Đọc truyện Một câu chuyện

Một câu chuyện 4

đầu tư bitcoin

Phần 4

Đi lòng vòng một hồi rốt cuộc hai anh em quyết định mua hai ổ bánh mì rồi kiếm chỗ ngồi bệt trên vỉa hè bên kia nhà thờ đức bà, cạnh vương cung thánh đường, gặm bánh mì uống cafe.

Vân vừa gặm bánh mì vừa nhìn quanh, xuýt xoa:

– Ngồi đây dzui quá đi, thiên hạ cũng bắt chước anh em mình ra đây ngồi quá trời anh ha.

Hải nhìn Vân cười không nói gì, lúc nào Vân cũng nhí nhảnh như thế, lúc nào cũng vui vẻ, hài hước.

Bắt gặp ánh mắt cười cười của anh nhìn mình, Vân chợt đỏ mặt:

– Em ăn bánh mì xấu quá hả?

– Không phải, em lúc nào cũng đẹp nên anh thích ngắm.

Vân hứ một cái tặng kèm cú lườm sắc lẻm miễn phí:

– Anh tưởng không còn ai để em méc nên muốn nói gì thì nói đó hả?

Hải chớp mắt, không còn ai để méc. Không còn ai…

Còn rất nhiều người mà, vậy mà mấy chữ không còn ai cứ như một vết khắc bén ngọt chạm cả vào nơi sâu thắm nhất trong tâm hồn.

Anh nhìn sang bên kia đường, nơi có một cô dâu mặc áo cưới màu đỏ đang cười duyên với đám thợ chụp ảnh xung quanh.

Vẫn còn nhiều những hình ảnh hạnh phúc xung quanh mình mà. Cuộc sống vẫn trôi những nhịp bình lặng, dẫu có dẫu không.

Anh không biết mình dang thở dài, rất nhẹ. Vân nhận ra mình vừa lỡ lời, cô bất giác cầm lấy tay anh:

– Em… em…

Hải quay lại cười:

– Không sao, anh sẽ cố kiếm một ai đó để em méc mà, kiếm sớm!

Đến lượt Vân chớp mắt:

– Em không muốn méc nữa!

Bàn tay em thật êm, đặt trên tay anh làm anh chợt thấy mình hơi run.

Xinh xắn, da trắng mắt đen, môi hồng, áo pull trắng, quần jean đen, giày vải trắng, cái băng đô cài đầu cũng trắng, Vân tươi tắn rạng ngời, có ai không hụt mấy nhịp tim trước một cô gái như em?

Hải chỉ qua phía cô dâu lúc này đang loay hoay bên cạnh chú rể để chụp ảnh theo kiểu chàng-âu-yếm-ôm-lén-nàng-đầy-bất-ngờ-từ-phía-sau, cười nói:

– Mai mốt em nhớ chụp ảnh đám cưới có cả cái kiểu “loãng moạn” đó nữa nghe.

– Hihi, thôi anh nhớ đi, em sợ mình hay quên!

Nữa.

Nói hai câu làm anh phải giật mình hai câu, đứa nào nói em ngố anh quánh nó bể đầu cho coi. Cái tội nói càn!

Vân cũng đỏ mặt. Cô bé ngồi yên nhìn xuống đất không dám động đậy.

Đi chơi với người thông minh cũng có cái hay, nếu có điều gì đó khó nói thì cũng không cần nói ra, người ta sẽ tự hiểu, việc còn lại là của Người, Lạy Mẹ ban phúc lành cho thế gian, nhất là cho hai đứa sáng nay tự nhiên rủ nhau ra đây cho chim bồ câu ăn vụn bánh mì, dẫu chẳng thấy tụi nó nguyện cầu gì.

Hải về tới nhà lúc trời đã chiều.

Buồn ngủ, nhưng chưa kịp đi ngủ thì lại nhận được tin nhắn:

– Ra bờ kè, nhậu với tụi tao.

Đang còn suy nghĩ chưa kịp trả lời thì lại một tin nhắn nữa tới:

– Chuẩn bị đi ăn tối với chị và đối tác nghe. 6:00h chị cho xe tới đón.

Tin nhắn thứ nhất vậy là bị tin nhắn thứ hai chiếm quyền ưu tiên, vì dù sao Tổng Giám Đốc cũng có thớ hơn cái lũ Trưởng Phòng cóc keng nhiều!

Hơn nữa TGĐ lại được toàn thể anh em trong công ty công nhận là người đàn bà đẹp nữa.

Chiếc Camry của Tổng Giám đốc đến đúng 6 giờ như đã hẹn. Đích thân chị Tổng Giám đốc cầm lái.

Do ăn tối với đối tác nên Hải ăn mặc khá chỉnh tề, không mặc vest nhưng có thêm cái cà vạt.

Anh bước ra xe, ngạc nhiên thấy TGĐ tự lái xe, tuy nhiên anh không hỏi mà chỉ mở cửa cho chị bước ra, vòng qua mở cửa xe bên kia cho chị ngồi rồi mới ngồi vào ghế lái.

Hôm nay TGĐ mặc áo đầm đen thật điệu, điểm thêm cái khăn quàng cổ. Tóc búi cao sang trọng. Cổ áo đầm hơi trễ, để lộ cái khe ngực hấp dẫn, nơi đó lấp lánh sợi dây chuyền và cái mặt ngọc xanh biếc.

Ở độ tuổi 40, nhìn chị đằm thắm dịu dàng, tuy nhiên đừng bị vẻ ngoài nhu mì mà lầm, chị nổi tiếng khó tính trong công việc. Hầu như đám nhân viên dưới quyền đứa nào cũng đã bị chị mắng cho không dám ngẩng mặt lên ít nhất một lần.

Chỉ trừ Hải, gã con trai như lãng tử ngông nghênh chẳng sợ trời không sợ đất là chưa bị mắng lần nào. Ngược lại có lần Hải còn dám đùng đùng gõ cửa phòng TGĐ vào để “nói cho ra lẽ” vì bị kỷ luật oan.

Nhưng không phải Hải được cưng vì cái tính thẳng thắn đó, mà chỉ vì anh thật sự muốn làm những điều tốt nhất cho công ty của mình. Có lãnh đạo nào không thích một nhân viên trung thực, giỏi nghiệp vụ và lại muốn gắn bó với công việc hiện tại?

Hải ngồi vào tay lái, liếc qua gương chiếu hậu rồi hỏi:

– Đối tác là ai vậy chị Ngọc?

– À, chị quên nói với Hải, cô này là bạn cũ của chị, chị ấy đang muốn xây một căn biệt thự mới ở Đà lạt. Để tối nay hỏi thêm thông tin.

– Mình ăn tối ở đâu?

– Khách sạn Renaissance. Chị khách hàng này ở Mỹ mới về, cũng đang ở khách sạn đó.

Đó là một khách sạn sang trọng. Khá thích hợp với việc ăn tối và bàn công việc. Chỉ có điều Hải không thích lắm cái không khí trang trọng kiểu cách ở những nơi quá sang trọng như thế, lý do đầu tiên là anh sẽ không được hút thuốc trong bàn ăn!

đầu tư bitcoin