở lại bình thường. Nàng yên tâm.

– Tôi đã được nhìn cơ thể phụ nữ rất nhiều trong cuộc đời mình. Nhưng tôi phải công nhận em là người thứ hai là tôi bồi hồi như vậy. – Ông tán thưởng.

Tâm nhìn ông cảm kích không những vì lời khen tặng của ông, mà còn vì ông thừa nhận ông có xúc cảm trước nàng. Ông ta không lừa dối. Nàng cảm thấy yên tâm và thoải mái hơn trong tư thế này trước mặt ông ta.

– Em không hỏi ai là người thứ nhất à? – Ông gợi ý, rồi không đợi nàng hỏi, ông trả lời luôn. – Là hoa hậu Diễm Phương.

– Ah.. Hoa hậu Thời trang Diễm Phương? – Tâm há hốc nhìn ông.

– Ừ… Lúc đó tôi nằm trong ban giám khảo hình thể của cuộc thi hoa hậu. Thí sinh nào cũng phải lần lượt vào trong một căn phòng kín như thế này, thoát y cho ban giám khảo gồm có 3 người xem xét mức độ cân đối của cơ thể. Lần đó Diễm Phương xuất hiện gần cuối buổi, khi chúng tôi đều mệt mỏi, rã rời. Nhưng khi nàng bước vào, căn phòng như bừng sáng. Khi tất cả quần áo trên người nàng nằm dưới sàn thì thời gian như ngưng lại, tất cả mệt mỏi của chúng tôi như biến mất. Nàng thật đẹp. – Ông say mê nói như hồi tưởng, trong mắt ông một ngọn lửa cuồng nhiệt nhảy múa, không phải là nhục dục, mà là sự hân hưởng sắc đẹp, đỉnh cao của sắc đẹp.

– Em đẹp không kém Diễm Phương đâu. Hình thể em rất hoàn mỹ. Nhưng em còn thua cô ta một điểm rất khó khắc phục. – Ông nói.

– Xin thầy chỉ dạy. – Tâm thật sự cảm thấy thoải mái đứng trước ông, thụ giáo ông về cơ thể của mình như đang hỏi về một bài toán khó.

– Đó là lòng tự tin. Cô ta rất tự tin. Sự tự tin giống ăn sâu vào máu cô ta. Cô ta không mảnh vải che thân đứng trước chúng tôi, ánh mắt cô ta nhìn sâu vào từng người chúng tôi, định lực chúng tôi sụp đổ, mặt mũi đỏ bừng lên… Haizz… Giờ kể lại còn thấy xấu hổ. – Ông nói.

Tâm mơ màng suy nghĩ đến người phụ nữ đó. Hai năm trước cô ta đăng quang Hoa Hậu Thời Trang. Tên tuổi cô trong một đêm nổi lên như bão. Trong vòng sáu tháng hình ảnh cô ta càn quét tất cả các trang bìa của tất cả các tạp chí thời trang. Tên cô luôn là tâm điểm chú ý của dư luận.

– Thế còn Nhật Vy? – Tâm đột nhiên hỏi.

– Nhật Vy ah.. Con bé đó cũng đẹp. Nhưng còn cách một khoảng so sánh với em, đừng nói đến Diễm Phương. Nhưng em đừng mừng vội, Nhật Vy cũng rất tự tin. Điều đó tôi chưa hề thấy ở em.

– Em.. Thầy nói em phải làm sao? – Tâm lúng túng.

– Em phải ý thức được rằng mình đẹp. Em đẹp không thua ai hết. Đó là trong suy nghĩ, còn bên ngoài em phải tập quen những hành động trái với những điều e ngại gò bó thông thường. Ví dụ như: nếu cần khỏa thân, lông mày không nhíu, mặt không đỏ, hơi thở bình thường dù trước bao nhiêu người cũng vậy.

– Giống như bây giờ, em dường như thoải mái hơn trước mặt tôi. Nhưng chưa đủ, vì lần sau không chỉ có một người như tôi. Em hiểu không? – Ông nói tiếp.

– Đó là tập cho em mạnh dạng tự tin. Nhưng nói vậy không phải là em sẽ nổi tiếng bằng cách khoe cơ thể mình. Mà là khoe lúc cần, lúc không cần, ngay cả đùi cũng không lộ ra. Điều quan trọng của người quản lý là phải biêt điều tiết những hình ảnh của thân chủ mình trước công chúng. Món ăn ngon, là món còn thòm thèm. Em hiểu không? – Ông nói.

– Dạ, em đã hiểu.

– Vậy được. Bây giờ như thế này. Hôm nay em về. Thứ hai mình lại gặp nhau giờ này. Nhưng tôi muốn em khi ở nhà phải chuẩn bị tâm lý đón nhận vai diễn đó. Điều đó sẽ giúp em thoải mái hơn khi nhập vai. – Ông nói.

– Dạ, em biết rồi. Em cảm ơn thầy.

Tâm suy nghĩ mông lung suốt đoạn đường về nhà. Nàng không biết có nên nói với anh về chuyện này không. Anh chắc chắn sẽ không cho nàng đóng vai thế thân này. Nhưng không có bước đệm này, nàng sẽ không còn cơ hội theo nghiệp diễn viên, cơ hội trả nợ cho cha mẹ càng xa vời.

Tâm quyết định sẽ giấu anh chuyện vai diễn đầu tiên này. Sau này, nàng sẽ nói với anh, nếu được nhận một vai diễn đúng nghĩa.

– Anh ơi! – Tâm áp mặt lên ngực Thành, ngón tay nàng vẽ vòng vòng hòa các giọt mồ hôi lấm tấm trên ngực anh.

– Có lúc nào đó anh hết yêu em không?

– Không. Không bao giờ. Dù em có rời xa anh. Anh vẫn chờ em. – Giọng anh thật ấm áp.

Tâm nhắm mắt lại, miệng nở một nụ cười hạnh phúc.

Trước mặt nàng tối đen một lớp màn vải, nàng không thích cảm giác này. Hơi thở nàng gấp gáp ngột ngạt. Bên tai nàng nghe tiếng tách tách của máy ảnh, ánh sáng đèn flash lóe lên liên tục. Cơ thể nàng run rẩy, hoàn toàn không che đậy.

– Xong. – Tiếng thầy Trung vang lên.

Tâm kéo chiếc khăn màu đen trùm đầu ra, thở phào nhẹ nhõm.

Nàng vừa ký hợp đồng với thầy Trung, ông ta sẽ là người quản lý của nàng trong một năm. Các điều khoản hợp đồng không có gì đáng nhắc lưu tâm lắm, vì bất cứ lúc nào nàng có thể hủy hợp đồng nếu muốn. Ông cố tình bỏ đi những điều khoản ràng buộc để Tâm không cần lo lắng nhiều.

Việc tuyển chọn vai đóng thế khá đơn giản, ngoài 3 tấm hình passport, nàng phải cung cấp thêm vài tấm hình chụp cơ thể trần truồng của mình, để đạo diễn đánh giá cơ thể nàng phù hợp với vai đóng thế hay không. Ban đầu Tâm hơi chần chừ, nhưng nghe thầy Trung gợi ý che mặt nàng lại, vì vai diễn không cần thấy mặt. Tâm chấp thuận.

Đúng như dự đoán, ba ngày sau Tâm được gọi. Nàng rất vui. Từ buổi sáng nàng đã tắm rửa sạch sẽ chuẩn bị cho vai đóng đầu tiên của mình, dù chỉ là đóng thế.

Tâm nhấp nhỏm không yên ngồi trên băng ghế sau với thầy Trung. Đột nhiên bàn tay ấm áp của thầy đặt lên tay nàng, nắm chặt.

– Hít thở sâu vào. Bình tĩnh.

Đây là lần đầu tiên ông chạm vào nàng, nhưng nàng không phản đối, vì lúc này nàng thật sự cần nó.

Cảnh đóng thế đầu tiên của Tâm là trong phim truyện “Máu và nước mắt” do hãng phim Thiên Hà sản xuất. Diễn viên chính là Nhật Vy và Hào Nam. Nhật Vy thì Tâm đã biết khá nhiều qua lời kể của thầy Trung.

Hào Nam là một ca sĩ nổi tiếng, bước sang điện ảnh. Anh ta dính rất nhiều scandal tình ái, quan hệ bừa bãi. Gần đây nhất, anh ta bị bắt tại trận khi đang trụy lạc trong một buổi thác loạn ở khách sạn với một bầy nam nữ trần trụi nhầy nhụa. Sau đó, Hào Nam bị phạt và cấm biểu diễn 6 tháng. Đây là bộ phim đầu tiên đánh dấu sự quay lại của anh ta.

Cảnh quay của Tâm sẽ là màn thế thân cho Nhật Vy. Đóng thế cô ấy cảnh âu yếm làm tình với người yêu mình, do chính là Hào Nam thủ vai.

Tiếng máy xe gầm lên trầm trầm, kéo Tâm quay về thực tại. Nàng nhìn ra bên ngoài, nhận ra mình đang lên dốc cầu Bình Triệu. Mười phút sau, chiếc taxi của Tâm rẽ vào một khu biệt thự thật lớn, nhưng khá vắng vẻ. Tâm nhìn ra phía trước xe, căn thứ hai bên trái có bốn năm chiếc xe tải đậu, người chạy ra chạy vào hối hả.

Thầy Trung đỡ nhẹ sau lưng Tâm, bàn tay thầy vỗ nhẹ nhẹ như trấn an nàng. Hai người đi xuyên qua hàng trăm người mặc áo thun đen bận bịu tíu tít, đạo cụ, trục nâng khắp nơi.

– Nhanh lên, nhanh lên. Màn 6 cảnh 7- 20 phút nữa, ray xe đâu…

Một người đàn ông tóc hoa râm, gào thét liên tục vào điện đàm, một tay cầm bìa nhựa kẹp vài tờ giấy, một tay chỉ ngang chỉ dọc, ông ta như nhạc trưởng của một dàn nhạc giao hưởng. Ông ta chợt quay lại nhìn Tâm, hơi ngạc nhiên, rồi nhìn sang nhìn thầy Trung, mắt ông ta sáng lên.

– Anh Trung. Anh tới rồi. May quá. Em vừa định gọi anh đây. – Ông ta hồ hởi bước đến, bắt tay thầy dùng cả hai tay.

– Đây là anh Thiện – Trưởng Bộ phận Kỹ thuật đạo cụ của Cty Thiên Hà. Còn đây là Thanh Tâm, người đóng thế thân cho Nhật Vy hôm nay. – Thầy Trung giới thiệu hai người.

– Em chào anh. – Tâm nhỏ nhẹ, mỉm cười.

– Ừ, anh chào em… Em.. Haizz – Ông Thiện ấp úng như muốn nói gì đó, rồi thôi.

– Đừng lo, em nó chuẩn bị tâm lý rồi. Sẽ không sao đâu. – Thầy Trung nói.

– Okie. Vậy được rồi. Em vào thay đồ đi. Sẽ có người chuẩn bị cho em. Mười phút nữa lên lầu 1.

Ông quay lại phía sau, hai tay che lên miệng hướng về chiếc xe tải nhỏ đậu ở góc sân, gào lên:

– Trang phục đâu? Trang phục…

Cửa sau xe bật mở. Một cô gái phóng xuống xe chạy ào ra. Cô dừng lại thở hổn hển, tay vỗ vỗ lên ngực, miệng mấp máy nhưng không nói được tiếng nào. Dáng người cô ta nhỏ gọn, mái tóc cuộn lên giấu dưới chiếc mũ phồng lên, cặp mắt kính gọng vuông, viền đỏ rất cá tính. Mắt cô ta nhìn sang Tâm như dò xét.

– Dắt cô này vào cho thay đồ. – Ông Thiện cuối xuống nhìn danh sách chi chít chữ trong những ô vuông đang cầm trên tay, ngón tay rà theo hàng. – Màn 9 cảnh 7, Màn 10 cảnh 4… Vậy nhé.

Cô gái trước mặt vội rút ra một tờ giấy cũng giống ông, nhưng tô xanh tô vàng sặc sỡ, rồi dùng bút lông đánh dấu vào hai chỗ. Mắt cô ta chợt trợn tròn lên, rồi ngẩng đầu nhìn Tâm.

– Dạ sao chị? – Tâm ngạc nhiên hỏi.

– Ah.. Không. Đi thôi! – Nhận ra mình biểu hiện bất thường, cô ta hơi đỏ mặt.

Tâm bị cô ta nắm tay kéo đi. Nàng chỉ kịp quay đầu lại nhìn thầy Trung, thầy chỉ gật đầu ra hiệu nàng yên tâm.

– Chị tên gì? – Cô ta hỏi.

– Em là Thanh Tâm. Còn chị? – Tâm lịch sự hỏi lại.

– Em còn nhỏ lắm chị đừng gọi em vậy. Em tên Hà. Nhỏ tuổi nhất đoàn phim này, sinh năm 92 lận. – Hà nhí nhảnh giới thiệu.

– Ah..

– Chị chờ đây chút nha. – Cô ta không chờ Tâm nói, cẩn thận mở cửa thùng xe, rồi khẽ lách người vào.

Tâm đứng đó nhấp nhỏm lo âu, tim nàng đậy thật nhanh.

– Nè chị…

Hà xuống xe thật nhanh, tay cô đưa sang Tâm một chiếc khăn lông lớn.

– Cái này. Đi tắm sao? – Tâm tròn mắt hỏi.

– Đúng rồi. Màn đầu tiên của chị là cảnh Thúy Hà, do Nhật Vy đóng, bước vào phòng tắm, quấn khăn ngang người, còn màn hai không có trang phục. – Hà nhoẻn miệng cười.

Tâm run run cầm chiếc khăn, nàng nhìn quay quất muốn tìm chỗ thay.

– Ah.. Cái này phải xin lỗi chị. Chị Nhật Vy đang trang điểm trong đó. Phiền chị thay giúp trong buồng đằng kia đi nhé. Em canh cửa cho chị. Thay xong, đưa quần áo cho em giữ cho. – Hà áy náy, tay chỉ về phía căn buồng quây bạt xa xa.

– Không sao. Mình qua đó vậy. – Tâm xoay người bước đi.

Chợt sau lưng nàng cánh cửa xe bật mở. Một giọng nói không mái không trống vang ra.

– Hà… Vô đây chị biểu xíu coi.

Hà dừng phắt lại, nhăn nhó nhìn Tâm.

– Hà đi lo công việc đi. Tự Tâm lo được mà. – Tâm mỉm cười cảm thông.

Tâm hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh, chân bước những sải rộng tự tin như đúng thầy Trung dạy nàng.

Tâm bước vào trong căn buồng vây quanh bằng vải bạt xanh đỏ. Căn buồng không có cửa, chỉ che đậy bằng một tấm màn phủ. Không khí bên trong nóng hừng hực, ngột ngạt, dưới nền xi măng là ngổn ngang các thùng hàng, sọt nhựa đựng dây điện, đèn chiếu.. Đây là kho tạm thời để bảo quản các thiết bị điện.

Tâm bước vào sát góc, treo chiếc khăn lên một cây đinh nhô ra trên thân cây tràm. Nàng mím môi, bắt đầu cởi hết quần áo của mình ra. Tiếng bước chân la hét bên ngoài vẫn nhộn nhịp liên tục.

Chợt Tâm nghe sau lưng mình có tiếng hít thở nặng nề. Nàng quay lại. Trước mặt nàng là một gã đàn ông ria mép lởm chởm, hai mắt mở to hau háu nhìn khắp cơ thể trần truồng của nàng. Tâm hoảng hốt, hai tay che người mình, xoay lưng lại.

– Ông.. Ông ra ngoài ngay… Sao bất lịch sự như vậy chứ! – Tâm tức giận hai mắt rưng rưng.

– Ah.. Tôi.. Cô là ai? – Gã muốn kéo dài thời để nhìn ngắm cặp mông trắng tinh căng tròn của nàng.

– Tôi.. Tôi là diễn viên đóng thế. – Tâm ấp úng.

– Đóng thế sao? – Mắt gã sáng lên, vai gì thì gã còn e ngại, chứ đóng thế chả là cái thá gì, miệng gã nhếch lên như đắc ý.

– Cô có biết không được thay đồ trong đây không? Ở đây có rất nhiều thiết bị giá trị, tôi mà nói chuyện này ra với đạo diễn, là cô bị đuổi cổ ngay. – Gã hăm dọa.

– Tôi.. Hà chỉ tôi vào đây mà..- Tâm với lấy chiếc khăn tắm định quấn ngang người.

– Định che đậy gì đấy. Muốn giấu đồ ăn cắp mang đi à! – Gã bước tới dằn lấy chiếc khăn tắm của nàng.

– Ông làm gì vậy? Điên ah? Buông tay ra, tôi la lên đó! – Tâm sững sờ trước cử chỉ thô lỗ của gã, tay nàng giữ chặt chiếc khăn tăm bị sổ ra một nửa.

– Đừng giả nai. Hà .. Hà.. Đây là cái gì.. – Gã dằn hẳn chiếc khăn ra khởi người nàng.

– Ah… Khốn nạn… – Tâm la nhỏ, hai tay che ngang ngực, chân khép chặt lại.

– Đây là cái gì hả? Tưởng ở đây dễ kiếm chác lắm hả? – Tay gã rút ra một mảnh thiết bị xanh lá còn trong bao nilông từ chiếc khăn tắm của nàng.

– Ông.. Ông vu khống.. – Tâm uất nghẹn, nàng biết mình đang bị cãi bẫy.

– Vật chứng rõ ràng, còn chối hả? Đi ra ngoài gặp đạo diễn thôi. Đi.. – Gã sấn đến nắm tay Tâm lôi ra cửa.

– Không. Tôi không có. Buông tay tôi ra… – Tâm nghẹn ngào, nước mắt trào ra, chân nàng cố cày xuống sàn nhà cản lại lực kéo của hắn.

– Không nhưng nhị gì hết. Đi ngay. – Gã vẫn cố lôi nàng ra phía cửa.

– Không.. Tôi không có mà… Hu .. Hu.. – Tâm bật khóc nức nở.

– Thật là không?

Gã ngưng lại, buông tay nàng ra. Hai tay Tâm che lấy mặt nức nở, nàng chưa bao giờ bị đối xử như vậy, thân thể trần truông bị người ta lôi kéo, còn vu khống là ăn cằp.

Hai mắt gã nhìn chằm chằm vào hai vú căng tròn, hai núm vú đỏ hồng run rẩy của nàng. Hắn nuốt nước bọt.

– Thật là không sao? Vậy thì.. Chứng minh đi. – Hắn thì thào bên tai nàng.

– Tôi không có mà… – Tâm vẫn khóc nghẹn.

Chợt cơ thể nàng bị ôm choàng lấy, hai cánh tay gã sờ soạn khắp người nàng. Tâm bừng tỉnh, miệng vừa ú ớ, liền bị đôi môi thâm xì của hắn hôn ngấu nghiến. Hai vú nàng bị hắn bóp nghiến lấy.

– Ưm.. Buông.. Không… – Tiếng kêu cứu của Tâm tắt nghẽn trong cuống họng.

– Chiều anh chút đi. Anh sẽ quên đi việc này. – Hơi thở hôi hám của hắn phả vào mặt nàng.

– Không, tôi không làm gì hết. Buông tôi ra. – Tâm cố đẩy mặt hắn, lưỡi hắn đưa ra cố chạm được núm vú của nàng.

– Không. Cứu tôi với. – Tâm gồng đỏ cả mặt, hét lên.

Chợt tấm màn cửa kéo sang bên, khuôn mặt của Hà xuất hiện bên ngoài, cố hoảng hốt hét lên:

– Thắng, anh có dừng lại ngay không hả?

Gã đó sực tỉnh, mặt đỏ bừng, buông Tâm ra. Tâm tức tối đưa tay lên tát thẳng vào mặt hắn. Bàn tay gã mạnh mẽ chộp cứng tay nàng, mắt gã long lên, nhìn Tâm.

– Chưa có đứa nào dám đánh tao trong đoàn phim này đâu. – Nói xong, gã hằn hộc nhìn Hà, rồi đi thẳng ra ngoài.

Tâm cúi xuống lấy tâm khăn, che lên người, nước mắt tủi nhục chảy dài xuống hai bên má. Hà bước vào, quấn khăn quanh thân thể của Tâm, rồi gom quần áo của nàng lại.

– Chị đừng khóc nữa. Thằng đố nếu không phải là cháu bà Giám đốc Sản xuất thì đã bị đuổi lâu rồi. – Hà thở dài.

– Hầu như chị em phụ nữ nào trong đoàn cũng bị hắn ít nhất một lần sàm sỡ. Ngay cả em cũng vậy. – Hà nghiến răng căm tức.

Tâm tròn mắt nhìn Hà. Nàng không tin nổi sự ngang ngược của kẻ đó, mà vẫn được dung túng làm ngơ.

Hà nhìn ánh mắt ngạc nhiên của Tâm. Nàng lại nghĩ Tâm nghi ngờ lời nói của mình về việc gã đó sàm sỡ mình.

– Em nói thật mà. – Cô cố tình ưỡn ngực ra như chứng tỏ mình cũng hấp dẫn chứ không khô khan như bề ngoài.

Tâm thấy bộ dạng của Hà, nàng bật cười, tay lau nước mặt trên mặt mình.

– Cắt… Cắt… Tôi nói sao hả? Tiếng vỡ ba giây anh hãy chạy vào. Mới vỡ chạy vào liền người ta tưởng nhân vật đang rình mò ngoài cửa đó!

– Quay lại.

Một người đàn ông cao to, râu ria xồm xoàm, nói như hét, ngồi chăm chăm nhìn vào màn hình phát ra hình ảnh từ chiếc máy quay.

Vừa bước lên đây Tâm đoán ngay ông ta là đạo diễn. Thầy Trung đứng phía đối diện nhìn nàng, tay thầy chỉ vào mắt rồi chỉ ra trước mặt, ý bảo nàng nên quan sát học hỏi. Tâm gật đầu. Nàng hít sâu một hơi, ném chuyện vừa xảy ra đi chỗ khác. Mọi người xung quanh chạy tíu tít quét dọn, để chuẩn bị quay lại.

– Màn 4 cảnh 6. Bắt đầu. Diễn.

Một người đàn ông cầm clapboard, màu đen viết nghệch ngoạc mấy chữ, đưa ra trước camera, hô to lên. Sập xuống, rồi rút ra.

Mọi âm thanh trong phòng im bặt.

Cửa phong bật mở. Một người phụ nữ thật đẹp, ăn mặc sang trọng đi vào. Tâm nhận ra ngay cô ta là Nhật Vy. Cô ta lơ đãng nhìn ra cửa sổ, rồi chạm rãi bước đến bên bàn trà, ngồi xuống.

Người quay phim ngồi trên chiếc bàn trượt, có đường ray bên dưới, anh ta được đẩy đến trước mặt nhân vật nữ.

Ánh mắt cô ta nhìn thấy một mẩu giấy dằn dưới chiếc tách trà, hàng lông mày khẽ nhíu lại. Tay cô nhấc chiếc tách trà lên, tay còn lại cầm lấy tờ giấy đọc. Nội dung viết trong tờ giấy làm cô thất thần, chiếc tách trong tay rơi xuống sàn nhà vỡ tan tành. Đúng ba giây, một người đàn ông ăn mặc lịch lãm, lao vào. Anh ta là Hào Nam.

– Chuyện gì vậy em?

Cô gái gục mặt vào xuống bàn khóc.

– Cắt. Tốt lắm. – tiếng hô của đạo diễn vang lên.

Vài tiếng vỗ tay lốp bốp lấy lệ.

– Năm phút. Chuẩn bị hai màn đúp. Màn 9 cảnh 7, Màn 10 cảnh 4. – Tiếng hô khác vang lên.

Hào Nam bước tới nói nhỏ với đạo diễn gì đó, ông nhíu mày khó chịu.

Hai người trao đổi một lúc với nhau, cuối cùng ông đạo diễn cũng miễn cưỡng gật đầu. Hào Nam tươi cười đi qua phía Nhật Vy, miệng mỉm cười đắc ý, anh ta ngồi xuống bên cạnh cô, tay choàng qua eo, bộ dạng rất thân mật.

– Diễn viên đóng thế đâu? – Một tiếng hô khác vang lên.

Tâm đang hứng thú quan sát xung quanh, chợt sững người, cơ thể nàng cứng đờ.

– Diễn viên..

– Đây đây… – Thầy Trung hô to lên, chân bước sải ra chính giữa về phía Tâm.

Mọi người trợn tròn cả mắt lên, có vài người còn bụm miệng cười.

– Thầy Trung, thân hình thầy không giống em lắm đâu?! Hi hi – Tiếng Nhật Vy vang lên.

Thầy Trung quay lại nhìn nàng cười khổ, ông nói:

– Tôi chắc chỉ đóng vai xác chết thôi. Đóng đúp em là Tâm đây.

Tay ông nắm lấy tay Tâm đang lạnh buốt, kéo nàng bước về phía trước.

Căn phòng chợt im ắng lại, ánh mắt mọi người đổ dồn lên cô. Hai má cô đỏ bừng, đầu hơi cúi xuống, bờ vai tròn trịa trắng mịn, đôi vú phập phồng dưới lớp khăn lông, hai chân thon dài. Ánh mắt Nhật Vy chợt lóe lên sắc thái khác thường, mép miệng cô ta nhếch lên như khinh bỉ.

– Tốt tốt lắm. Em tên gì? – Ông đạo diễn bước đến hỏi nàng.

– Dạ, em là Thanh Tâm. – Tâm cố gắng nói suông sẻ.

– Tôi là Hoàng. Em có đóng đúp màn nào chưa? – Ông hỏi tiếp.

– Dạ, chưa. – Tâm nói.

– Ừ, cảnh này có thể hơi khó với em đấy, em hơi trẻ so với nhân vật. Em cứ diễn thử xem sao? – Ông trấn an nàng.

Nhật Vy ngồi phía xa, nghe lời của ông, mặt nàng sạm đen lại, hai môi mím chặt.

– Đúp nam đâu? – Ông quay lại hô to.

Tâm và thầy Trung ngơ ngác, nhìn theo ông. Chợt đám đông tách ra, một gã đàn ông ở trần quấn khăn ngang bụng, đi ra. Khuôn mặt hắn nhìn Tâm mỉm cười đắc thắng. Hắn chính là tên Thắng dở trò bẩn thỉu với nàng.

– Đúp nam? Là hắn. – Tâm ngơ ngác nhìn sang thầy Trung, ông nhún vai không nói gì.

– Em có vấn đề gì sao? – Ông đạo diễn quay lại hỏi nàng.

– Em… Không. Không có gì ạ! – Tâm cúi đầu xuống thấp nắm tay nàng run rẩy.

– Tốt. Hai người đến đây. Mọi người còn lại không liên quan đi ra ngoài. – Ông đạo diễn nói, ông đi về phía bộ bàn ghế trong cảnh phim khi nảy ngồi xuống.

– Tôi muốn hai người diễn cảnh âu yếm nhau dưới vòi sen. Em vào trước, buông rơi chiếc khăn tắm trước máy quay, rồi đi mở cửa kính bước vào, mở khóa vòi sen, đưa tay ra hứng nước như thử nóng lạnh, rồi mới tắm cơ thể. Cố gắng tự nhiên, không nhìn quanh, tưởng tượng như đang tắm một mình ở nhà vậy. – Ông ngưng một chút, thấy nàng gật gật.

– Còn anh Thắng. Chắc tôi không cần dặn anh gì nhiều. Đây không phải lần đầu tiên anh đóng đúp. Tôi chỉ nhắc anh là, tôi muốn hành động vuốt ve mơn trớn chậm rãi, yêu thương, không phải vồ vập bạo lực nghe chưa? – Ông nói.

– Rồi. Sẵn sàng chưa? – ông quay lại hô to lên.

– Okie, xong rồi anh. – Người đàn ông cầm bảng clapboard nhanh nhẩu.

Tâm hít sâu một hơi đứng lên. Nàng đã lỡ phóng lao, buộc phải theo lao. Nếu nàng biết mình phải đóng đúp với tên khốn nạn đó, nàng sẽ không tham gia.

Căn phòng tắm khá rộng, những mười lăm mét vuông, nhưng trở nên chật chội vì có tới mười người đứng nép một bên tường theo dõi.

– Màn 9 cảnh 7. Bắt đầu. Diễn.

Tiếng hô lớn làm Tâm giật bắn cả người. Nàng chậm rãi bước ra trước, đúng ngay điểm dừng quy định trước, chiếc khăn choàng rơi xuống. Cả căn phòng như bừng sáng, im phăng phắt, đến tiếng kim rơi cũng có thể nghe được. Cơ thể nàng nhìn từ phía sau hoàn mỹ đến không ngờ, làn da sáng bóng, cặp mông trắng hồng căng tròn, eo thắt, lưng ong. Tâm bước đi thong thả đến bên cửa kính, mở nó ra và vặn nước. Nàng cố tưởng tượng mình đang tắm ở nhà, sau lưng mình chỉ là bức tường trống. Nàng đưa tay hứng lấy dòng nước.

Camera chỉ quay phần lưng trần và phần mông trên của nàng một chút, nhưng hình ảnh đó hiện trên màn ảnh đã làm ông Hoàng sững sờ ngạc nhiên.

Camera đi sát theo tay nàng. Dưới cánh tay nàng đưa lên, một bên bầu vú căng tròn trắng tinh hiện ra. Rồi độ nét hình ảnh tập trung vào bàn tay nàng, xoa dòng nước lên cổ. Nàng bước vào, hứng dòng nàng lên ngực mình.

Chợt Tâm rùng mình nàng cảm nhận hai bàn tay nóng đang vuốt ve lưng mình. Nàng biết sẽ phải chịu đựng cảnh hắn tranh thủ dày vò mình. Nàng hít thật sâu nhắm chặt hai mắt nghĩ đến anh.

Hai bàn tay đó chậm rãi vòng qua dưới cánh tay nàng, xoa nắn hai vú nàng. Ngón tay hắn cố tình se se hai núm vú nàng. Tâm cắn răng chịu đựng. Cơ thể nàng run rẩy, nhột nhạt khó chịu. Một vật cứng ngắt nóng hổi cố chui vào giữa hai mông nàng.

– Cắt… Quay lại từ khúc nam bước vào. Anh đứa tránh qua một bên. Chỉ che nữa lưng nữ thôi.

– Diễn.

– Cắt… Giống như vậy, rồi cả hai xoay ngang ôm nhau.

– Diễn.

– Cắt… Ôm. Thì bỏ dùm bàn tay xuống đi. Ai mượn đặt lên ngực người ta hoài vậy.

– Diễn.

Camera thu hình từ sau lưng, thấy hai tấm lưng trần, một săn chắc, một mềm mại. Cánh tay khỏe mạng vòng ta phía trước. Màu sắc tương phản của hai cánh tay, hai bộ ngực đè ép lên nhau, cứng rắng và mềm mại.

Đầu óc Tâm quay cuồng, nàng chịu đựng cảnh xoay vần của đạo diễn, sự sàm sỡ không ngừng của tên Thắng.

Hắn di chuyển ra phía trước, cố tình xoay lưng nàng về phía mọi người. Đầu hắn cúi xuống hôn lên bầu vú của nàng. Miệng hắn mở rộng ngậm một bên vú Tâm, lưỡi gã say mê đánh lên, rồi cả bên kia, răng hắn nhay nhay hai đầu vú căng tức của nàng. Tâm run lên bần bật nàng quá uất ức.

– Bỏ tôi ra. Tôi không quay nữa. – Nàng hét lên, tay đẩy gã bật vào tường.

– Cắt Cắt… Trời ơi gần xong rồi. Em làm sao vậy? – Ông Hoàng nhảy dựng lên.

Thầy Trung bước tới choàng chiếc khăn tắm lên cho nàng.

– Ông hỏi hắn đấy. Hắn… lợi dụng tôi.- Mắt nàng rưng rưng.

– Đang đóng cảnh âu yếm nhau mà, dĩ nhiên phải có va chạm cơ thể rồi. – Ông Hoàng ráng kiên nhẫn.

– Tôi.. – Tâm uất ức tới nghẹn ngào.

Tiếng ồn ào trong này thu hút khá nhiều người từ bên ngoài chen chút nhìn vào, trong đó có Hào Nam và Nhật Vy. Nhật Vy nhìn Tâm nhếch mép khinh thường.

– Sao thế em? – Thầy Trung hỏi nhỏ.

– Còn sao gì nữa? Đóng thế thân thôi mà, vậy mà cũng kén cá chọn canh. – Nhật Vy mỉa mai.

– Em… Em không phải cũng từng như vậy sao? – Thầy Trung hỏi Nhật Vy, tiếng ông vang vọng cả phòng.

– Ohh.. Wah.. Phải không vậy? – Tiếng xôn xao, bàn tán cả phòng.

– Thầy.. Ông nói bậy. Tôi chưa bao giờ nhận những vai rác rưởi như thế. – Nhật Vy tức tối đỏ bừng cả mặt, quá khứ đó cô muốn chôn vùi nó vĩnh viễn.

– Rác rưởi… Hay lắm… Hay lắm.. – Thầy Trung cười cay đắng, rồi không nói nữa.

– Tôi không hiểu sao cô ta nói vậy? Tôi đâu phải đóng đúp lần đầu, phương châm làm việc của tôi là luôn cố gắng né tránh va chạm cơ thể bạn diễn tối đa. Tôi… – Thắng thấy Tâm đuối lý, liền lật lọng trắng trợn.

– Vậy thì anh giải thích những thứ này là gì?

Tâm quá uất ức trước miệng lưỡi của hắn, sự mỉa mai cay nghiệt của Nhật Vy. Nàng hét lên, thả rơi chiếc khăn tắm xuống sàn nhà, hai tay nàng bưng lấy mặt khóc ngất.

Toàn bộ cơ thể không mảnh vải che thân của Tâm phô bày hoàn toàn trước mắt cả đoàn phim. Mọi người như nghẹn thở, hai mắt trợn to không chớp. Sự thật quá rõ ràng, hai vú nàng ngang dọc những vết đỏ, hai núm vú đỏ bừng săng cứng, xung quanh còn hằn lên vài dấu răng.

Thầy Trung thở dài, phủ khăn lên người Tâm. Ông cũng không ngờ nàng phải chịu đựng tến đốn mạt đó dày vò cơ thể mình đến mức không chịu nổi nữa mới phản kháng.

– Người của ông hay lắm đó ông Hoàng! Chuyện này tôi sẽ không để yên đâu. Đi. Mình về thôi. – Thầy Trung nắm tay Tâm kéo đi.

– Mày… Trong phim của tao mà mày dám… Lần này xem bà ta có cứu mày được nữa không?

Ông Hoàng nghiến răng trợn mắt nhìn Thắng, hắn cúi đầu không biết nói gì nữa.

– Ông.. Khoan đã. Chuyện đâu còn có đó. – Ông Hoàng ấp úng.

– Thầy Trung. Cho tôi nói chút.

Hào Nam bước đến, một cánh tay của anh ta bị Nhật Vy níu lại. Anh ta quay lại nhìn, rồi hơi dùng sức vùng cánh tay mình ra. Nhật Vy há hốc trước cách cư xử của Hào Nam, anh ta chưa bao giờ dám trái ý cô.

– Trước hết. Tôi phải xin lỗi Tâm. – Anh ta hơi cúi người xuống, ánh mắt áy náy nhìn Tâm. – Vì tất cả là lỗi của tôi. Đúng lý ra tôi nên tuân theo kịch bản mà đóng màn này, nhưng tôi đã năn nỉ đạo diễn cho đúp vai của tôi. Không phải lỗi của ông Hoàng.

– Nếu em không chê. Tôi xin đóng lại màn đó. – Mắt anh ta nhìn nàng chờ đợi.

– Anh dám. – Nhật Vy hét lên từ phía sau.

Hào Nam vẫn xoay lưng về phía cô ta, không trả lời, như không nghe thấy. Nhật Vy giận dỗi dậm mạnh chân xuống sàn nhà, rồi xoay người bỏ đi.

– Không đóng nữa. Về thôi. – Thầy Trung toan kéo tay nàng đi.

Chợt ông cảm nhận bàn tay Tâm hơi gượng lại, thầy thở dài quay lại nhìn nàng.

– Thầy… Em muốn thực hiện xong việc này. – Đôi mắt nàng vẫn đỏ bừng, nhưng ánh lên một sự kiên quyết khó tả.

Hào Nam cúi xuống hôn khẽ lên bờ vai nàng, môi anh ta thật ấm áp, hôn chậm rãi từng centimét trên làn da cổ mịn màn của nàng.

– Em rất đẹp. Tâm ơi, em rất đẹp. – Tiếng anh ta rót vào tai nàng thật nhỏ, chìm hẳn trong tiếng nước vòi sen.

Tâm không nói gì. Nàng chỉ nhắm mắt tưởng tượng về anh. Những cái vuốt ve nhẹ nhàng chậm rãi của Hào Nam thật giống với anh.

Đôi môi anh ta mút nhẹ lên vành tai nàng, hơi thở nóng hổi kề bên làm nàng rùng mình. Bàn tay anh ta vuốt dọc cánh tay vừa nổi gai ốc của nàng, xoa cho nó dịu xuống.

Bàn tay anh ta vòng qua eo nàng, chậm rãi vuốt ve làn da bụng của nàng, rồi từ từ di chuyển lên trên. Đến sát dưới bầu ngực của nàng, dừng tại đó xoa nhẹ nhẹ.

– Ah.. – Tâm cảm nhận một vật rất nóng và cứng chạm vào mông mình, làm nàng giật mình.

– Anh xin lỗi. – Anh nói khẽ trấn an nàng, rồi dịch người lùi lại.

– Cắt. Tốt lắm.

– Chuẩn bị Màn 10 cảnh 4.

Mọi người ngồi nghỉ ngơi nói chuyện với nhau. Hào Nam cố tình qua ngồi bên Tâm. Anh ta hỏi đủ thứ chuyện, nào là học ở đâu, ngành gì… Tâm chỉ trả lời qua loa đúng phép lịch sự cần thiết. Chưa dừng ở đó, anh ta hỏi số điện thoại của nàng, nhưng nàng từ chối. Nàng biết mục đích của anh ta, như bao gã đàn ông khác tiếp cận nàng vì khao khát chinh phục một đỉnh cao mới, nhưng nàng không cho họ cơ hội đó. Vì nàng đã có anh.

Cảnh quay tập trung vào bàn tay của Hào Nam, vuốt ve thân thể trần truồng của Tâm dưới lớp vải. Từng đường cong hừng hực sức sống của Tâm nổi rõ dưới lớp vải trắng mỏng, hai tay nàng bấu vào nệm giường, ngực hơi ưỡn lên như chờ đợi. Anh ta chậm rãi bắt đầu từ gót chân nàng, chỉ sử dụng một bàn tay.

Anh ta là người cực kỳ lịch sự, hoặc anh ta là cố tình trêu chọc nàng, mà bàn tay anh ta vuốt ve khắp thân thể Tâm nhưng luôn né tránh những vị trí mẫn cảm của nàng. Cơ thể Tâm đỏ bừng thổn thức rạo rực dưới bàn tay anh ta. Âm hộ nàng rỉ nước ướt cả tấm ga giường.

Đạo diễn hô cắt.

Hào Nam chộp ngay chai nước trên đầu giường, tu ừng ực cả nữa chai, cổ họng khô rát, cơ thể rạo rực của anh dịu lại hẳn.

loading...
loading...