Đọc truyện Một câu chuyện

Một câu chuyện 3

đầu tư bitcoin

Phần 3

Anh lại rót rượu, uống cạn thêm một ly nữa. Diếm xé cho anh mấy sợi khô bò. Anh lắc đầu không cầm, chỉ đốt một điếu thuốc.

Diễm vẫn ngồi im lặng sau lưng anh, anh có cảm giác ngực Diễm rất nhỏ, cạ vào lưng anh một cách không chủ ý. Anh ngạc nhiên thấy mình không phản ứng với sự đụng chạm ấy. Không gian chợt mơ hồ, chông chênh, nỗi buồn phủ xuống, nặng nề.

Nhưng cũng từ đụng chạm đó, anh thấy nỗi cô đơn từ từ giảm bớt. Hơi ấm của hai con người xa lạ dù sao vẫn có tác dụng nâng đỡ tinh thần cho nhau.

Chợt anh thấy bàn tay Diễm nhẹ nhàng đặt lên ngực anh, xoa nhè nhẹ. Cảm giác dễ chịu lan tỏa lạ lùng. Anh ngồi yên, nhắm mắt lại, lắng nghe tâm hồn mình chùng xuống.

Hai tay cô gái xoa nhẹ khắp ngực anh thật lâu, thật lâu, và có cảm giác mình có thể nhắm mắt ngủ yên khi được cô chăm sóc. Nhưng khi anh bắt đầu thiu thiu thì Diễm nhẹ nhàng mở nút áo anh ra, bàn tay cô mát lạnh xoa vào ngực trần của anh, chà sát nhẹ nhàng lên hai núm vú nhỏ xíu của mình. anh hơi mở mắt ra, và nhận thấy sự váng vất của cơn say đang đè xuống mi mắt mình nặng nề mà thật dễ chịu. Anh nói nhỏ:

– Em không cần làm vậy đâu.

Diễm thầm thì rất ngoan:

– Anh cứ ngồi yên nha, em biết anh cần gì lúc này. Anh ngồi yên đi.

Diễm vẫn tiếp tục cởi cái áo sơ mi của anh ra. Cô nói:

– Em có thể mượn áo anh mặc cho thoải mái không?

Hoài cũng có thói quen mặc áo của anh, sau mỗi lần làm tình. Nàng nói nàng có cảm giác được anh bao bọc khi mặc áo của anh, và nàng thích điều đó. Anh im lặng không nói, chỉ nghe Diễm phía sau hơi nhỏm dậy, anh nghe tiếng áo sột soạt, tiếng cô cởi quần jean, cái khóa thắt lưng hơi kêu khe khẽ khi cô thả cái quần xuống.

Rồi Diễm lại ôm anh, cặp ngực nhỏ bé trong lớp vải áo lại cà vào lưng trần của anh. Nhưng khi chân Diễm kẹp nhẹ vào hông anh, anh biết cô gái chỉ còn mặc quần lót.

Diễm dìu anh nằm vào chiếc nệm. Cô đặt anh nằm ngửa, rồi nhẹ nhàng nằm xuống cạnh anh, nhưng tư thế hơi chồm lên nhìn vào mặt anh. Anh cũng nhìn cô, lặng lẽ.

Diễm ve vuốt khắp lồng ngực anh, rồi hỏi nhỏ:

– Em có thể hôn anh không?

Anh giật mình, tự nhiên anh có cảm giác muốn được hôn cô. Nên khi Diễm cúi xuống hôn anh, anh cũng choàng tay lên cổ Diễm, nhẹ nhàng kéo xuống, và chủ động đón đôi môi còn nguyên lớp son của Diễm.

Nụ hôn đầu tiên của hai người rất mau, có cảm giác hai bờ môi chỉ thoáng gặp nhau. Diễm ngước lên, nhìn anh và cười nho nhỏ:

– Chết, anh dính son môi của em rùi nè.

Vừa nói cô vừa đưa tay lau nhẹ môi anh. Bất giác anh cầm lấy tay cô, và hôn lên những ngón tay nhỏ bé. Diễm nhìn anh bẽn lẽn, cô
cảm giác máu mình đang dồn lên mặt nóng rần rần.

Khi anh kéo cô xuống định hôn nữa thì Diễm hơi chững lại, cô nói nhỏ:

– Anh chờ em đi rửa mặt được không, để khỏi dính son lên anh.

Anh gật đầu, và nhìn theo Diễm đang đi vào nhà tắm. Anh thấy thấp thoáng bóng chiếc quần nhỏ màu đen dưới vạt áo hơi dài. Và hai chân Diễm thon, trắng mịn không ngờ.

Diễm rửa mặt rất nhanh, khi cô đi ra khỏi nhà tắm anh nhận thấy Diễm đã búi mái tóc ngang lưng của mình lên cao. Cái gáy của Diễm cũng trắng, vài sợi tóc rơi ra khỏi búi tóc vương vất nơi gáy có vẻ hấp dẫn lạ lùng.

Diễm cười nhỏ, chỉ ngực áo hơi ướt do nước văng vào:

– Em làm ướt áo anh rồi, anh có cần lấy lại không?

Gượng mặt không son phấn của Diễm hóa ra không tệ lắm, mọi nét trên khuôn mặt đều khá hài hòa, có duyên. Anh ôm Diễm vào lòng, Diễm hơi xoay người dựa lưng vào anh, anh nâng cầm cô lên, nhẹ nhàng đặt vào môi cô một cái hôn nóng bỏng. Diễm khép mắt lại, đón nụ hôn của anh, và chậm rãi, rất chậm rãi, cô nắm bàn tay anh đưa lên ngực mình, sau khi đã cởi mấy cái nút phía trên. Cô áp tay anh vào ngực trần của cô, và ngay lúc đó cô run lên, cảm thấy bàn tay anh đang nhẹ nhàng nắm lại, bóp nhẹ một bên vú cô. Nhẹ nhàng, âu yếm và tràn đầy yêu thương, như tình nhân.

Bất chợt anh ngả vật người xuống nệm. Hai tay ôm mặt, che kín mặt. Hai vai rung rung. Cô nghe tiếng anh thì thào rất tội nghiệp:

– Anh xin lỗi!

Cơn mưa bên ngoài lại đổ xuống sầm sập. Có tiếng gió lùa qua bông gió trên lớp trần nhà.

Diễm không nói gì, cô chỉ nhẹ nhàng nằm úp xuống, vùi mặt vào phần bụng dưới đang phập phồng của anh. Cô nhắm mắt lại, lắng nghe cảm giác lạ lẫm đang từ từ hình thành trong hồn, như nhẹ nhõm, như hạnh phúc đê mê.

Cô vuốt ve lên quần anh, rồi nhẹ nhàng mở thắt lưng, kéo khóa quần anh xuống.

Hải vẫn nằm yên không nhúc nhích. Phần xác đã bắt đầu phản ứng với những cái vuốt ve âu yếm của cô gái, nhưng phần hồn lại chất ngất cô đơn.

Mưa. Lạnh. Đất trời trắng xóa. Những hàng cây đứng co ro trong cơn mưa tầm tã. Có tiếng nhạc văng vẳng lạ lùng như vọng lại từ đâu đó xa lắm.

Anh thấy mình ngơ ngác đứng mãi trong cơn mưa. Xung quanh là thảo nguyên và bóng dáng núi đồi bao la.

Khung cảnh như quen lắm, nhưng lại cũng xa lạ, mơ hồ. Dường như có một lần nào đó anh đã qua đây, một mình. Dường như có tiếng cười trong vắt quanh quẩn xung quanh. Tiếng cười xa vắng, chẳng biết vọng lại từ đâu.

Phía xa xa ẩn hiện một mặt hồ xao xác trong mưa, thấp thoáng sau những bóng cây buồn bã.

Có tiếng chuông điện thoại…

Hải giật mình tỉnh khỏi cơn chiêm bao. Tiếng chuông điện thoại đang đổ dồn bên gối. Anh đưa tay quờ tìm cái điện thoại, tay anh chạm phải một thân người bên cạnh.

Anh nhìn xuống và bất giác nhớ lại mọi chuyện.

Đêm hôm qua có một chuyện tình được kết thúc thành công tốt đẹp. Đêm và chai rượu mạnh, và cô gái tên Diễm.

Anh nhìn xuống cô gái vẫn đang ngủ mê mệt bên cạnh anh. Cả hai không đắp mền, cả anh và cô chỉ mặc quần lót.

Anh nhớ đêm qua khi anh ôm mặt trong nỗi nhớ Hoài, cô gái đã lặng lẽ hôn hít, âu yếm dương vật anh, cho đến khi anh xuất hết vào miệng cô, rồi thiếp đi mệt nhoài.

Đêm và giấc ngủ đầy mộng mị.

Chiếc điện thoại cũng tắt chuông. Anh cầm lên mở ra xem cuộc gọi nhỡ. Là Vân, bạn của Hoài. Ngày anh gặp Hoài lần đầu là ở tại nhà cô bé.

Anh gọi lại. Sau tiếng chuông đầu tiên Vân đã trả lời, giọng có vẻ gì đó không được tự nhiên lắm:

– Anh sao rồi?

– Sao là sao?

– Hồi sáng Hoài mới gọi điện nói chuyện với em. Em chẳng hiểu gì cả

Anh cũng có hiểu gì đâu, đời lắm chuyện người ta không thể hiểu, không muốn hiểu, không cần phải hiểu.

– Chuyện sao vậy anh? Vân lại lên tiếng hỏi sau khoảng im lặng.

– Ùm… – Anh ậm ừ, chỉ là không muốn lên tiếng. Ngay cả với mình anh cũng không muốn hỏi tại sao. – Anh cũng không hiểu. Chỉ là chia tay thôi mà.

Chỉ là chia tay thôi mà! Cuối một cuộc tình đau đến ngất ngư mà lại có thể nói chỉ là chia tay, anh thấy mình cũng thật đáng khâm phục! Anh bật cười nhẹ.

Bên kia giọng Vân vẫn đầy lo lắng:

– Anh nè, anh ổn không?

– Anh ổn mà.

– Thật không, có dậy nổi không?

– Nổi, anh dậy rồi, đang định đi ăn sáng.

– Anh chờ chút em qua di ăn sáng với anh.

– Ùm, chắc không cần đâu Vân, chạy qua anh chi cho xa.

– Không được, coi như em nhiều chuyện đi, muốn gặp anh hỏi han thôi.

Anh biết không cãi lại được cái cô bé này nên chỉ bật cười.

Anh hơi cựa mình, và bắt gặp ánh mắt Diễm đang nhìn lên. Cô gái cũng đã thức dậy.

Anh bỏ điện thoại xuống, giọng anh hơi ngập ngừng:

– Bạn anh, tí nữa họ tới.

Diễm hiểu. Cô ngồi dậy, bước vội vào phòng tắm. Và chỉ mấy phút sau cô bước ra. Trên người cô là bộ quần áo đêm qua. Có thể nói cô là đứa duy nhất có thể làm tất cả mọi chuyện mất thời giờ của đám con gái nhanh kỷ lục.

Anh cũng nhỏm dậy, mở ví đưa cho cô mấy tờ tiền giấy. Diễm lắc đầu:

– Anh nợ em năm tô phở đặc biệt, nhưng phải trả từ từ, không được trả một lần!

Anh gật đầu, lại nợ nần. Có một thằng bạn anh đã nói đôi khi nó phải đi tìm một món nợ nần với ai đó để có thể sống một cách có thăng bằng.

Đối với nó cuộc sống rạch ròi sòng phẳng quá là căn nguyên của tất cả những thói xấu của loài người.

Anh chợt mỉm cười, cái ý tưởng có vẻ khùng khùng nhưng cũng mang dáng dấp hiền triết lắm. Anh đứng dậy, bước đến ôm cô gái vào lòng, anh nói:

– Cám ơn em. Không có em đêm qua chắc anh buồn lắm!

Diễm cũng mỉm cười:

– Em cũng sẽ không đợi anh, nhưng nếu anh muốn trả nợ cho em, anh cứ tới chỗ đó, em có hên thì sẽ được gặp lại anh!

Hải gật đầu, anh không đi theo Diễm ra cổng, chỉ đứng nhìn theo một chút rồi cũng vào phòng tắm.

Sau một giấc ngủ nặng nề, không cần tắm nước quá lạnh nữa. Hải vặn vòi nước nóng, bất chợt anh nghe thoang thoảng xung quanh mình mùi son môi của Diễm.

đầu tư bitcoin