Đọc truyện Nữ diễn viên

Nữ diễn viên 31

đầu tư bitcoin

Phần 31

Thành thở hồn hộc, hai mắt đỏ ngầu, ánh mắt đầy giận dữ. Anh không cam tâm. Chưa khi nào anh cảm thấy bất lực như vậy. Cảm giác không bảo vệ được người mình yêu làm anh muốn điên lên, cắn xé bất cứ gã nào đến gần mình.

– Easy… guys… Don’t ruin our food too early, ok? – Bảo dặn dò.

– Ưmmmm m… Ahhhh….

Tâm sợ hãi nhìn bốn cái dương vật đen bóng đung đưa trước mặt. Bốn gã da đen bao quanh lấy cơ thể của Tâm. Chúng rúc vào mút hai núm vú nàng một cách thô bạo. Gã da đen bị chảy máu mũi do Thành đánh, hắn vừa nhìn anh, vừa lấy máu trên tay mình bôi khắp khuôn mặt Tâm. Nàng ghê tởm nhắm hai mắt lại. Hai chân nàng quắp chặt vào nhau, bảo vệ mảnh vải còn lại duy nhất trên người. Hai cánh tay lực lưỡng, nắm cứng cổ chân nàng mở ra. Một bàn tay đen đúa chộm vào quần lót nàng, xé tan.

– Ưmmm… Uuuu…

Nước mắt Tâm trào ra. Cái đầu đen, mái tóc xoăn tít đang sì sụp giữa hai chân nàng. Nàng oằn người lên, cố né tránh cái lưỡi hắn, nhưng vô tình lại tạo cơ hội cho hắn kềm chặt lấy hạ thể nàng, lưỡi hắn vét sâu vào trong âm hộ.

– Ưmmm…

Cảm giác ghê sợ làm lông tơ toàn thân nàng dựng lên. Hai núm vú nàng săng cứng trong miệng hai gã bên cạnh. Dù ghê sợ thế nào, dù nhục nhã tức giận thế nào, nhưng cơ thể nàng bắt đầu nóng bừng lên. Âm hộ nàng phát ra những tiếng óc ách theo cái lưỡi của gã.

– Ha ha.. Cô hoa hậu của chúng ta bắt đầu thích rồi đấy… Mày thấy không? – Bảo đứng sát bên Thành, từng lời của hắn như nhát dao đâm vào tim anh.

– Mày muốn nói cái laptop ở đâu chưa? Hay muốn cho nàng thử dương vật Châu Phi? Ha ha… Nàng sẽ quên mày ngay lập tức… Once black never back… Right, guys? – Câu cuối cùng hắn nói to cho cả đám bên kia nghe.

– Ha ha… That’s right… – Mấy gã da đen hùa theo, cười ha hả.

– Ưm.. Ưm… – Thành gật gật liên tục.

– Sao? Muốn nói rồi ah? Sớm thế? Đang vui mà… – Gã Bảo chồm đến gỡ băng keo ra khỏi miệng anh.

– Ahhhhh…Khốn nạn…

Bất chợt, Thành há miệng cắn nghiến lấy ngón tay hắn, mắt anh long lên sòng sọc. Anh không còn chọn lựa nào khác, nói gì để chúng tha cho nàng đây, nói rằng đã đem nó đi báo công an sao? Nghe tiếng hét của Bảo, hai gã da đen lao qua giúp hắn. Thành nhắm chặt hai mắt, mặc cho những nấm đấm vun vút lên mặt mình, kiên quyết không nhả ngón tay hắn, ít ra làm như vậy có thể kéo dài chút thời gian.

– Ưm…. Ưmmmmm… – Tâm vùng vẫy, hai mắt nhòa đi, nhìn anh bị đánh túi bụi.

Miệng Thành nếm được mùi máu, có thể của gã, có thể của chính anh. Hai gã da đen đấm liên tục vào mặt, vào bụng, anh nghe xương mình kêu lách cách, răng hàm vỡ ra lộm cộm bên lưỡi. Nhưng anh vẫn không há miệng ra.

– Ầm … Dừng tay… Các anh đã bị bắt…

Đột nhiên, cánh cửa bật tung, rất nhiều cảnh sát túa vào. Bốn gã da đen lồng lên như con thú hoang, hùn hục lao ra như ngựa chứng.

– Đoàng…

Một tiếng súng nổ chát chúa vang lên, ong ong trong phòng. Một gã bị ghim đạn vào chân, ngã xuống, lăn lộn la hét. Ba gã kia bắt đầu sợ hãi, quỳ xuống, đưa hai tay lên đầu.

– Ahhhhh….

Một tiếng hét thất thanh vang lên bên Thành. Bảo lồng lộn dưới sàn nhà, hai bàn tay nắm với nhau, máu tuôn xối xả… Thành không mở được hai mắt mình, anh lạnh lùng phun ra hai đốt ngón tay trỏ của hắn, kèm theo vài cái răng của mình. Máu tràn ra khỏi miệng Thành, anh nhếch mép cười miệng méo xệch, rồi từ từ lịm đi, đầu gục xuống.

– Anh….

Tâm được cởi trói, nàng vừa choàng tạm một tấm khăn lên mình đã lao qua anh, nước mắt nàng tuôn tràn ướt cả mặt. Hai tay nàng run rẩy, nàng khuôn mặt tím bầm sưng húp của anh lên, tim nàng đau đớn như bị xé ra từng mảnh.

– Cấp cứu… Gọi cấp cứu ngay…

Tiếng ông Chen vang lên sau lưng.

– Ưmmm…

Thành cựa mình nhẹ, hàng lông mày anh nhíu lại, đau đớn. Mí mắt anh trĩu, nước mắt kèm nhèm, cố mở lên mới có chút ánh sáng lờ mờ lọt vào.

– Anh… Anh tỉnh rồi.

Tiếng Tâm khàn đục vang lên bên cạnh. Bàn tay mát lạnh quen thuộc của nàng vuốt ve khuôn mặt sưng phù bầm tím.

– Anh ơi… Anh còn đau không? – Tâm nghẹn ngào.

– Anh không sao! – Thành thì thào, nói vài tiếng mà làm anh đau muốn chảy nước mắt.

Anh vung vẫy hai cánh tay nối đầy dây truyền dịch, chống ra sau muốn ngồi lên, đột nhiên cơn đau nhói trong lồng ngực làm anh chết lịm.

– Ahhh… – Thành rên lên đau đớn.

– Anh… Anh không ngồi dậy được… Anh bị đánh gãy xương sườn… Anh nằm yên đi!… – Tâm đỡ anh nằm xuống, môi nàng mím lại, nước mắt tuôn ra không ngớt.

– Ừ… – Thành gật gật đầu. – Anh nằm đây bao lâu rồi?

– Một ngày… Anh hôn mê một ngày một đêm rồi… – Tâm nói.

– Đám Kenny và Diễm Phương thế nào rồi?

– Bị bắt hết rồi. Thằng Bảo và đám da đen khai ra hết, rồi những chứng cứ trong laptop của Kenny… Cảnh sát bao vây nhà Kenny ngay chiều tối hôm đó. Kenny nổ súng chống cự, bị bắn trọng thương, chết trên đường tới bệnh viện. Diễm Phương nghe nói mới bị bắt sáng nay tại sân bay. – Giọng Tâm không hề toát lên vẻ vui sướng sau khi trả được thù.

– Tốt… Vậy tốt rồi… – Khóe mắt anh trào ra một dòng nước mắt.

Cánh cửa phòng bật mở, Chú Thuận bước vào, đôi mắt ông thâm quần mờ đục chợt mừng rỡ khi thấy Tâm đang nói chuyện với Thành.

– Con tỉnh rồi sao? Còn đau lắm không? – Chú hỏi.

– Dạ, con đỡ nhiều rồi ba. Ba yên tâm. – Thành cố nói lớn cho ba đỡ lo.

– Dạ, con chào ba. – Tâm nói nhỏ.

– Con về nhà nghỉ đi! Trực ở đây hơn một ngày rồi. Để nó ba lo được rồi. – Chú Thuận lo lắng nhìn đôi mắt thâm quần của Tâm.

– Dạ, con… – Tâm toan thối thoác.

– Em về nghỉ đi. Ah… Diễm Phương bị bắt rồi. Em nên trả cái nhà đó lại cho cty đi… Nếu thuận tiện thì về nhà anh, được không? – Thành cố mở mắt nhìn nàng.

– Thuận tiện? … Hi hi… Thuận tiện cho anh thì có. Em xin phép ba rồi. Anh xuất viện, em sẽ dọn về nhà… với anh. – Tâm vuốt nhẹ bàn tay mình lên bên má tím bầm của anh.

Tâm bước ra khỏi phòng bệnh chăm sóc đặc biệt của Thành. Nàng đeo kính đen lên, kéo chiếc khăn choàng cổ lên che kín nửa mặt. Nàng biết ngoài kia có một rừng phóng viên đang chờ mình, dù muốn dù không nàng vẫn phải đối diện với nó một lần.

Hai ngày nay, toàn bộ làng nghệ thuật giải trí chấn động, thu hút sự quan tâm của báo giới các nước trong khu vực. Đây có thể nói là scandal kinh khủng nhất trong giới showbiz Việt Nam từ trước đến nay.

Câu hỏi được đặt ra. Sau ánh hào quang lộng lẫy đó là gì? Những cạm bẫy? Những cuộc mua bán trao đổi thân xác danh tiếng? Những thứ người ta nghĩ không bao giờ mua được bằng tiền, thật sự đã được mua với rất nhiều tiền.

“Một đường dây người mẫu mại dâm xuyên quốc gia bị phanh phui.”

“Hoa hậu Thời Trang Diễm Phương – Chăn dắt tập đoàn người mẫu hàng đầu Việt Nam bán dâm.”

“Sunshine và Poison: rắn hai đầu.”

“Hoa hậu Diễm Phương là ai?”

“Kenny Trần – Chủ tịch Poison đấu súng với cảnh sát, bị bắn hạ.”

Hàng loạt các hàng tít nóng bỏng phủ kín các mặt báo. Cũng may là tin tức về Hoa hậu Điện ảnh Helen Thanh Tâm suýt bị hãm hiếp bởi bốn gã da đen, được ông Chen ém nhẹm, không thoát ra ngoài dù một tia nhỏ. Báo giới tập trung ở đây vì họ theo chân nàng từ khu apartment của nàng. Họ lại bị chặn bên ngoài nên không rõ ràng lắm về người Thanh Tâm chăm sóc.

– Tới rồi…

– Đâu…

– Helen tới rồi? ….

– Helen Thanh Tâm…

Tâm dừng chân ngay trước cổng bệnh viện, nàng bị vây kín bởi cả rừng phóng viên. Ánh flash lóe liên tục. Tâm chỉ biết đứng yên chịu trận cho xong việc.

– Cô Helen, cô có nằm trong đường dây của Hoa hậu Diễm Phương không?

Tâm nhíu mày nhìn gã phóng viên trước mặt.

– Anh ý nói là đường dây nào? Xin nói rõ. Nhưng anh nên cẩn thận lời lẽ của mình, tôi sẽ kiện đến cùng nếu anh hay bất cứ ai ở đây xúc phạm danh dự tôi. – Giọng nàng đanh gọn.

– Ah… Tôi… Ý tôi… – Gã ấp úng.

– Cô Helen, Sunshine là Cty quản lý cô. Cho hỏi trong quá trình hợp tác, Diễm Phương có ưu đãi cho cô điều gì vượt quá các quyền lợi ghi trong hợp đồng không? – Một gã khác đặt câu hỏi thông minh hơn nhiều.

– Có đấy… Có đấy…

Đột nhiên, một giọng phụ nữ lanh lảnh hét to lên, một cánh tay vẫy vẫy cố tách đám đông để tiến vào. Tâm mỉm cười nhìn Hà, nàng thở phào vì cô ta tới kịp lúc để giải cứu cho mình.

– Cô Hà nói có đấy… Xin hỏi là gì? – Đám báo giới không hề xa lạ với cánh tay mặt của Helen Thanh Tâm.

– Eh… Nhiều lắm không nhớ hết… Ví dụ như ăn uống nè, cho mượn tiền nè… – Hà nói dỏng dạc trước sự ngạc nhiên của Tâm.

– Dự tiệc có thể tạm tính là hình thức ưu đãi không? Nhưng mượn tiền thì dứt khoát là… – Đám phóng viên nhao nhao.

– Đúng rồi… Lâu lâu Diễm Phương cứ rủ Helen Thanh Tâm đi ăn bột chiên nè, không biết có mưu đồ dụ dỗ gì không nữa?! – Hà chìa ngón tay mình ra lẩm bẩm như nhớ lại.

– Nè, chị còn thiếu 50,000 đồng tiền giữ ôtô, mượn Diễm Phương tuần trước chưa trả đâu nhé. – Hà quay lại nói với Tâm.

Đám phóng viên nhăn nhó vì biết mình vừa bị cô bé này xỏ mũi dắt đi.

– Helen, nghe nói người nằm trong kia là người yêu của cô?

– Đã từng là người yêu của tôi. Bây giờ anh ấy là vị hôn phu của tôi. – Tâm điềm nhiên nói.

– Hả?

– Cái gì?

– Helen… Cô định bao giờ kết hôn?

– Cô có định tiếp tục sự nghiệp sau khi kết hôn không?

Hà ngơ ngác nhìn Tâm, đôi mắt nàng thật sáng và dịu dàng. Cô hiểu nàng đã quyết định.

– Chúng tôi chưa định ngày… Nhưng … show diễn thời trang Xuân 2013 của nhà thiết kế Hồng Phát vào cuối tuần này sẽ là điểm dừng chân của tôi.

Cánh phóng viên sững sờ nhìn theo bóng lưng yểu điệu của Tâm. Họ cố tìm ra trong mắt nàng một tia nuối tiếc, nhưng không hề có, nàng nói những lời đó với tâm trạng hết sức thanh thản và chờ mong. Vậy là hết, bầu trời đêm của làng nghệ thuật giải trí lại mất thêm một ngôi sao rực rỡ.

– Tôi e rằng…

– Nhưng…

– Nếu cấp trên biết được ….

– Vâng… Vậy được rồi… Tôi biết.

Gã cảnh sát đặt chiếc điện thoại xuống mắt nhìn về hướng buồng giam bên trái. Trong căn phòng đó, thật rộng rãi, nhưng chỉ nhốt đúng một người. Một người phụ nữ đẹp nhất mà hắn từng gặp, Hoa hậu Thời trang Diễm Phương. Chỉ nhìn cô ta ngồi bó đầu gối sát bước tường, tóc xõa dài dưới chân, đôi mắt rưng rưng rơi lệ là tim hắn đã muốn ngừng đập.

Vậy mà… Hắn được ra lệnh từ cấp trên ngay trong ca trực của mình. Một mệnh lệnh hết sức kỳ quái và dã man.

“Đem Hoa hậu Thời Trang Diễm Phương qua khu B1, nhốt chung trong trại tập thể.”

Hắn mơ hồ thấy được đây là một âm mưu trả thù kinh tởm. Trại B1 hoàn toàn là thành phần bất hảo của xã hội, dân đâm thuê chém mướn. Một người phụ nữ đẹp như thế lại giam chung buồng với những gã đàn ông, quanh năm suốt tháng thèm khát đàn bà. Dùng đầu gối để nghĩ cũng biết kết quả của cô ta thê thảm thế nào!

“Ai lại đưa ra một âm mưu thâm độc như thế chứ?”

Hắn nhìn đồng hồ đeo tay, gần 18h00 tối, đã đến lúc thực hiện mệnh lệnh. Hắn thở dài, đứng dậy rút chùm chìa khóa treo trên dây lưng mình. Tra chìa khóa vào ổ, xoay nhẹ. Cánh cửa bật mở.

Diễm Phương nằm bẹp trên tấm chiếu mỏng trên bệ xi măng. Mái tóc đen của cô xõa rộng xuống đến sàn nhà. Khuôn mặt cô trắng đẹp như thiên thần, hai mắt còn vương nước mắt, hàng lông mi dài rũ rượi dính bệt lại. Gã cảnh sát ngẩn ngơ đứng nhìn, quên cả thời gian.

– Ahhh… Ông… Ông muốn gì?

Đột nhiên, Diễm Phương mở mắt nhìn thấy gã cảnh sát đứng sát bên mình. Cô hoảng hốt la lên, co mình sát vào góc buồng, hai mắt ánh lên sự sợ hãi thật sự.

Hắn thở dài nhìn cô ta. Người phụ nữ yếu đuối như vậy sao có thể là đầu não của một đường dây người mẫu bán dâm xuyên quốc gia chứ? Lần đầu tiên hắn nghi ngờ kết quả điều tra của cấp trên.

– Không có gì. Tôi chỉ nhận mệnh lệnh chuyển buồng giam cho cô… – Hắn nói càng lúc càng nhỏ.

– Ah… Tôi xin lỗi đã hiểu lầm anh… Anh cứ thực hiện mệnh lệnh thôi… Tôi đâu có quyền ý kiến gì nữa chứ!

Đôi môi cô ta rung rung, mắt nhìn tránh sang chỗ khác, một giọt nước mắt lặng lẽ rơi. Hắn thẫn thờ nhìn Diễm Phương, một người phụ nữ mà có thể khóc đẹp đến vậy.

– Nhưng… Cô thông cảm… Tôi chỉ thực hiện theo mệnh lệnh… Tôi …không muốn như thế! Dường như cô có kẻ thù nào đó có quyền thế rất lớn… – Hắn cắn môi để buộc mình ngưng lại.

– Tôi hiểu rồi. Có người không tha cho tôi sao? Người ta đã thành công gán ghép tội danh ô nhục nhất cho tôi. Bây giờ có lẽ là đày đọa thân xác tôi. Đúng không? Ha… Ha… – Diễm Phương cười cay đắng, nước mắt không ngừng tuôn ra.

Hắn sững sờ nhìn cô, rồi nhìn xuống mũi chân mình. Đúng như hắn dự đoán, cô ta bị hãm hại. Cuộc đời thật bất công. Một người phụ nữ hoàn mỹ như thế lại sắp lâm vào cảnh ô nhục vạn kiếp bất phục.

– Anh tên gì? – Diễm Phương nhìn anh ta hỏi nhỏ.

– Tôi… tên là Trực. – Hắn ấp úng.

– Anh Trực! Anh cứ làm nhiệm vụ của anh thôi! Tôi không trách anh đâu. Đi thôi. – Diễm Phương đứng dậy, tự động chìa hai cổ tay trắng nõn về phía anh ta.

– Không… Không cần còng đâu…. Cô đi trước đi, tôi chỉ đường.

Trực suy nghĩ mông lung, đầu óc hắn ngổng ngang những câu hỏi. Bước chân hắn thật nặng nề, trái ngược với những bước nhẹ nhàng thanh thoáng của người phụ nữ trước mặt. Hai người bước đi thật chậm như tiễn đưa nhau lên đoạn đầu đài.

Tiếng gầm rú không cam tâm, tiếng loảng xoảng xiền xích, tiếng gõ ong ong lên những song sắt vang lên văng vẳng. Đôi vai mỏng manh của Diễm Phương run rẩy, cô ta dường như biết được số phận bi thảm của mình. Đôi chân cô run rẩy, xiêu vẹo lầm lũi đi vào đường hầm tối đen trước mặt.

Ngã rẽ cuối, qua một bức tường dơ bẩn hôi hám. Khu B1 gồm hai dãy buồng giam thật lớn, bốn buồng chia làm hai bên. Diễm Phương rùng mình nhìn những đôi mắt hau háu sau song sắt nhìn mình. Cô hoảng sợ thật sự, dù đối diện với 4 gã da đen trước đây, cô cũng không sợ hãi như vậy. Những gã đàn ông đen đúa, xâm trổ quần quện, những vết sẹo ngang dọc khắp cơ thể, những đôi mắt đỏ ngầu như muốn nhìn thấu qua lớp vải trên mình cô. Bọn chúng đều im lặng, hai mắt mở trừng trừng, hơi thở nặng nề chờ đợi.

Gã cảnh sát dừng lại trước buồng đầu tiên, Diễm Phương như muốn nhũng ra nhìn những con thú cách mình một lớp song sắt.
– Cô… Cô… – Trực ấp úng.

– Anh cứ làm việc của anh. Số phận tôi, tôi chấp nhận… Chỉ hy vọng kiếp sau làm một người phụ nữ xấu xí với cuộc sống bình thường. – Diễm Phương nói như nói với chính mình.

Trực mím môi, tay rút khẩu súng ngắn ra khỏi bao.

– Tránh ra… Lùi lại… Xoay mặt vào tường… Nhanh… – Trực thực hiện thật nhanh mệnh lệnh của mình, trước khi anh suy nghĩ lại.

Đám tù nhân, lùi lại sát tường, hai mắt vẫn không rời khỏi thân thể Diễm Phương. Tay Trực xoay ổ khóa thật nhanh, cánh cửa bật mở. Diễm Phương run rẩy bước vào.

– Ahhhh….

– Đụ mẹ…

– Sao không đưa con nhỏ đó qua đây?

– Trực! Mày đưa nó qua đây… Anh cho mày hết tiền ăn cướp của anh…

Các buồng giam khác nhao nhao, la hét, chửi tục đủ loại.

– Kình…

Cánh cửa đóng sập lại sau lưng Diễm Phương, những song sắt run lên bần bật, cùng nhịp với trái tim yếu ớt của cô. Gần ba chục đôi mắt đỏ ngầu, từng bước tiến đến cô. Diễm Phương rưng rưng sợ hãi lùi sát vào song sắt, hai mắt nhắm lại.

Một cơn gió tanh hôi ùa đến. Vô số bàn tay vồ vập lên cơ thể cô. Những mảnh vải trên người cô nhanh chóng bị xé tan. Hai tay hai chân cô bị kéo căng ra, từng tất da thịt trên cơ thể bị phủ kín những cái miệng tham lam cấu xé. Hai mép âm hộ đỏ bừng bị thô bạo vạch ra, một vật thể thô nhám quét sâu vào.

– Ahhhh… Không… Cứu tôi với…

Diễm Phương oằn người chịu đựng. Cô khó khăn hít thở vì những cơ thể đàn ông phủ kín lấy cô. Hai vú cô bị dày vò đến tê dại, chỉ còn cảm giác đau đớn khắp nơi trên cơ thể. Cơ thể cô bị nâng lên cao, hai chân dang rộng, Diễm Phương cố vùng vẫy nhưng mọi cử động của cô chỉ làm bọn chúng điên cuồng phấn khích hơn.

– Không… Dừng lại… Bỏ tôi ra… Đau quá… Hu hu…

Một gã trọc đầu, mặt đầy sẹo, bước đến giữa hai chân giang rộng của cô. Đám người xunh quanh nhìn hắn với ánh mắt ngưỡng mộ, hắn là đại bàng của buồng giam số 1, khu B1. Hắn nhếch mép cười khềnh khệch, khoái chí nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Diễm Phương nhòe nước mắt. Hắn kéo quần xuống, một cái dương vật to bè hùng dũng đung đưa trước đôi mắt sợ hãi của cô.

– Không… Đừng mà…

Hắn lấy đầu dương vật cọ vào hai mép âm hộ đỏ ửng của cô. Diễm Phương hoảng sợ, vùng vẫy trong tuyệt vọng.

– Dừng lại…. Tao nói dừng lại….

Đột nhiên, có tiếng hét vang lên. Cánh cửa bật mở. Trực lao vào, răng nghiến chặt, mắt đỏ bừng.

– Ngăn thằng đó lại cho tao… – Gã đầu trọc nghiến răng căm giận.

Đám đàn em túa ra, dựng thành một hàng rào phong kín xung quanh. Trực lao đến, kéo ngã ngữa một gã, roi điện trong tay tạch tạch, tên đó co quắp lại. Gã thứ hai… Thứ ba… Ba gã ngã xuống thì lập tức có ba gã khác thế chỗ.

– Ahhh… Không… Ôi… Đau quá…

Diễm Phương oằn người đau đớn, nhận hết chiều dài dương vật của gã đầu trọc vào trong người mình. Hã thích thú nhấp liên tục, hai tay vặn vẹo hai vú cô đến đỏ bừng lên.

– Không… Ư… Khốn nạn… Ngưng lại…

Giọng Diễm Phương yếu ớt dần, hai mắt cô nhắm nghiền đau đớn. Trực đỏ mắt lên nhìn Diễm Phương quằn quại bên dưới gã đàn ông lực lưỡng, hắn nghiến răng lao vào.

Đến gã đàn em cuối cùng ngã gục thì khắp buồng giam vang lên những tiếng rên la, chửi rủa đau đớn.

Diễm Phương ngất lịm, cơ thể lõa lồ ngang dọc những vết cắn xé tím bầm. Gã đầu trọc ngồi bên cạnh hai mắt nheo lại nhìn Trực như thách thức. Hai chân Diễm Phương mở rộng, mép âm hộ cô sưng tấy lên, một dòng tinh trùng chảy dọc xuống sàn nhà.

Trực đau xót, bế cô ra ngoài, khóa trái cánh cửa buồng giam. Hắn mím môi, bế cơ thể trần truồng của Diễm Phương trên hai cánh tay, bước đi xăm xăm, cuối cùng hắn cũng thông suốt.

“Xin lỗi em. Tôi không nên mù quáng thi hành mệnh lệnh như thế! Tôi nên để một người con gái trong sáng như em phải trải qua những chuyện này. Ông trời có bất công thì tôi sẽ giúp em đòi lại công lý.”

Đôi mắt Trực ánh lên một niềm tin mãnh liệt. Hắn ngẩng cao đầu bước đi, không hề để ý đến mép miệng của Diễm Phương thoáng cười nhẹ.

– Ôi… Không … Buông tôi ra…

Bất chợt Diễm Phương vùng vẫy thật mạnh, cô choàng tỉnh hoảng hốt la lên.

– Không sao… Hết rồi… Tôi xin lỗi cô. Tại tôi mù quáng… Tôi thật ngu ngốc… – Giọng nói của Trực thật ấm áp.

Diễm Phương vùi đầu vào ngực anh ta khóc ngất. Trực mím môi chịu đựng, anh ta cố bước nhanh đến nhà tắm cho cô ta tẩy rửa cơ thể, hy vọng trạng thái tâm lý của cô sẽ tốt hơn.

Trực bối rối đứng nhìn thân hình run rẩy yếu đuối của Diễm Phương dưới sàn nhà tắm. Cô ta khóc mãi không dứt, mặc làn nước lạnh từ vòi sen xối xả trên thân thể lõa lồ của mình.

– Em đừng khóc nữa.

Trực cúi xuống đặt bàn tay ấm áp của anh lên vai cô, lay nhẹ, nước vòi sen thấm ướt cả cảnh phục anh đang mặc trên người. Diễm Phương lao vào lòng anh khóc như mưa, mặc anh dỗ dành thế nào cũng không ngưng. Bộ quần áo trên người Trực ướt sũng, nhưng anh không quan tâm nhiều vì được vỗ về một người phụ nữ đẹp như thế không phải anh cũng có diễm phúc đó. Nàng đẹp đến nỗi, anh không dám mạo phạm dù cơ thể không mảnh vải che thân của nàng đang nằm gọn trong lòng anh.

– Em tắm đi. Anh đi ra ngoài. – Trực nói nhỏ.

Diễm Phương chợt vùng dậy ôm chặt lấy hắn, đặt lên môi hắn một nụ hôn cháy bỏng. Trực ú ớ rồi bừng tỉnh cuốn lấy nàng. Cảnh phục trên người hắn vứt sang một bên, hai cơ thể trần truồng cuốn lấy nhau dưới vòi sen. Hơi thở cả hai hòa cùng một nhịp nhẹ nhàng da diết.

đầu tư bitcoin