Đọc truyện Nữ diễn viên

Nữ diễn viên 20

Phần 20

Diễm Phương tủm tỉm cười nhìn Tâm bẻn lẽn cúi đầu ngồi bên cạnh mình trên chuyến máy bay về Sài Gòn. Cô ta chợt phát hiện ra vật lấp lánh nổi bật trên ngón tay thon dài của nàng.

– Đưa chị xem nào… – Diễm Phương khẽ nâng bàn tay Tâm lên nhìn chăm chú.

Hai má Tâm đỏ hồng, nàng hơi hối hận vì đã không cất nó trong túi.

– Wahhh… Ông Huỳnh Trân chịu chơi ghê nghen… Trong như vậy chắc phải nước D, hơn 8 ly, giá không dưới 30 ngàn đô. – Diễm Phương tấm tắc khen ngợi.

– Hả? Ba.. Ba mươi ngàn đô.. Chị có lầm không ?

Tâm giật mình thốt lên, mắt nhìn chằm chằm vật nhỏ bé trên tay mình. Nó có giá bằng số tiền nợ trước đây của gia đình, suýt đẩy cả nhà nàng ra đường.

– Không được, em phải trả lại cho ông ta.. Em không thể…

– Trời ơi, cô nương… Người ta là đại gia mà… Ba chục ngàn đối với em thì lớn… Chứ đối với người ta chỉ tương đương vài tờ bạc lẻ thôi. – Diễm Phương nói.

– Nhưng… – Tâm mím môi.

– Không việc gì phải ngại! Đàn ông là thế đó! Họ yêu mến em thì tặng quà cho em. Em cứ nhận… Không cần phải đánh đổi gì hết. Nhưng vui thì có thể đi chơi với họ, buồn thì có thể mang họ vào sưởi ấm giường cho mình. Không ai ép buộc được em hết. Tất cả do em ban ân huệ thôi!

– Ban ân huệ sao? – Tâm lẩm bẩm, nàng đã nghe câu này đâu đó.

– Em sẽ quen dần thôi! Cái nhẫn cũng có giá đấy, nhưng chưa phải nhiều đâu.. Xe hơi, nhà cửa… mới đáng kể. – Diễm Phương đắc ý.

– Xe hơi.. Nhà cửa .. Cũng làm quà tặng được sao? – Tâm ngơ ngác.

Đầu óc nàng lùng bùng. Đây mới chính là sự chênh lệch của địa vị. Đây chính là lý do biết bao nhiêu cô gái lao vào ánh hào quang, chấp nhận bao hiểm nguy rình rập, như những con thiêu thân. Nhưng sâu thẳm tâm hồn, Tâm cảm thấy có gì đó đe dọa đang hình thành bên trong mình. Nàng chợt nhớ đến lời nhắn nhủ cuối cùng của ông Huỳnh Trân.

Tâm mặc một chiếc váy dài chấm gót, phía dưới rũ ra, phía trên ôm gọn thân mình, hai dây áo mảnh mai khoe trọn bờ vai trắng ngọc ngà láng mịn. Nàng đeo chiếc kín đen lầm lũi bước theo Diễm Phương ra khỏi sân bay Tân Sơn Nhất.

– Helen Thanh Tâm.. Helen tới rồi…

– Helennn.. Helennn..

Tâm sững sờ, ngơ ngác. Nàng bị vây kín giữa rừng phóng viên và người hâm mộ. Hoa tươi khắp nơi, băng rôn cổ động, hình ảnh của nàng vung vẩy trong những cánh tay phấn khích. Những bó hoa thơm ngát, những tặng phẩm đáng yêu ồ ạt như muốn nhấn chìm nàng.

– Helen… Chị Helen cho em xin chữ ký…

– Chị ơi… Cho em chụp với chị tấm hình…

Diễm Phương khoanh tay đứng nhìn Tâm cố đáp ứng từng yêu cầu của người hâm mộ. Tâm chóng cả mặt xoay vầng trong đám đông, nhưng nàng tươi cười cố gắng.

Xa xa hai mái đầu bạc quan sát Hoa hậu Điện ảnh Helen Thanh Tâm. Ông Sơn và bà Thanh nắm tay nhau, nước mắt rưng rưng. Đúng là con mình, nhưng nó đẹp quá, lấp lánh sáng ngời tỏa hào quang. Bà Thanh cầm trong tay một bó hoa hồng đỏ, nhỏ bé, nghèo nàn, không hề tương xứng với rừng hoa bao quanh Tâm. Bà chỉ mỉm cười ánh mắt thương yêu nhìn dõi theo hình bóng của con mình.

– Đi.. Qua đó đi! – Ông Sơn toan bước tới.

– Ah.. Thôi.. Không cần đâu… Thấy nó như vậy là tôi vui rồi… Mình về thôi… – Bà Thanh níu ông lại, mắt vẫn không rời hình dáng con mình.

– Trời… Đi từ Cần Thơ lên đây… Chờ cả buổi sáng… mà ôm nó một cái không được sao? Hoa hậu không có cha mẹ ah? – Ông Sơn lầu bầu.

– Thôi để lúc khác đi ông… Tôi ngại đám đông mà… – Bà Thanh gạt nước mắt, kéo tay ông Sơn, liếc nhìn con mình vẫn tươi cười rạng rỡ trong vòng vây người hâm mộ, không hay biết gì.

Tâm đang tươi cười vui vẻ với bao nhiêu câu hỏi vây quanh mình. Đột nhiên nét mặt nàng cứng đờ, nhìn thấy hai bóng lưng quen thuộc, lủi thủi cúi đầu bước chen vào dòng người.

– Mẹ… Cha…

Tâm hét lên. Nàng rối rít chen qua đám người vây quanh mình, tay kéo gấu váy, tay tháo đôi giày cao gót, cuống quít đuổi theo. Cả đám đông ngơ ngác nhìn theo nàng. Đám phóng viên bừng tỉnh đuổi theo sau. Diễm Phương cười khổ, lẽo đẽo đi theo hướng Tâm.

Phát và Hào Nam hớn hở ôm bó hoa tươi thật lớn đi vào sân bay. Bất ngờ cả hai há hốc nhận ra Tâm đang lao ào ào về phía mình, không có chút phong phạm của Hoa Hậu.

– Đến đây… Hoa hậu của lòng anh… – Phát tươi cười mở rộng vòng tay mình.

Hào Nam phì cười, chỉ mỉm cười nhìn nàng đang đến gần. Nhưng cả hai sượng đỏ cả mặt khi Tâm lướt qua họ không hề giảm tốc độ.

– Mẹ ơiii… Cha ơiii…

Tâm nghẹn ngào ôm chầm lấy bà Thanh, cánh tay bà run run đưa lên kéo cổ nàng xuống, đặt lên má nàng một nụ hôn. Ông Sơn mỉm cười vuốt mái tóc mượt mà của con.

– Vậy mà mẹ con ngại… sợ người ta phát hiện ra cha mẹ của Hoa hậu lại quê mùa như vậy. – Ông Sơn lầu bầu, mặc bà Thanh nhéo nhẹ trên tay ông.

Tâm sững người nhìn mẹ mình. Tóc bà đã bạc nhiều, đuôi mắt khuyết sâu những vết tích của thời gian. Bà mỉm cười yêu thương nhìn nàng, tay run rẩy đưa cho nàng bó hoa hồng gói giấy kiếng nhỏ bé, đơn sơ.

Nước mắt nàng tuôn trào như suối, môi mấp máy run rẩy.

– Mẹ ơii..

Tâm quỳ xuống, hai tay ôm chầm lấy bà.

– Con làm gì vậy? Đứng lên đi. – Bà Thanh hốt hoảng, cố kéo nàng đứng lên, nhưng vòng tay nàng không buông lỏng.

– Con mãi mãi là con của cha mẹ… Không có gì thay đổi được chuyện đó… – Tâm nức nở trong ngực mẹ mình.

Đám đông lặng lẽ bao quanh. Nhiều đôi mắt đỏ hoe cảm động. Hai đôi vai gìa run rẩy, quần áo bạc màu sờn góc, mái đầu bạc cúi thấp, nhưng họ có thể ngẩng cao đầu, tự hào vì đã sinh ra một bông hoa hoàn mỹ, một Hoa hậu không quên cội nguồn.

– Chụp hình đi… – Diễm Phương rít nhỏ qua kẽ răng đánh thức cả đám phóng viên đờ đẫn như đang nhớ về cha mẹ mình.

Ánh đèn flash nhá lên, rồi liên tục như sấm chớp. Hình ảnh đẹp của Hoa Hậu Điện ảnh Helen Thanh Tâm quỳ gối ôm mẹ mình được công chúng ngay vào ngày mai.

Tâm nhìn theo chiếc xe đời mới của Cty Sunshine chở cha mẹ mình về quê. Nàng thầm cảm ơn Diễm Phương đã ân cần đón tiếp chiêu đãi và tặng rất nhiều quà cho cha mẹ mình.

– Sao Hoa hậu của lòng anh… Chữ hiếu đã tròn .. Bây giờ là chữ tình chứ? – Phát trêu đùa phía sau.

Phát và Hào Nam đều được Diễm Phương mời tham gia tiệc chiêu đãi cha mẹ Tâm.

– Hi hi.. Cảm ơn hai anh… – Tâm nói nhỏ.

– Cảm ơn suông sao? Hôn mỗi người một cái chứ. – Phát gợi ý.

– Được thôi.

Tâm bước đến hôn nhẹ lên má Hào Nam một cái, rồi quay sang Phát. Anh ta đưa má mình ra cho nàng, nhưng khi đôi môi Tâm đến gần, anh ta quay sang hôn ngấu nghiến lên môi nàng.

– Ưm.. Anh ăn gian quá…

– Ha ha ha… – Phát bật cười, đắc ý liếc qua Hào Nam, nhưng anh ta vẫn mỉm cười điềm nhiên như không hề thấy gì.

– Anh không chọc ghen được anh Hào Nam đâu! Ảnh có lời lâu rồi… – Tâm trêu chọc, nháy mắt với Hào Nam, khoát tay anh bước đi.

Anh lắc đầu cười khổ. Tâm dường như đã thông suốt, vết thương lòng đã lành lại.

– Là sao? Là sao? – Phát cuống quít chạy theo hai người.

– Sao sao gì? Leo lên xe hay muốn ở lại? – Hào Nam nói vọng ra sau.

Chiếc BMW đen của Phát lao ra khỏi khu biệt thự của Cty Sunshine.

Rèm cửa sổ tầng 1, văn phòng của Diễm Phương được kéo lên một góc. Một đôi mắt tuyệt đẹp nhìn theo bóng chiếc xe xa dần.

– Em tính bao giờ thực hiện bước sau?

Một giọng đàn ông trong góc tối của căn phòng vang lên.

– Chưa.. Mà gần đến rồi… – Diễm Phương không quay đầu lại, trả lời.

– Sao phải chờ lâu như vậy? Danh tiếng không phải đã đủ rồi hay sao?

– Còn một bước nữa… Con nhỏ còn ngoan quá… Phải bôi bẩn đầu óc của nó đã… Khi đó…

– Ha ha…ha ha…

Hai tiếng cười vang lên trong phòng.

Tâm thoáng nhăn mặt trước tiếng nhạc cuồng loạn lớn tới mức lùng bùng hai tai. Ánh đèn chớp lóe liên tục mờ ảo. Phát nhúng nhảy, tay vuốt ve hai cô gái ăn mặc hở hang uốn éo trong lòng mình, mắt anh ta liếc nhìn Tâm như đưa tình.

Nàng không nghĩ địa điểm tập kết hai người dẫn mình đi lại là nơi ăn chơi như vậy, loại hình ăn chơi này trước đến giờ Tâm chỉ thấy trên TV. Nhưng dù sao Phát cũng biết nghĩ cho danh tiếng của nàng, đặt một căn phòng riêng rộng khoảng 40 mét vuông, một cái sàn gỗ nhỏ và một thanh inox dựng tới trần nhà, hệ thống âm thanh hiện đại như sàn nhảy, dãy ghế sofa xếp vòng quanh phòng.

– Em uống chút rượu vào sẽ dễ chịu hơn… Thằng Phát này chừng này tuổi vẫn thích những nơi như vầy… lạ thật đó… – Hào Nam nói lớn vào tai Tâm, đưa cho nàng một ly rượu óng ánh.

Tâm nhận lấy, uống một hơi cạn sạch. Hào Nam rót cho nàng một ly nữa, chưa kịp nói gì, nàng lại uống một hơi nữa cạn ly. Hơi rượu bốc lên làm hai má nàng đỏ hồng.

– Không phải chuốc say em chứ? – Tâm nói, che miệng cười nắc nẻ.

– Anh cần phải chuốc rượu em sao? – Hào Nam hôn nhẹ lên dái tai Tâm, làm nàng thoáng rùng mình.

– Anh đừng làm vậy… Ở đây kì lắm… – Tâm thoáng đỏ mặt.

Tâm tự rót cho mình một ly rượu, uống cạn.

– Em ngại với Phát? – Hào Nam hỏi nhỏ.

– Không… Anh Phát có gì đâu mà ngại chứ… Hai cô gái kia… – Tâm nói, mắt nhìn về hai cô gái uốn éo trên sàn, lâu lâu vẫn liếc nhìn nàng hâm mộ và đố kỵ.

– Ngại gì chứ? Hoa hậu quen bạn trai như anh xấu hổ lắm sao? – Hào Nam nói , ánh mắt nhìn nàng thật buồn.

Tâm quay qua nhìn anh, đôi lông mày nàng hơi nhắn lại. Nàng hôn nhẹ lên môi Hào Nam, rồi nói:

– Anh đừng nói vậy, được không? Anh và anh Phát đều là bạn tốt của em. Em rất tự hào được quen biết hai người, nhưng chuyện… tình yêu … hiện giờ em không muốn nói đến.

Tay nàng nằm gọn trong bàn tay ấm nóng của Hào Nam. Men rượu bốc lên làm hình ảnh trong mắt nàng hơi mờ nhạt.

– Buông tay ra… Buông tay ra… tới phiên anh… – Phát từ đâu xông tới, ngồi bên Tâm ôm vòng lấy vòng eo nhỏ bé của nàng.

Tâm hoảng hốt gỡ tay anh ta ra, mắt nhìn lên. Hai cô gái kia đã đi ra ngoài. Hào Nam cười nhăn nhó. Anh không hề ghen với Phát, nhưng nếu Tâm thật sự yêu Phát, có lẽ anh sẽ rất buồn.

– Tối nay đi với anh nhé, Hoa hậu của lòng anh. – Phát nói nhỏ vào tai bên kia của Tâm, lưỡi anh ta liếm nhẹ lên cổ nàng.

– Anh… anh làm gì vậy… đừng mà… – Tâm nói nhỏ.

Nàng đẩy Phát ra, bàn tay xoa nhẹ hai cánh tay nổi da gà của mình.

– Em chọn đi… Anh hay anh ta… – Phát đứng phắt lên, mắt trợn lên, hai tay chống hông.

Tâm bật cười trước điệu bộ của anh ta. Phát là thế không bao giờ nghiêm chỉnh. Nàng đứng lên, đầy Phát ngã xuống ghế bên Hào Nam. Tâm tủm tỉm cười, bàn tay xoa xoa cằm, mắt nhìn hai người đàn ông như lựa chọn.

– Khó nói quá… Không có cơ sở nào để so sánh hết… – Tâm cười nắc nẻ.

– Được. Hai đứa đứng lên so kiếm nào… – Phát hét lên hào hứng, tay mở khóa quần.

– Ahhh… anh này… anh làm gì vậy? – Tâm che hai mắt lại.

– Hào Nam… mày đứng lên… dám cạnh tranh với tao không? – Phát đùa như thật.

– Không cần đâu. Giám khảo biết rồi. Chỉ cần xem của mày nữa là phán xét được ngay. – Hào Nam tủm tỉm cười đắc ý.

Phát há hốc ngón tay run run chỉ Hào Nam, rồi chỉ sang khuôn mặt đỏ bừng của Tâm. Nàng cúi gằm mặt xuống như một cô bé ăn vụng bị phát hiện.

– Trời ơi.. Tức chết tôi rồi… Hoa hậu của lòng anh… Sao em giấu anh cho nó hốt hụi chứ? – Phát gào lên.

Tâm cười nghiêng ngã trước lời nói hài hước của anh ta.

– Vậy thì… tối nay em phải bù đắp cho trái tim tan nát của anh. – Phát kéo tay Tâm ngã lên lòng anh ta.

Tâm chưa kịp phản kháng thì đôi môi tham lam của anh ta đã choàng kín miệng nàng, hai tay anh ta ôm nàng chặt cứng. Tâm ú ớ, mắt nhìn như cầu cứu nhưng Hào Nam vẫn nhìn điềm nhiên như không. Tâm nhíu mày, xem anh còn bình tĩnh vậy nữa không. Miệng nàng mở ra, lưỡi nàng và Phát cuốn lấy nhau. Anh ta hôn nhẹ xuống cổ Tâm, nàng lim dim đón nhận, miệng hé mở như thích thú. Nàng mỉm cười phát hiện Hào Nam hơi nhíu mày, rồi nhanh chóng phục hồi như cũ. Phát rúc mặt mình vào khe hở sâu hun hút giữa cặp núi đôi Tâm.

– Ah… Thôi anh.. Không được.. Anh hư quá… – Tâm đẩy mặt anh ta ra, hai má đỏ hồng.

– Sao vậy? Đúng rồi … Mình đi về đi em.. đừng để nó xem miễn phí. – Phát thở hỗn hển nói.

– Không được. Vậy bỏ anh Hào Nam cho ai… Hai là cả hai đi… – Tâm nói đùa, nhưng bất chợt hai má đỏ lên, xấu hổ.

Cả ba người đùa giỡn thật vui. Chai rượu lớn cũng uống gần cạn. Khi ra đến bên ngoài cũng gần nửa đêm. Hai chân Tâm xiêu vẹo bước đi đến sau xe Phát, Hào Nam phải dìu nàng lên xe.

– Nè… lại chơi trò ngồi sau trêu tức tôi sao? – Phát nhăn nhó nhìn qua kính chiếu hậu, Tâm ngã đầu lên vai Hào Nam.

– Không có.. không phải trêu tức… mà là làm thiệt đó… – Hào Nam nói lớn.

Anh ta nâng cằm Tâm lên, đặt lên đôi môi mở hé của nàng một nụ hôn thật sâu. Đôi môi nàng thoáng chần chừ, rồi mở ra đón nhận anh. Lưỡi hai người cuốn lấy nhau mê luyến, vị ngọt thơm pha lẫn vị nồng của rượu làm cả hai như say hơn. Hào Nam đặt tay nhẹ lên ngực nàng, khẽ mân mê bầu vú căng phồng của nàng qua lớp vải mỏng.

– Ưm…

Tâm bật rên khẽ, mặt nàng đỏ hồng, đôi mắt mơ màng nhìn Hào Nam. Anh ta cúi xuống hôn nhẹ lên bầu vú phập phồng của nàng qua lớp vải mỏng.

Phát nhìn qua kiếng chiếu hậu, bàn tay anh ta bấu chặt vô lăng, miệng vô thức nuốt nước miếng.

– Đủ rồi nha. Làm khó tui hả? – Phát nhấp nhỏm khó chịu.

Tâm giật mình choàng tỉnh, đẩy mặt Hào Nam ra khỏi ngực mình. Nhưng anh tiếp tục chồm lên, ép nàng chặt vào cửa kính, môi anh ngăn miệng nàng ú ớ không nói được. Lưỡi Hào Nam lại chui vào cuốn lấy lưỡi Tâm, nàng phản kháng yếu dần, rồi say mê đáp trả. Tay anh không ngừng mơn trớn hai vú nàng, ngực nàng hơi ưỡn ra như ủng hộ. Bàn tay Hào Nam luồn vào váy Tâm, giữa hai chân nàng là một mảng ẩm ướt nóng rực xuyên qua cả lớp quần lót mỏng manh.

– Ưm… Anh… Ưm… đừng mà… – Tâm phản đối yếu ớt, nhưng hai chân nàng vẫn mở rộng đón nhận bàn tay anh ta.

– Em.. Em.. Ah.. Ưm…

Quần lót nàng bị kéo ra khỏi chân. Ngón tay Hào Nam luồn vào, móc sâu trong âm hộ nhòe nhoẹt của Tâm. Mắt nàng nhắm chặt, hai bàn tay nắm lấy áo anh, miệng há to rên rỉ.

– Hừm hừm.

Phát nghiến răng, gầm gừ. Qua kính chiếu hậu, anh ta chỉ thấy tấm lưng to lớn của Hào Nam, nhưng không cần nhìn cũng biết anh ta đang làm gì. Tiếng óc ách, tiếng rên rỉ của Tâm dội vào tai Phát làm hắn muốn điên lên.

– Ưm… Ưm… Anh ơi…

Phát nhấn ga cho xe lao vọt lên trước. Còn năm trăm mét nửa thôi là về đến showroom, anh ta thầm nhủ. Đột nhiên có ánh đèn chớp đỏ phía sau, rồi tiếng còi hụ cảnh sát vang lên.

– Trời ơi! Tức chết tôi rồi.. – Phát hét lên, hai tay vỗ mạnh lên tay lái.

Một chiếc môtô trắng vượt lên ép xe Phát vào lề đường.

Phát căm tức bước xuống xe, bước đến trước hai người cảnh sát, nhăn nhó nài nỉ. Mắt Phát vẫn lén liếc về chiếc xe, tưởng tượng nó đang nhúng nhảy.

Hào Nam kéo dây áo của Tâm xuống, cởi bỏ chiếc nịt ngực, say mê nút núm vú của nàng.

– Ưmmm..

Tâm rên dài. Tay nàng ôm chặt lấy đầu anh, đan vào mái tóc của anh. Bàn tay bên dưới của Hào Nam nhấp nhanh hơn. Mặt Tâm đỏ bừng, lưng cong lên, hai chân mở rộng.

Phát hậm hực leo lên xe. Anh ta nhìn xuống, há hốc nhìn thân thể đỏ bừng của Tâm, rồi nhìn bàn tay nhòe nước của Hào Nam giữa hai múi thịt âm hộ căng phồng của nàng.

Phát thấy cổ họng mình khô đắng. Anh ta cho xe tiếp tục chạy nhanh về showroom.

Chiếc xe chậm rãi chạy lên dốc. Cánh cửa cuốn chậm rãi hạ xuống.

Cửa xe bật mở, Hào Nam bế ngữa thân hình run rẩy của Tâm, đi thẳng vào trong. Bỏ mặc Phát lầm bầm chửi rủa, khóa cửa phía sau.

Chiếc váy rơi xuống sàn phòng tắm. Tâm và Hào Nam cuốn lấy nhau dưới vòi sen, thân thể hai người trần truồng bóng lưỡng nước. Hơi thở gấp gáp cuồng nhiệt vang vọng cả phòng.

Cánh cửa phòng bật mở, Phát không đợi được nửa. Anh cuống quýt cởi quần áo của mình, dương vật bật ra căng phồng. Phát lao đến ôm chầm lấy thân thể Tâm từ phía sau, hai bàn tay len lỏi lên mân mê hai vú nàng đang ép chặt lên ngực Hào Nam. Hào Nam rời đôi môi Tâm, anh quỳ xuống, miệng ngậm lấy đầu vú săng cứng của nàng.

– Ưmmm…

Tâm quay đầu sang bên, đón nhận lưỡi Phát xoáy sâu vào miệng mình. Một vật to cứng nóng hổi cứ cạ vào hai mép âm hộ của nàng. Mông Tâm vô thức uốn éo như làm nũng với nó. Nàng quỳ xuống, hai tay chống xuống sàn nhà tắm, mông ưỡn lên cao. Phát quỳ xuống chậm rãi cho đầu dương vật mình quét dọc âm hộ đỏ hồng nhòe nước của Tâm.

– Ưmmm

Tâm rên to, cảm nhận dương vật Phát chèn chặt trong người mình. Miệng nàng đón chiếc dương vật căng cứng của Hào Nam vào trong, mút mạnh.

– Ahhh….

Hào Nam há hốc cả miệng, rên lớn. Tay anh ta ôm lấy đầu nàng, chậm rãi thúc dương vật vào miệng Tâm.

Phát nghiến răng thúc mạnh vào người Tâm, hai bàn tay bóp nắn cặp mông tròn lẳng của nàng.

Tiếng rên rỉ, tiếng thở dốc, tiếng da thịt va nhau chan chát vang lên liên tục.

– Ưm.. Ưm…

Tâm rên rỉ như khóc, cơn sướng khoái dâng lên ào ạt, làm mắt nàng dại đi. Miệng tê rần, lưỡi nàng ê ẩm, mặc cho dương vật Hào Nam ra vào. Âm hộ Tâm co bóp thật mạnh, làm Phát cũng gồng đỏ cả mặt. Anh ta rút dương vật mình ra bắn xối xả lên lưng và mông nàng.

Hai chân Tâm nhũng ra, nàng nằm bẹp xuống đất, miệng thở hỗn hển, cơ thể đỏ bừng, run rẩy. Hào Nam lật ngữa người nàng, mở hai chân nàng rộng ra. Anh chồm lên lấp đầy âm hộ Tâm với dương vật của mình.

– Ưmmm …

Tâm đờ đẫn đón nhận cái dương vật thứ hai trong đêm. Hai mép âm hộ Tâm bị nông chặt cứng, nàng có thể cảm nhận rõ ràng đầu dương vật anh cộm lên ra vào trong người mình.

Hào Nam hì hục đến mồ hôi vả ra ướt cả mặt. Anh cố kiềm nén mình khi đến gần xuất tinh thì ngưng lại, nằm xuống mút hai bầu vú căng tròn của nàng.

Tâm nhắm nghiền hai mắt, cơ thể nàng bị kéo đẩy thật mạnh. Hai tay buông xuôi, hai chân mở rộng hết cỡ, đón nhận Hào Nam mặt mũi đỏ bừng, hì hục thúc dương vật vào trong nàng. Phát ngồi bên cạnh vuốt ve hai bầu vú căng tròn của nàng, dương vật anh ta ỉu xìu, ướt đẫm tinh trùng. Hào Nam gầm lên xuất tinh xối xả trong người nàng. Anh ngã gục lên người nàng.

Tâm đứng lên. Tinh trùng chảy dài dọc đôi chân thon dài của nàng. Nàng mở khóa vòi sen, tẩy rửa cơ thể.

Hào Nam và Phát ngẩn ngơ nhìn cơ thể lõa lồ của nàng bóng lưỡng dưới làn nước. Dù vừa được thỏa mãn trên cơ thể đó, nhưng giờ nhìn lại, họ vẫn thấy thèm thuồng. Đường cong căng mẩy, cặp chân thon dài, làn da trắng hồng, cơ thể nàng là sự kết hợp hoàn mỹ nhất của phụ nữ.

Hai người đồng loạt đứng lên. Ba thân hình trần truồng tiếp tục cuốn lấy nhau mê dại. Tiếng rên la liên tục đến gần sáng mới tắt hẳn.