Đọc truyện Nữ diễn viên

Nữ diễn viên 18

đầu tư bitcoin

Phần 18

– Helen Thanh Tâm..

– Đâu? Đâu?

– Tới rồi.. Tới rồi…

Nhân viên Lễ tân mở cửa sau chiếc Mercedes bóng loáng. Một chiếc váy đỏ rực rơi ra, một đôi chân thẳng nuột nà vươn ra. Ánh đèn flash lóe sáng như chớp giật. Thanh Tâm bước ra, môi nàng nở một nụ cười bài bản, tay vẫy chào một rừng phóng viên trước mặt. Hào Nam bước đến tươi cười, nghiêng người hôn lên má nàng đúng kiểu xã giao. Tâm khoát tay anh bước lên thảm đỏ.

– Em đẹp lắm. – Hào Nam nói nhỏ vào tai nàng.

– Cảm ơn anh. Anh cũng bảnh trai lắm. – Tâm mỉm cười.

Hai người dừng lại trước bục đứng với backdrop hình poster phim “Hạnh phúc mong manh”. Ông Hoàng đã đứng sẵn ở đó từ lúc nào. Tâm vui vẻ đứng giữa, khoát tay hai người đàn ông.

Máy ảnh chớp lóe liên tục.

– Cô Helen Thanh Tâm… Cô đứng giữa trong ba người cô không sợ xui xẻo sao?

– Hi hi… – Tâm che miệng cười – Gia đình tôi có ba người.. Không lẽ khi chụp hình gia đình phải mượn thêm ông hàng xóm đứng vào cho đủ bốn sao?

– Ha ha ha…

Câu trả lời hóm hỉnh của Tâm làm mọi người cười nghiêng ngã.

– Cô ấy đứng giữa nhưng biết đâu người chết trước lại là tôi đấy… – Hào Nam nói đùa.

Đột nhiên, một cơn gió lạnh vụt qua lưng Tâm làm nàng khẽ rùng mình, bàn tay vô tình nắm chặt Hào Nam. Nàng lắc đầu nghĩ đến chuyện khác.

– Helen Thanh Tâm nghe nói trong phim Hạnh phúc mong manh, toàn bộ cảnh nóng do cô tự đóng. Có đúng không?

– Đúng vậy. Tôi là người mẫu mà, tôi rất tự hào vì cơ thể của mình. Tại sao phải nhờ người đóng thế chứ?- Tâm nở một nụ cười thật tươi.

– Cô Tâm, cô đóng những cảnh đó với Hào Nam, cô có cảm xúc lúc đó không?

– Hi hi… Ai gần anh Hào Nam mà không có cảm xúc chứ? Không tin mọi người cứ hỏi anh Hoàng đây!

Ông Hoàng há hốc nhìn Tâm. Hào Nam nóng cả mặt. Mọi người hiểu ý nàng, bật cười hô hố.

– Helen, cô đóng những cảnh như vậy… Có làm nhà thiết kế Hồng Phát ghen không?

Tâm ngạc nhiên nhìn qua anh chàng vừa đặt câu hỏi. Nàng sực nhớ suốt thời gian qua, nàng quá đau khổ vì anh, chưa từng công khai giải thích chuyện này.

– Tôi và anh Phát chỉ là bạn. Nụ hôn đó chỉ là cảm xúc nhất thời… Tôi không muốn nói thêm về chuyện đó nữa. – Tâm nói giọng run run.

– Helen, vậy thì bạn bè cũng có thể hôn nhau như vậy sao? – anh chàng phóng viên trẻ kiên quyết không buông tha.

Tâm mím môi im lặng. Đôi mắt nàng ươn ướt, rất nhiều ống kính thu vào hình ảnh đó.

– Tôi đã có người yêu. Dù bây giờ có lẽ anh ấy không còn yêu tôi. Nhưng không người đàn ông nào khác có thể thay thế vị trí anh ấy trong tim tôi… – Một giọt nước mắt lăn dài trên má nàng.

– Tôi xin phép.

Ông Hoàng và cánh nhà báo ngơ ngác nhìn theo bóng lưng Tâm. Hào Nam mím môi buồn bã, anh lặng lẽ đi theo nàng vào trong rạp phim.

Đôi mắt Tâm rưng rưng nhìn lên màn hình. Nàng thương cảm cho số phận của Thúy Hà. Nàng quên hẳn chính mình đóng nhân vật đó. Hào Nam ngồi bên cạnh nắm chặt tay Tâm.

Đèn bật sáng. Mọi người vẫn thẫn thờ ngồi tại chỗ. Sự hụt hẫng tuyệt vọng của nhân vật Thúy Hà đã lan sang họ. Âm thanh im phăng phắt.

– Bốp .. Bốp.. Bốp..

Rồi đột nhiên một tiếng vỗ tay vang lên, kéo theo hàng loạt tiếng vỗ tay khác. Cả khán phòng như dậy sóng.

Tâm lau khóe mắt của mình, hạnh phúc mỉm cười với Hào Nam. Ông Hoàng mừng rỡ trước lời khen ngợi không tiếc lời của cánh nhà báo.

– Helen Thanh Tâm, cô có nghĩ là một bộ phim kết thúc không có hậu thì sẽ ảnh hưởng đến doanh thu phòng vé không?

Tâm thoáng nhìn qua ông Hoàng như xin phép, vì nàng không muốn ý kiến cá nhân mình ảnh hưởng đến tiêu chí của nhà sản xuất. Ông Hoàng gật đầu, ánh mắt nhìn nàng tin tưởng.

– Bộ phim Hạnh phúc mong manh là một bi kịch tình yêu. Bộ phim gửi gắm một thông điệp cho người xem, hãy biết quý trọng những gì mình đang có. Tình yêu là báu vật vô giá mà tạo hóa đã trao cho chúng ta. – Giọng nàng run run. – Nhìn thấy bi kịch của Thúy Hà, để thấy cuộc sống mình có ý nghĩa và tươi đẹp hơn rất nhiều….

– Tôi không cho rằng một bộ phim có kết cục buồn sẽ làm khán gỉa không thích. Cuộc sống của chúng ta không bao giờ suông sẻ. Hạnh phúc tại sao có ý nghĩa, vì nó được thăng hoa từ những buồn đau. Nếu không có buồn đau, thì sự hạnh phúc mất đi nửa ý nghĩa của nó. – Tâm mỉm cười, cúi chào mọi người.

Đám đông tách ra nhường đường cho Tâm. Những lời nói của nàng còn vang vọng trong tâm trí từng người. Họ ngỡ ngàng vì sự sâu sắc trong từng lời nói của nàng. Từ xưa đến nay, người mẫu luôn được xem là những bình hoa di động, lời lẽ phóng túng, ngây ngô. Có lẽ, Helen Thanh Tâm là người đầu tiên thay đổi quan niệm đó.

Ngày hôm sau khắp các mặt báo đều đưa tin tức về cuộc trả lời phỏng vấn của Helen Thanh Tâm.

“Hạnh phúc tại sao có ý nghĩa, vì nó được thăng hoa từ những buồn đau.” Câu nói của nàng được trích dẫn nhiều nhất, lặp đi lặp lại và trở thành Tagline quảng cáo cho bộ phim Hạnh phúc mong manh.

Các phòng vé điên cuồng suốt hai tuần. Doanh thu khổng lồ thu về cho Cty Thiên Hà, phá mọi kỷ lục suốt mười năm qua. Tên tuổi nàng được nhắc đến thật nhiều.

– Tại sao em từ chối đi chơi với hắn? Em có biết là biết bao nhiêu người mơ ước ngã vào vòng tay hắn hay không?

Diễm Phương tức giận đỏ bừng cả mặt. Tâm dửng dưng trước biểu hiện của cô ta. Qua nhiều tháng ngày đối diện với Diễm Phương nàng đã được miễn dịch trước áp lực vô hình của cô ta.

Đêm qua, nàng tham dự sự kiện lớn của một hãng ôtô nổi tiếng thế giới mới mở Showroom tại Quận 7. Một cậu thanh niên nói giọng Thành đã tiếp cận nàng. Nghe nói cậu ta là con một của một quan chức cao cấp tại Hà Nội. Rất nhiều người mẫu, diễn viên và cả hoa hậu sẵn sàng trao thân cho cậu ta, không cần một lời hứa hẹn. Vậy mà, trước ánh mắt sững sờ của mọi người, Tâm nhã nhặn từ chối.

– Em xin lỗi. Em không quan tâm. Dù em không quen anh Thành nữa nhưng không có nghĩa là em sẽ chấp nhận người đàn ông khác.

Tâm đứng dậy, xoay người đi ra ngoài trước sự ngỡ ngàng của Diễm Phương. Mắt cô ta nheo lại nhìn theo bóng lưng Tâm, răng nghiến chặt.

– Đã thế. Em đừng trách chị…

Hai ngày sau toàn bộ giới showbiz dậy sóng.
Một đọan video có tiêu đề “Bước chân thiên thần” được upload lên mạng, tốc độ lan truyền chóng mặt.

Đọan video quay bằng điện thoại, hình ảnh mờ nhạt nhưng đủ rõ để thấy thân thể trần truồng, vóc dáng hoàn hảo của một người phụ nữ đẹp, cuối đọan phim quay rõ cả vùng mu nhẵn nhụi căng tròn của cô ta. Điều đáng chú ý hơn hết là những bước chân catwalk của cô ta tuyệt đẹp, dù là trên những sàn diễn nổi tiếng cũng thuộc dạng hiếm thấy. Những bước chân đặc thù đó vô tình trùng khớp với người mẫu nổi tiếng nhất hiện nay – Helen Thanh Tâm.

“Anh xấu lắm. Sao tập trung vào mỗi chỗ đó thế!”

Tiếng một người con gái vang lên rè rè qua chiếc loa máy laptop.

– Tua lại… tua lại…

– Nghe khá giống giọng Helen đó.. nhưng rè quá… khó biết được.

– Trời ơi… một thân hình như vậy… một vùng mu căng tròn nhẵn nhụi đẹp như vậy … lại để cho một thằng cu sài điện thoại cùi bắp quay phim là sao? Ông trời bất công quá.. Tâm ơi… Iphone 5 của anh sẵn sàng quay em cởi truồng bất cứ lúc nào…

– Chắc bị bạn trai cũ cay cú đăng phim kỷ niệm bôi xấu đây mà…

– Tao không tin… Helen Thanh Tâm thánh thiện như vậy… không làm những trò dâm ô đó đâu…

Khắp nơi bàn tán về Helen Thanh Tâm. Giới phóng viên điên cuồng săn tin, gọi điện tới tấp vào điện thoại cá nhân của Tâm. Nàng tắt máy, họ gọi ồ ạt vào số Cty Sunshine. Cty từ chối xác nhận hay trả lời bất cứ thông tin gì. Phóng viên lại điều tra, dò theo IP của đoạn video, IP giả của nước ngoài, hoàn toàn mất dấu.

– Xỏang… xỏang…

Tiếng vỡ vụng loảng xoảng liên tục vang lên trong văn phòng của Diễm Phương. Tâm bần thần ngồi đó, gương mặt lem luốc nước mắt, hai mắt sưng đỏ, dưới chân nàng khắp nơi là mảnh vụn của tách trà vung vãi.

– Sao em ngu như vậy hả? Yêu phải có chừng mực chứ? Sao để anh ta quay phim mình? Trời ơi… – Diễm Phương tức giận hét lên, hai má đỏ hồng.

Tâm không trả lời Diễm Phương. Hai mắt nàng vô thần nhìn về phía trước. Bao lâu nay nàng vẫn hy vọng anh quay về bên nàng. Chỉ cần anh nói với nàng một tiếng, nàng chấp nhận bỏ tất cả để đến bên anh. Tất cả, kể cả lời thề đêm không trăng ngày nào, dù ông trời có trừng phạt nàng. Nhưng giờ đây, hành động của anh đã trả lời tất cả. Anh không còn yêu nàng nữa. Thế là hết.

– Em có biết danh tiếng của một người gầy dựng khó cỡ nào không? Cty mỹ phẩm Olale vừa gọi điện xác nhận thông tin đấy, nếu đọan video có thật, họ sẽ cắt hợp đồng ngay tức khắc… – Diễm Phương nói.

– Không được… hắn tưởng mình không dám báo công an sao? … Đúng.. mình không thể báo công an… vì như vậy chẳng khác nào thừa nhận đọan video đó là em… Nhưng thiếu gì cách trừng trị hắn… chờ xem…

Tâm bừng tỉnh, nhìn Diễm Phương nhíu mày bấm điện thoại.

– Không… em xin chị… đừng hại anh Thành… – Tâm đứng bật dậy, lao tới ngăn Diễm Phương lại.

– Đây không phải là chuyện riêng của em nữa. Đây là sỉ nhục tôn nghiêm của Cty Sunshine. Chưa có kẻ nào chạm đến Cty này có thể sống yên ổn đâu. – Diễm Phương gạt tay Tâm sang một bên.

– Alô… anh Huấn… em có việc cần nhờ…

– Không… em xin chị… đừng mà… – Tâm nghẹn ngào quỳ xuống đất, tay níu chặt cánh tay của Diễm Phương, đầu gối nàng đau nhói cắt ngang dọc với những mảnh vỡ vung vãi trên sàn.

– Em làm gì vậy? Đứng lên… – Diễm Phương sững sờ, cố kéo tay Tâm.

– Em xin chị… bỏ qua cho anh Thành… em sẽ không tưởng nhớ tới anh ấy nữa… em sẽ nghe lời chị… – Tâm nức nở ôm chặt lấy cánh tay Diễm Phương.

Diễm Phương thoáng nhếch môi đắc ý, nhưng chỉ lóe qua rất nhanh rồi biến mất tăm như chưa bao giờ xuất hiện.

Đoạn video mờ nhạt trên màn hình máy tính, tay Thành run rẩy cầm chiếc điện thoại của mình để lên song song.

– Không thể nào… không thể nào…

Anh lẩm bẩm. Đọan video còn trong máy của anh. Hoàn toàn không sao chép ra ngoài, mà quả thật nếu muốn chép lên máy tính cũng rất khó thực hiện với loại điện thoại cũ rích của anh. Nhưng đó hoàn toàn chính xác, chính xác đến từng cái rung tay, đến từng ly độ của góc quay… Điều này không thể xảy ra với anh và Tâm. Anh và nàng đã không còn gì. Nhưng một chút ký ức tốt đẹp về anh có lẽ cũng bị xóa sạch sẽ bởi một âm mưu bẩn thiểu nào đó.

Tâm mím môi ký vào tờ đơn. Nàng không muốn suy nghĩ nhiều. Con đường của Diễm Phương dẫn nàng đi luôn tốt cho nàng và dĩ nhiên cũng tốt cho lợi ích công ty.

Sự phủ nhận hoàn toàn về đoạn phim đó của Helen Thanh Tâm làm khá nhiều người hồ nghi. Nhưng thông tin vừa lắng xuống được vài ngày thì tin tức mới lại kéo sự quan tâm của mọi người quay lại với nàng.

Helen Thanh Tâm nộp đơn tham gia thi Hoa hậu Điện Ảnh 2012.

Sau đó, cứ vài ngày là báo chí lại đưa tin tức về nàng. Helen Thanh Tâm dịu dàng trong tà áo dài Việt Nam. Helen Thanh Tâm đi thăm viện dưỡng lão thành phố. Helen Thanh Tâm quyến rũ trong đầm dạ hội. Helen Thanh Tâm đạp xe vì một thành phố Xanh sạch đẹp. Tất cả những hành động PR ngoài lề đó đều được thực hiện bài bản theo kế hoạch của Diễm Phương.

Cuộc thi diễn ra tập trung tại Nha Trang trong một khu du lịch nổi tiếng. Ngay từ ngày đầu tiên Tâm vừa đặt chân xuống sân bay Nha Trang, nàng đã bị vây kín bởi phóng viên. Rất nhiều ánh mắt đố kị từ những thí sinh khác nhìn nàng, nhưng giờ đây Tâm chẳng quan tâm đến điều gì. Trong nhóm thí sinh đó, Tâm thóang ngạc nhiên nhận ra người quen cũ, Nhật Vy.

“Long tranh hổ đấu”

“Cuộc chiến của hai người”

“Helen Thanh Tâm & Nhật Vy: Ai sẽ là Hoa hậu?”

Hàng lọat các dòng tít sôi nỗi mỗi ngày xoay quanh hai người. Những thí sinh khác cay đắng thừa nhận họ thật xui xẻo khi tham gia vào cuộc tranh dành danh hiệu năm nay, khi đối diện với hai đối thủ mà họ không mảy may có một phần chiến thắng.

Tâm thoáng ngạc nhiên nhận ra một gương mặt quen thuộc ngồi hàng ghế giám khảo hình thể học. Tóc ông đã bạc đi nhiều, đuôi mắt có thêm nhiều vết nhăn. Trước mặt nàng là ba người giám khảo, hai phụ nữ, một là bác sĩ thẩm mỹ danh tiếng, một là cựu hoa hậu Việt Nam đã lớn tuổi và thầy Trung là người đàn ông duy nhất. Nàng khẽ gật đầu chào Thầy Trung, ông mỉm cười nhẹ.

– Em có thể bắt đầu. – Người phụ nữ bên trái nói.

Tâm nhẹ nhàng cởi áo choàng tắm trên người. Cơ thể trần truồng của nàng bóng lưỡng, uốn lượn từng đường nét một, bộ ngực căng tròn, núm vú đỏ hồng, hai mép thịt đỏ hồng nhẵn nhụi. Không biết hai người phụ nữ bên cạnh suy nghĩ gì, nhưng bản thân ông Trung dù đã nhìn qua rất nhiều lần cơ thể của Tâm nhưng lần này ông vẫn sững sờ, mặt thóang đỏ lên. Nét mặt nàng bình thản như đang đứng trước gương soi mình.

Thầy Trung tán thưởng gật gù nhìn Tâm. Bao lâu nay, ông vẫn theo dõi tin tức của Tâm. Nàng đã trưởng thành. Ông có thể nhận ra sự tự tin của Diễm Phương trong đôi mắt nàng, nhưng sâu trong ánh mắt đó là tình yêu khát vọng không băng lãnh vô tình như cô ta. Điều đó làm ông vui mừng.

– Cảm ơn em. Hình thể em rất đẹp. – Người phụ nữ bên phải nhận xét.

Tâm đoán bà ta là Cựu Hoa Hậu. Tuy nàng không biết nhưng những vết dấu thời gian trên khuôn mặt bà ta vẫn không giấu được một thời xuân sắc huy hoàng. Tâm mỉm cười cúi đầu chào. Nàng khoát áo lên đi ra ngoài.

Nhật Vy nhăn mặt chà sát cơ thể mình với chiếc bọt biển thấm dầu tắm, làn da cô ửng đỏ. Nhưng cô vẫn cảm thấy cơ thể mình chưa được sạch. Cô lau khô người mặc lại quần áo bước ra khỏi phòng tắm. Ánh mắt liếc xéo khinh bỉ gã đàn ông béo ị, miệng há hốc ngáy như sấm trên giường. Nhật Vy đeo mắt kính lên, cẩn thận bịt mặt lại, đi xuống lầu. Cô ngoắc một chiếc taxi, leo lên, tay tiện thể ném qua ô cửa một chiếc namecard trắng.

Nguyễn Văn Đổng – Tổng Biên tập Báo “Tin Nóng hàng ngày”

Hai ngày sau, một tin tức kinh khủng đăng trên tờ báo lá cải “Tin Nóng Hàng ngày” liên quan đến một sự kiện xảy ra một tuần trước làm dư luận xôn xao. Một tuần trước một nhóm người mẫu hạng hai xuất thân từ lò người mẫu của Yến Vi bị bắt quả tang bán dâm cho một nhóm Việt Kiều. Tờ báo đưa tin mập mờ rằng nhóm người mẫu đó khai báo có đã từng thực hiện bán dâm với một số người mẫu danh tiếng khác. Những cái tên nghi ngờ được ghi tắt không thể đoán là ai, nhưng trong danh sách đó Helen T.T thì quá rõ ràng, chẳng khác nào ghi đích danh Thanh Tâm.

– Con nói rồi… mẹ không tin con sao? Số tiền đó hoàn toàn trong sạch… con không bao giờ làm những việc như vậy… – Tâm tức giận nói lớn trong điện thoại.
…..
– Con không quan tâm người ta nghĩ gì.. nói gì… con chỉ cần cha mẹ tin con thôi… Con gái của mẹ không bao giờ làm những việc như vậy…

Tâm gục xuống, đôi vai nàng run lên vì uất ức. Tại sao vừa hết chuyện này đến chuyện khác, như ông trời cố tình đùa giỡn với cuộc sống của nàng. Trong đầu nàng còn vang lên lời nói của ông Trưởng Ban Tổ chức

“Cô Helen Thanh Tâm còn một tuần nữa là đêm chung kết. Chúng tôi không muốn loại cô ra khỏi cuộc thi vì những tin đồn không xác thực nhưng chúng tôi cũng không thể mạo hiểm đánh đổi uy tín danh hiệu Hoa Hậu Điện Ảnh. Nên sau khi hội ý, Ban Tổ chức quyết định cho cô 2 ngày, bằng cách nào đó, để có đính chính chính thức trên tờ báo Tin nóng hàng ngày, nếu không, chúng tôi khuyên cô tự nộp đơn xin rút khỏi cuộc thi.”

– Tưởng cao sang lắm, thì ra thứ nằm ngửa kiếm tiền… Ha ha…

– Kì này mà thêm mác Hoa hậu là giá tăng vọt đó nghen… Haizz…

Tâm ngẩng đầu lên, lau nước mắt. Phía bên kia phòng tập, đám thí sinh túm tụm xôn xao chỉ trỏ, họ hả hê gật gù như vừa vạch trần được một sự thật đen tối. Họ cố tình nói lớn cho nàng nghe được. Nàng thấy Nhật Vy đứng tựa vào tường khoanh tay, mỉm cười đắc ý. Tâm ngẩng cao đầu, hai nắm tay bóp chặt lại, từng bước đi ngang qua họ. Nàng không làm gì để mình phải cúi đầu trước người khác.

Đột nhiên điện thoại trong túi Tâm khẽ run lên.

– Em cứ bình tĩnh. Mọi chuyện trong này chị sẽ lo…

Tâm nghe được giọng Diễm Phương lạnh băng, cô ta đã thực sự nổi giận.

– Xin lỗi… Tôi không nhận thứ này đâu…

Diễm Phương nheo mắt nhìn bàn tay của người đàn ông trước mặt đẩy phong bì dầy cộp về phía cô. Đôi mắt ti hí của ông ta không rời khỏi cặp đùi thon dài lộ ra dưới váy cô, Diễm Phương chợt hiểu ra.

Cô mỉm cười, lưng ngã ra, tựa vào ghế. Hai tay Diễm Phương gác lên thành ghế salon, lớp áo sơmi trước ngực căng ra, lộ những mảng da trắng nõn phập phồng giữa hàng cúc áo. Hai chân cô chậm rãi hở ra một chút, chỉ vừa đủ cho đôi mắt ti hí đối diện mở to ra.

Ông Đổng nuốt nước miếng, dù cổ họng khô cháy không còn tí nước. Ông chưa bao giờ đối diện một người phụ nữ đẹp và có mị lực lớn như vậy. Chiếc quần lót ren nhỏ bé kẹp giữa cặp đùi trắng muốt của Hoa hậu Diễm Phương làm ông đờ đẫn.

– Cái gì… cũng có cái giá của nó… ông nói phải không? – Diễm Phương nhìn bâng quơ, ngón tay se se chiếc nút áo trước ngực.

– Ah… phải phải… cái gì cũng có thể thương lượng… – Ông Đổng chậm rãi đi qua bên ghế cô.

Bàn tay ông ta run rẩy đặt lên một bên đùi của Diễm Phương, dừng ở đó như hỏi ý. Hai chân cô khẽ mở rộng ra thay cho lời chấp thuận. Bàn tay ông ta khẽ mơn trớn nhẹ nhàng, lướt dần đến sát mép váy.

– Tôi nghĩ là ông nên khóa cửa phòng trước thì hay hơn đấy! – Diễm Phương nhắc nhở.

– Ah… phải phải… – Ông Đổng đứng lên vội vã bước đến cửa phòng.

Diễm Phương nhếch mép cười, nhìn theo dáng đi ục ịch của gã, tay cô cho vào túi xách bấm nút trên điện thoại mình.

Ông Đổng hổn hển ngồi xuống ghế, ông ta quá mập, chỉ di chuyển một chút như vậy mồ hôi trán đã rịn ra. Diễm Phương đứng trước mặt ông ta, tay cô mở từng chiếc nút áo, làn da trắng mịn màn mờ ảo, hai núi đôi căng phồng ẩn hiện trước mặt ông ta. Ông ta chồm đến ôm choàng lấy vòng eo nhỏ của cô, úp khuôn mặt bóng nhẫy mỡ của mình lên ngực cô. Bàn tay ông ta gấp gáp luồn ra sau lưng, mở bung khóa nịt ngực của cô. Hai vú cô bị bóp vung lên, núm vú bị miệng ông ta mút chùn chụt. Diễm Phương mím môi khó chịu, không ít lần cô dùng kế sách này để đạt được điều mình muốn, nhưng chưa lần nào cô thấy kinh tởm như vậy. Cô có cảm giác mình đang bị một con heo dày vò.

– Ưm… nhẹ thôi anh… anh làm em đau đấy…

Bàn tay Diễm Phương xoa nhẹ lên cái đầu hói của ông Đổng, để mặc ông ta say mê ngấu nghiến hai vú mình.

– Em có đẹp không? – Diễm Phương bắt đầu kế hoạch của mình.

– Ưm… đẹp lắm… – Ông ta trả lời như nói ngọng với chiếc lưỡi bận bịu trên núm vú của cô.

Bàn tay ông ta chui vào váy của Diễm Phương, mân mê vùng da thịt mềm mại giữa hai chân cô. Diễm Phương cắn môi, hàng lông mày nhíu lại.

– Con bé… ưm… viết tắt là HH… rồi… cái gì… TD trong bài báo của anh là mấy đứa nào nhỉ? Em làm nghề này lâu như vậy, mà không đoán được đấy. – cô hỏi.

– Ừm… khà khà… tên giả thôi… chủ yếu là Helen T.T mới đưa em đến với anh đó… mấy đứa kia có gì quan trọng…

Ông ta kéo lệch đáy quần lót cô sang một bên, hai ngón tay miếc dọc âm hộ ẩm ướt của Diễm Phương.

– Con Helen này làm gì để anh phật ý ah?… Ưm..

Ngón tay béo mập của ông ta tách hai mép âm hộ của cô ra, chậm chậm chui vào…

– Ừm… Nhờ vả thôi … Đâu liên quan gì….

– Ưm… ơ… Người ta trả cho anh cái gì… Cũng như em sao? … Có đẹp như em không?

– Ưm.. Đẹp… nhưng không so sánh được với em…

– Ứ mà tin được anh… anh gần người nào thì khen người đó đẹp thôi… – Diễm Phương nũng nịu.

– Không… anh nói thiệt mà.. Con bé Nhật Vy đó sao bằng em được…

Diễm Phương mỉm cười đắc ý. Nàng xô ông Đổng bật ngửa ra. Ông ta ngơ ngác nhìn cô, miệng còn mở lớn, hai ngón tay bóng nhẫy run run…

– Chát… Chát…

Hai cái tát nảy lửa vào hai má ông ta. Ông Đổng há hốc, bàn tay run rẩy chỉ Diễm Phương không nói nên lời.

– Cái tát đầu tiên vì dám đăng tin nhảm nhí, cái thứ hai vì dám chạm đến người tôi… Đồ con heo…. – Diễm Phương sắt mặt băng lãnh, nhanh chóng mặc quần áo lại.

– Cô …. Cô dám…

– Tôi muốn anh ngay ngày mai đăng một bài đính chính và xin lỗi Helen Thanh Tâm.. nếu không… đọan ghi âm này sẽ thay anh làm việc đó… – Diễm Phương lắc lắc chiếc điện thọai rút ra từ túi xách mình.

Ông Đổng ngơ ngác nhìn chiếc điện thoại trong tay Diễm Phương. Ông chợt hiểu ra mình thật ngu ngốc, chán nản, thân hình nằm bẹp trên ghế.

Bãi biển Nha Trang thật đẹp, nước xanh trong, sóng vỗ ì oạp, từng cơn gió nhẹ đung đưa những tàu dừa yên bình. Nhưng đó chỉ là vỏ bề ngoài gỉa tạo vì một âm mưu trả thù kinh khủng nhất đang diễn ra.

Trong một căn nhà bỏ hoang trên đỉnh núi, Nhật Vy tái mét run rẩy trước mũi dao sáng loáng dì sát mặt mình. Một người đàn ông cao lớn, đầu trùm bao vải đen, đôi mắt ông ta đỏ ngầu nhìn qua hai lỗ trống trên bao vải.

– Ông là ai? Ông bắt tôi đến đây làm gì? – Giọng cô ta run rẩy.

– Cô em muốn biết tôi là ai à? Không hối hận chứ? – Tay ông ta đưa lên như định kéo bao trùm đầu của mình ra.

– Không .. Không, tôi không cần biết mặt ông. – Nhật Vy hoảng hốt la lên.

– Ha ha.. Thông minh lắm. Thông minh mới sống lâu được. – Ông ta bật cười bỏ tay xuống.

– Ông muốn tiền không? Ra giá đi. – Nhật Vy đã bình tĩnh hơn.

– Ha ha… Không phải cái gì cũng mua được bằng tiền cô em ạ! Cô em đã đắc tội với người không nên chạm tới… Bây giờ cô có hai lựa chọn, một ngoan ngoãn hợp tác, hai là chống cự trong đau đớn rồi vẫn phải hợp tác. Chọn đi!

Nhật Vy chợt hiểu ra người đứng sau vụ này, chỉ có người phụ nữ đó. Vậy là ông Đổng đã bán đứng cô. Nhật Vy mím môi nhìn quanh, cô biết mình không còn lựa chọn khác.

– Ông muốn tôi sao? Được thôi…

Nhật Vy từ từ cởi bỏ chiếc váy trên người. Thân thể căng tròn của cô kiêu hãnh hiện ra trước mắt ông ta. Đôi mắt ông ta mở lớn chậm rãi lướt qua cơ thể cô. Bầu ngực căng tròn, hai núm vú đỏ hồng xinh xắn, vòng eo uốn lượn, hông nở rộng, vùng tam giác gọn gàng giữa cặp đùi tròn lẳng thon dài.

Nhật Vy im lặng, nhìn bàn tay của gã mân mê nhẹ nhàng bầu vú của nàng. Gã mở khóa quần, dương vật to dài bung ra ngoài. Nhật Vy mím môi, quỳ xuống đất. Bàn tay cô run rẩy cầm lấy vật to lớn đó ngậm vào miệng. Gã gật gù hài lòng, bàn tay nắm tóc Nhật Vy.

– Đứng lên… Quay lưng lại…

Nhật Vy thở dài thực hiện theo lời hắn, cô chỉ muốn việc này chấm dứt càng nhanh càng tốt. Hai bàn tay cô nắm lấy khung cửa sổ đầy bụi bẩn, hai chân bị kéo dãng ra, lùi ra sau lưng thấp xuống. Gã đàn ông đó nhổ một bãi nước bọt vào lòng bàn tay mình, xoa nhẹ lên đầu dương vật bóng lưỡng của hắn và dùng hai ngón tay ngoáy vào âm hộ Nhật Vy. Cô nhăn mặt, khó chịu, cảm giác ran rát bên trong. Khi cô chưa kịp quen với cảm giác khô khan đau rát trong âm hộ mình, bất ngờ một vật to lớn thô bạo chui tọt vào người cô.

– Ahhh… Làm ơn… Đau quá…

Gã đàn ông đó như bị điếc, hắn thúc liên tục như vũ bão. Nhật Vy nghiến răng chịu đựng, một dòng nước mắt chảy dài bên khóe mắt. Hai bàn tay to lớn của hắn bấu chặt lấy hông cô, hạ thể dập vào mông cô nghe chan chát. Âm hộ cô tê rần, bắt đầu tiết ra chất nhờn bao lấy dương vật hắn. Hai má cô đỏ lên, miệng hé mở. Dù sao đi nữa cô chỉ là một cô gái tuổi hơn hai mươi, không thể chống lại những xúc cảm dâng tràn trong cơ thể.

– Ưm… Ưm… Ưm…

Nhật Vy bắt đầu rên rỉ, hơi thở cô ngắt quãng, hai mắt nhắm chặt. Gã đàn ông thật dai sức, hắn hì hục liên tục dù mồ hôi đã lấm tấm trên lưng Nhật Vy nhưng gã chưa chậm đi nhịp nào. Nước nhờn đã chảy ướt dài cả hai chân Nhật Vy, cô bị cưỡng ép đạt cực khoái hai lần dưới những cú thúc vũ bão của hắn. Đầu cô rũ xuống, hai chân muốn nhũng ra, đầu gối run rẩy khó nhọc chịu đựng trọng lượng của bản thân. Đột nhiên gã gầm lên một tiếng trầm thấp trong cuống họng. Âm hộ cô đón nhận một cơn hồng thủy tuôn tràn dữ dội.

Nhật Vy quỵ xuống sàn. Cô thở hỗn hển, nhưng trong lòng mừng thầm, sau cùng đã kết thúc.

– Cảm ơn cô em. – Gã kéo quần lên, hài lòng nhìn Nhật Vy. – Nhưng đáng tiếc đó là phần phát sinh ngoài chương trình thôi. Bây giờ mới đến tiết mục chính.

Nhật Vy bàng hoàng nhìn hắn, linh tính báo cho cô một mối hiểm nguy kinh khủng đang tới.

– Bốp bốp… Vào đi. – Tiếng vỗ tay của gã vang vọng trong phòng.

Có tiếng bước chân dồn dập bên ngoài, tiếng cát đá lạo xạo, nền nhà run lên cùng trái tim co thắt của Nhật Vi. Đôi mắt cô mở trừng trừng nhìn bốn vật thể to lớn lù lù bước vào phòng. Bốn gã Châu Phi cởi trần, làn da đen bóng, thứ màu trắng duy nhất trên người chúng là tròng mắt và hàm răng đang nhe ra cười hềnh hệch.

– Các người muốn làm gì… Tôi sẽ báo cảnh sát… Tôi không để yên chuyện này đâu… – Nhật Vy co rúm người lại.

– Ha ha… Báo đi… Tôi sẽ giúp cô ghi lại tang chứng rõ ràng… Diễn viên người mẫu Nhật Vy điên cuồng cùng bốn thằng da đen…. – Gã đàn ông cười nói, tay rút ra chiếc điện thoại Iphone dứ dứ trước mặt cô.

– Anh không được làm như vậy.. – Nhật Vy bàng hoàng nhận ra thảm cảnh của mình.

– Thôi bắt đầu đi… Hey.. She’s yours..

Bốn gã Châu Phi điên cuồng lao vào như đàn chó săn được chờ đợi đã lâu trước miếng thịt béo.

– Khôngggg… Buông tôi raaa… Cứu tôi với…

Nhật Vy vùng vẫy trong tuyệt vọng. Cơ thể cô bị tám cánh tay lực lưỡng kéo căng ra trên nền nhà dơ bẩn. Hai cái miệng to lớn mút gần nữa bầu vú của cô vào miệng. Mùi hăn hắc tanh tanh toát ra từ làn da đen bóng của bọn chúng là cô muốn nôn mữa.

– Quân khốn nạn buông tao ra… Tao sẽ giết hết chúng mày…

Một tên da đen, quỳ gối trước đầu cô. Hắn cười hềnh hệch, kéo quần xuống. Một cái dương vật khổng lồ, đen mun như khúc than, xù xì như da cóc, bợn trắng dính quanh cái đầu đen bóng, bốc lên mùi hôi nồng nặc. Nhật Vy nghiến chặt hàm răng của mình, cô thà chết không mở miệng. Hai ngón tay hắn bóp chặt hai má cô đau nhói, nước mắt cô trào ra. Tay hắn cầm vật dơ bẩn đó quét ngang dọc trên miệng, mũi cô. Mặt Nhật Vy đỏ bừng, nước mắt nhòe nhoẹt.

– Ọe… Ọe..

Bao nhiêu thức ăn trong bụng phun thẳng ra ngoài, dây đầy mặt cô và hạ thể của kẻ đó. Nhưng cô hoảng hốt nhận ra, khi cô mở miệng, hai ngón tay của hắn đã thừa cơ bóp nghiến lấy hai bên má, cô không ngậm miệng lại được.

– Ư…

Nhật Vy trợn mắt nhìn vật đó tống thẳng vào miệng mình, đến tận sâu trong cuống họng. Mùi tanh khai nồng nặc xông thẳng vào mũi cô. Một cơn buồn nôn khác phun trào, bị tắt lại ngang cuống họng. Cô run rẩy dữ dội, nước mắt tuôn như suối, kèm theo cả nước chua từ dạ dày trào ra đường mũi. Hít ngược một hơi, phổi đau buốt, cơn ho tắt nghẽn trong lồng ngực.

– Ahhh…

Nhật Vy cảm nhận một vật thể to lớn khác vừa xâm nhập âm hộ cô, cảm giác căng tức như hạ thể sắp bị xé làm hai. Vật đó thô bạo ra vào hùn hụt trong người cô. Hai mắt Nhật Vy nhắm chặt, dòng nước mắt nối tiếp nhau chảy dài ướt cả mặt. Cơ thể cô bị run lắc dữ dội.

Gã đàn ông phì phèo điếu thuốc trên môi, tay cầm chiếc điện thoại ghi lại toàn bộ cảnh cưỡng bức dã man của Nhật Vy.

Cơ thể Nhật Vy mềm nhũng, mặc bốn con quái vật dày vò đến biến dạng. Chúng lật sấp người cô lại, đặt lên một cái dương vật bóng lưỡng cong vòng bên dưới. Những cánh tay khỏe mạnh túm lấy người cô, dập xuống liên hồi như một con búp bê bơm hơi. Một tên khác vòng ra sau lưng cô, tay hắn kéo dãn cặp mông căn tròn của cô ra hai bên, dí dương vật mình vào hậu môn, đè mạnh xuống.

– Ahhh… Khônggggg…

Nhật Vy thét lên đau đớn, hai mắt trợn trắng, gục xuống ngất lịm.

Hơi thở khò khè tắt nghẽn, tiếng chan chát của da thịt chạm nhau, tiếng gầm gừ phấn khích của dã thú. Ông ta thoáng rùng mình, xoay lưng đi ra ngoài, bỏ lại một cô gái vật vờ rũ rượi dưới bốn con sói hoang.

Nhật Vy nằm bẹp trên sàn nhà, hai mắt nhắm chặt. Tinh trùng dính khắp cơ thể, bết cả vào mái tóc, hai chân mở rộng, hậu môn rỉ máu, mép âm hộ sưng tấy đỏ. Gã đàn ông lướt chiếc điện thoại qua khắp cơ thể cô, ghi lại hình ảnh cuối cùng ở hạ thể, rồi hài lòng cất vào túi quần.

– Get out… – Gã quay lại nói.

Bốn gã Châu Phi nhìn lướt qua thân thể rũ rượi của Nhật Vy một lần cuối, rồi nuối tiếc đi ra ngoài.

– Tôi biết cô còn đang tỉnh và nghe được lời tôi nói. Sáng ngày mai, cô ngay lập tức nộp đơn xin rút ra khỏi cuộc thi Hoa Hậu Điện Ảnh. Đừng dại dột chống đối, nếu không muốn cả thiên hạ thưởng thức cảnh ô nhục của cô vừa rồi.

Hắn xoay người đi ra ngoài. Đôi mắt nhắm chặt của Nhật Vy bật mở, tia máu hằn lên đỏ bừng thù hận.

đầu tư bitcoin