Đọc truyện Cô giáo Thủy

Cô giáo Thủy 8

đầu tư bitcoin

Phần 8

Lúc cô lên giường nằm vẫn chẳng thấy nó đâu, nhưng mệt oải quá cô cũng thiếp đi một lát, Chợt tỉnh dậy, nhà im re, nhìn sang chỗ nó ngủ trống trơn, cô quýnh sợ. Bỏ mẹ, mình la nó và làm nó hãi có khi nó trốn đi rồi cũng nên. Cô lập cập ngồi lên, xỏ vội vào đôi guốc nhào xuống gian bếp tìm nó. Tội nghiệp, thằng bé ngây thơ ngồi xổm ngủ gục, đầu gác trên hai cánh tay, lưng dựa vào cái cột.

Cô giáo Thủy xót vô cùng. Cô ôm xốc nó lên, miệng lải nhải lời xuýt xoa xin lỗi. Thằng bé cũng choàng dậy, thấy cô lặng người đi. Cô giáo ôm chặt nó vào người, dẫn nó đi về phòng trên. Cô nói huyên thuyên gì đó, nhưng thằng bé phần ngái ngủ, phần đang tận hưởng sự dựa vào ngực và bụng cô nên nín khe.

Cô cháu lên tới nơi, cô Thủy mới hỏi nó: sao cháu lại ngủ ở bếp. Nó lụng phụng kể: tại cô ghét cháu, ngồi ăn mà cô cứ trợn mắt nhìn nên cháu sợ. Cô Thủy phải ôm lấy nó sâu vào người mà nói lảng: tại cô khó ở trong người, chứ cháu có làm gì để cô giận đâu. Thằng bé lợi dụng thời cơ này nên rúc rúc vào vạt áo choàng của cô. Chao ôi, cái mùi thịt da cô làm nó cảm khoái, lại còn rõ ràng đầu mũi nó đang chạm vào một trong hai cái vú của cô. Dù sự tiếp xúc chỉ ở ngoài lớp áo thôi mà thằng bé đã ngỡ như nó đang áp mặt vào cái vú trần của cô rồi.

Nó lại nghĩ nếu không tận dụng lúc này để nói toẹt ra tâm tư tình cảm của nó thì chắc là không còn dịp may nào khác, nên một mặt nó tham lam giúi mũi vào quậy nơi ngực áo cô, một mặt nó lí nhí thưa: em yêu cô lắm.

Cô giáo Thủy choáng váng ngỡ là tai nghe lầm nên gắt lên hỏi lại: cháu nói gì. Thằng bé đã lỡ đà, quân bài đã lật ngửa lên chiếu bạc nên phóng theo luôn rồi tới đâu thì tới: em nói là em yêu cô, yêu ngay từ ngày đầu nhìn trộm và lẽo đẽo theo cô.  Cô giáo chưng hửng muốn lịm đi, hai tay cô muốn run, nhưng cô trấn tĩnh một lúc rồi nhỏ nhẹ giảng giải: không được đâu cháu, cô lớn cháu bé, việc ấy không nên.

Cô giáo cố nhấn mạnh chữ lớn và chữ bé như một lằn hố ngăn cách, nhưng thằng bé lấn tới: bé thì đã sao, em yêu cô bằng trái tim chứ có yêu cô bằng tác người đâu mà cô đo đếm. Cô giáo mụ thật rồi. Thằng bé chờ cô có nói gì, nhưng thấy cô im, nó phang thêm: cô không biết chứ mỗi lần nghe cô hét mớ, em chỉ muốn chạy đến ôm chặt lấy cô, hôn cô để cô đừng sợ, mà em ngại.

Thằng bé định nói gì nữa, nhưng cô giáo Thủy đã chặn lại: cháu nói vậy đủ rồi. Đừng làm cả hai cô cháu lúng túng thêm. Và cô đánh trống lảng: giờ cũng đã khuya, cháu đi ngủ đi, cho cô chợp mắt một chút. Chuyện này còn dài để dần dà liệu định sau. Cô toan dùng chữ “ chúng ta “ nhưng nghe thân mật và khêu gợi quá nên thắng lại kịp.

Thằng bé thở dài, không rõ vì bị cô chối từ hay tiếc rẻ vì dịp may đã tuột trôi. Nó ngần ngừ chưa nhích ra khỏi vòng ôm, nên cô giáo phải đùn nó ra như chạy trốn. Thằng bé khóc mùi khóc mẫn, nó than toáng lên: em biết mà, cô đâu chấp nhận lời em, sao cô không để mặc em nằm ngủ dưới xó bếp mà xuống kèo em lên đây làm gì.

Cô giáo Thủy lúng túng vô cùng. Tỏ ra vồ vập thì sợ bịn rịn mà cương quyết doãi ra thì sợ thằng bé giận đang đêm khuya trốn bỏ đi. Cô tìm kế hoãn binh bằng cách âu yếm cầm lấy hai tay cậu nhỏ, người bước lui, kẻ bước tới, đi lại chỗ nó nằm. Cô èo ẹo nói với nó: cháu nghe cô ngủ ngoan, việc yêu đương phải đâu nói cái roẹt là hết. Cứ từ từ rồi cô cháu mình liệu liệu.

Thằng bé đã thằng được gần 50% lợi thế, nên cũng không dám đòi hỏi hơn. Nó ôn tồn leo lên giường nằm, tính giở kế sách khác. Cô Thủy thấy nó chịu lên giường thì cũng trở về chỗ của cô. Khốn nỗi thằng bé nằm cứ thở dài cầm canh, cô nghĩ nó còn ấm ức, chứ nào cô có biết là nó đang đánh đòn tâm lý với cô.

Nó thừa biết từ lúc cô nghe nó thố lộ tâm can thì cô cũng chẳng ngủ nghê gì nổi nên nó thở dồn từng chặp để cô bị ám ảnh hơn. Đúng vậy cô lăn qua trở lại miết, nó chừng chừng hỏi nhóng: cô ngủ chưa cô. Cô giáo chẳng vốn lời gì đáp lại, một chặp thì thấy cô thôi rọ rạy, nó đoán cô chưa ngủ đâu, song giả tảng để nó đừng phá cô nữa.

Không riêng gì cậu bé, chính cô giáo cũng thấy khó chợp mắt đi được. Cô nằm lắng nghe xem thằng nhỏ thế nào, rồi chỉ thấy tiếng nó trở mình xoành xoạch, rột rẹt như chuột chạy. Thỉnh thoảng cô còn nghe nó thở dài thườn thượt, giữa đêm khuya càng ảo não. Cái thằng trăn trở làm cô cũng thao láo mở mắt lây.

Đã thế, nó lại cầm canh hỏi nhóng cô: cô ngủ chưa cô làm cho cô càng sốt ruột. Cô vốn đã đánh mất sự hồn nhiên, nay lại lần xần với lời èo ẹo của nó, thiệt muốn tức bể bụng. Điều gì cô vừa thấy, biết chiều này càng làm cô điếng tê và nhìn ra một sự thật là đứa bé đã chóng lớn hơn cô nghĩ nhiều.

Sự va chạm vật cứng cứng ở phía sau ống chân cô báo hiệu sự trường thành của nó từ một thiếu niên thành người lớn làm cô đâm ra vừa sợ vừa sao sao đó. Kể từ giây phút này, cô sống với một người đàn ông thực sự trong nhà, chứ không phải là một đứa bé. Nỗi cấn cái là cô phải làm gì, điều chỉnh ngôn ngữ, cử chỉ như thế nào cho vừa vừa phải phải, hầu không gây nên khó khăn cho cả hai.

Sự lớn dậy của các cơ phận kín trong người cô vốn dĩ tiệm tiến, chúng hoàn toàn từ từ trổ mã theo năm tháng và cô làm quen với chúng lâu nay rồi. Những ngày hành kinh, vú cô gây nhức nhối, đầu núm sưng cương, cọ vào áo thấy đau đau ê ẩm. Cả vùng háng cô nữa, vào những hôm có tháng, chim buốt buốt làm sao, đi tiểu dường như có thứ gì khua kêu rổn rảng. Cô quá quen sự hành hạ của chúng với cô rồi.

Nhưng ở thằng bé, sự thức dậy đột ngột của cơ quan sinh lý quá mới làm cho nó hoảng hốt. Vật của nó lại không lặn chìm vào bên trong như cô mà chĩa xổ ra ngoài, nó có cố dấu cũng không trọn vẹn. Chỉ cần mắt nhìn cặp vú và cái bướm của người nữ thôi là vũ khí của nó xổm lên ngay. Điều đó cô thấy rõ khi nó run tay quàng cái áo cho cô. Sao lúc đó cô hớ hênh thế, sự bộp chộp của cô đã làm cho cô mất bình tĩnh, cô kêu như bị ai bóp cổ khiến nó phải nhoáng nhoàng tìm công tắc đèn bật lên cho cô đỡ sợ.

Nào dè cô quên mất là lúc đó cô hoàn toàn trần truồng. Cô chỉ lo cuống quit xem có bị ai xâm hại chưa, chứ có quan tâm đâu đến mình kín hay hở. Lúc đèn sáng lên rồi, cô sực nhớ thì chính cái tích tắc nhỏ nhoi đó thằng bé đã nhìn hết tự sự. Nó thiếu điều muốn hét lên vì sung sướng.  Đã bao ngày cô thấy mắt nó lấm lét, lúc mãn nhãn nhìn thấy vú cô, nhúm lông giữa đùi cô, mắt nó ánh hơn sao. Cô bắt gặp nó uốt ực ực nước bọt như người vừa nhắp lon bia lạnh vậy.

Cả buổi tối, cô nằm giữa những tiếng hỏi như que chọc. Cô những muốn chửi um lên cho nó im, nhưng nó có sai sót gì đâu. Cô đành im thin thít để nó thôi đừng nói, đừng đả động gì đến cô. Vì vậy cô càng nhức điên đầu.

Chết nữa là hai vú cô bây giờ lại nổi u từng chặp, dường như có bàn tay vô hình nào chờn vờn ve vuốt lên. Cô đã trên hai tay lên che để giữ nó đừng xao động mà chỉ giảm tí chút nào thôi. Cô ấm ách vì nỗi trêu ngươi bực dọc này, cô nghĩ giá thằng bé đừng ở gần bên thì cô mở quách cái áo choàng ra, họa may chứng ngứa ngáy ở vú mới hết.

Chẳng biết giờ là mấy giờ rồi. Cô thì mỏi mệt mà lăn lộn mãi không ngủ được. Chừng như thằng bé đã nghê nên không thấy hỏi han gì nữa. Cô cũng cố nhắm mắt và chợt thấy lửng lơ, lửng lơ như ngọn hỏa châu và chợp mơ đi.

Cô thấy có người lẻn vào bịt miệng và bứt tung áo cô ra rồi nằm đè lên người. Cô muốn la mà miệng bị bóp kín, rồi tay người đó cứ nhè từng vú cô mà nắm vặt đau dữ. Cô vùng vẫy cố thoát thì lại nhận ra gã ấy cũng trần như nhộng, của nợ hắn cứng như que củi cứ chồm chỗm xỉa vào đùi cô.

Cô đạp vung xích chó thì gã giận dữ tát bắt cô nằm im. Cô cố nhận mặt hắn để sau sẽ tố cáo việc hắn hiếp dâm cô, song gã cứ vùi dấu không cho nhìn. Cô hãi quá, gã cắn chặt lấy một bên vai cô rồi dùng tay bẻ toạc đùi cô ra để đút buồi hắn vào. Lỗ lồn cô nào đã có ai đâm xỏ nên nhỏ khít, gã bặm môi bặm mỏ nhấn dái vào, cô đau như lưỡi dao xé rách thịt.

Hắn cố sức nhét vội nhét vàng rồi hì hục giập. Cô đau quá, phía trong cửa mình cô như bị ai nắm xé vụn hết trơn. Hắn nắc cô dồn dập, nắc như điên như cuồng, nắc đến ói lên ói xuống. Khi gã phun thứ gì nóng hổi và nhớt nhợt vào người cô thì gã mới chịu ngưng. Gã rút dái ra, đục như mỡ bò lây rây màu hồng như máu cá. Gã cười nắc nẻ đưa buồi cho cô coi, hí hửng nói là hắn lấy được trinh cô rồi.

Cô lặng người gào lên. Tiếng rên thê thiết nghe rõ mồn một. Thằng bé đang ngủ phải choàng dậy, nó nhìn thấy cô đạp chưn tay vung vít như đang đánh đuổi hồn ma ám quỉ, nó chẳng hiểu sự gì. Nó nhào ra nằm đè lên giữ lấy cô, hai tay cô vẫn đập huỳnh huỵch, còn hai chưn thì lê lết vì bị nó khóa chặt.

Cô ú ớ u ơ, thở dồn dập như ngựa chứng. Nó vừa ôm lấy cô vừa lay gọi cho cô tỉnh. Mồ hôi cô vã ra ướt hết, tóc bệt dính vào trán. Mãi cô chưa hoàn hồn lại. Cô khóc tu tu. Đứa nhỏ chẳng hiểu ra sao cả.

Cô giáo lều phều nói trong mồm. Thằng nhỏ phải nới lỏng vòng đè ra cho cô thở. Cô hổn hển như người hụt hơi, vo lấy cái áo choàng nhét thu vào háng. Rồi lại run, run lập cập và tốc cởi hết khuy áo choàng ra kêu nóng. Thằng bé tính nhắm mắt lại tránh nhìn vào sự lõa lồ của cô, nhưng sao hai mí mắt nó cứ bị giữ căng.

Người cô giáo bóng nhẫy bởi mồ hôi và ánh đèn. Hai vú dập dềnh hơn dầu sôi trong chảo, hai tay cô bụm lên cái bướm kêu thất thanh: ôi, tôi bị hiếp. Nó nắc tôi, nó lấy mất trinh tôi, rõ ràng nó khoe cái màu máu hồng hồng đó.

Thằng bé đâm hoảng gắt: đứa nào, đứa nào dám hỗn với cô. Nhưng cô Thủy nào đã tỉnh. Cô vẫn khóc sướt mướt và than: tôi biết mà, tôi là đàn bà làm sao chống lại được hắn. Nó nắc tôi hùng hục như trâu điên, xé nát cả bim tôi ra và đâm thấu tận cùng trong đó. Cô vừa nói vừa he hé bàn tay như để mọi người nhìn thấy vết thương của cô.

Đứa cháu hoảng sợ nên giục rối rít: cô để cháu nhìn xem vết rách có lớn không. Và chẳng đợi cô Thủy cho ý kiến, nó đã cầm lấy bàn tay cô mở ra. Trước mắt nó là một chùm lông đen nhánh, xen lờ mờ màu trắng của hai gò âm môi cao vút hẳn lên.

Cô giáo cũng chẳng quan tâm xem nó tìm tòi gì vì dù gì cô cũng hết đời con gái rồi. Thằng bé cẩn thận nhếch từng mu ra để khám xem cho kỹ. Chẳng có gì lạ, nhưng nhờ dịp này nó mới biết và thấy lồn cô tận tường. Hai mu vun vun che kín cái khe giữa, lông mọc đầy như cỏ dại che cửa hang.

Khi nó vén cái mu ra thì miếng yếm vẫn không có dấu gì suy suyển, trái lại trông đẹp và khép nép vô ngần. Dại gì nó nói ra điều này để mất đi sự ngắm nghía. Nó vờ banh hẳn hai mu ra khám xem ra sao. Ôi cái hạt thịt xinh xinh lồi ra như hạt đỗ ở góc trên cái bướm, trông tựa hạt ngọc trai đính gắn vào người cô. Còn miệng con trai thì hồng đỏ, múi lỗ đái mòng mọng nổi sần. Nó suýt buột miệng khen lồn cô đẹp hết xảy, nhưng kịp giữ nín khe.

Nó khều khều hai mép thịt thì thấy hai mu nhúc nhích. Nó những muốn giúi mũi vào ngửi hít cho thỏa dạ. Cô Thủy thấy nó xem xét đã lâu lâu thì sốt ruột nên hỏi: cháu có thấy dấu máu gì không. Nó ơ ơ lấp liếm. Cuối cùng thì nó cũng phải bảo: không xảy ra gì tất, cô ạ. Chắc cô hốt hoảng mơ nên nghĩ là bị hiếp đó thôi, chứ cháu xem thì nguyên si mọi thứ.

Cô giáo quá sức tẽn tò. Lại một lần sự hớt hải của cô khiến thằng bé có cơ hội nhìn nốt cái bim cô như nó ước. Thế là cũng tại cô cả, đây rồi cô áy náy có trách rủa nó thì lại cũng oan cho nó luôn. Cô trẽn quá nên nhè nhẹ vơ cái áo khép vạt vào, thằng bé tiếc rẻ nên gạ gẫm: cô mệt mỏi quá, để cháu xoa bóp cho cô một lúc.

Cô Thủy bịn rịn không ưng, nhưng thằng bé đã nhẹ lật úp người cô lại và dùng hai tay xoa đẩy các cơ bắp nơi lưng cô. Qua lớp vải áo, những cái nhấn tay của đứa bé chưa làm cô thư giãn, song dù sao cô cũng thấy êm êm.

Thằng bé vuốt lên vuốt xuống, đùn những bắp thịt để máu lưu thông đều. Cô giáo có vẻ ưng nên ư a nho nhỏ trong miệng.  Thằng bé xoa chán nơi lưng thì bóp mạnh ở hai bả vai, múc múc cho các thớ thịt bị kích động. Lại kéo xoa hai cạnh lườn xuống tới thắt lưng, và sau vài giây lướng lự, thằng bé bắt đầu xoa hai mông cô.

Nó là tay mơ mà nhờ tận tâm nên cô cũng thấy dễ chịu. Nó còn giúp xoa hai bắp chân và bẻ lắc cắc các đầu ngón chân cô nữa chứ. Hơi thở cô đã trở lại đều đều. Thằng bé hỏi ý cô xin để nó xoa bóp phía trước người cô, nhưng cô không ưng. Thằng bé thở dài, cô hiểu nó không hài lòng.

Cô vội đánh tháo sự lúng túng của hai người: cám ơn cháu, cô khỏe rồi. Cháu đi nghỉ đi. Nhưng thằng bé ngúng nguẩy chưa làm. Cô lại giục: cháu có chờ gì nữa. Thằng bé phải mạnh dạn thưa thốt: cháu rất yêu cô, muốn giúp cô mà cô cứ ké né với cháu. Chỉ lúc cô sợ cô mới cần đến cháu, còn thì cô hắt hủi và muốn doãi cháu ra. Nó nói mà miệng phụng phịu thấy dễ ghét.

Cô giáo lại một phen lính quýnh. Cô thấy dùng dằng, cho hay từ chối, phải làm sao đây. Thôi thì đành, cô giáo ngồi hẳn lên, nói như dỗi: này thì cháu bóp cho cô, nhưng cô chỉ mỏi ở hai bả vai thôi, cháu giúp nốt rồi đi nghỉ.

Thằng bé không dám đòi hỏi xa nữa, nhận lời liền. Nó nghĩ là phải từng bước âm thầm gây sự tin cậy nơi cô, chứ tham lam đòi mọi việc ngay thì khó thành tựu. Nó xin phép cô rồi leo lên giường cô, lòn ra phía sau lưng. Hai tay nó đặt lên bả vai và dè dặt xoa xoa bóp bóp.

Chiếc áo lọp xọp lùng bùng, nhích lên nhích xuống. Nó làm trật qua trật lại, có lúc chiếc áo căng thẳng chạy theo cái xốc tay của nó nên muốn đội hổng lên. Cô giáo xem chừng thấy cháu xoa bóp thích nên cũng thở dịu dàng và hơ hỏng. Thằng bé cố tình lôi cho vải áo cọ đè lên chỗ vú cô và khi thấy cô lim dim ra chiều không phản đối thì nó càng nắm vải áo bóp nghiến thêm nữa.

Cô Thủy rên nho nhỏ trong mồm. Thằng bé cũng bắt đầu cơn buồn ngủ. Chẳng thấy cô bảo ngưng nó cứ lẽo đẽo làm mãi. Chỉ lúc chợt gục vào người cô, nó mới giật mình. Nó mở mắt thì cả người nó đã ngả giụi vào lưng cô giáo. Cô cũng chợt tỉnh ra, hối nó thôi ngưng.

Thằng bé lồm cồm trở về chỗ nằm với đôi mắt díp lại.

Thằng bé chưa hẳn hoi bò đến chỗ nằm của nó đã ngã chúi xuống mà ngủ. Chỉ một loáng, tiếng ngáy của nó đã tựa hò kéo gỗ. Cô Thủy thấy nó rất tội. Có lẽ từ chiều đến giờ nó lăng xăng lo lắng đủ chuyện cho cô nên bây giờ nó mệt cũng nên. Lại thêm tánh ba trật ba giuộc của cô làm cho nó muốn điên cái đầu. Có khi nó thực tình chăm sóc cô, còn cô thì giở giăng giở cuội, lúc hét lúc đuổi, lúc ưng lúc ruồng rẫy, thằng bé chẳng hiểu ra sao cả.

Nó đã phản ứng bằng cái cách của đứa trẻ mới lớn, cô nhìn thấy rõ ràng. Thực ra, được một người khác phái xun xoe giúp đỡ, cô giáo cũng thích bằng chết. Nhưng địa phương này bé quá, nghề mô phạm của cô lại ràng buộc đủ vẻ, một phần chủ yếu là cô xem cậu ta còn nhỏ, chả biết gì. Có tò mò chẳng qua là nghe hớt ai đó nên hình dung, tưởng tượng cho qua, cho dù đôi lần cô bắt gặp nó nhìn hớp hồn vào cái nịt vú của cô như bị thôi miên ngây dại.

Đôi lúc thử đoán xem cô nghĩ đúng chăng, cô đã vờ quên món này món khác là y như cậu bé nhắc cô liền. Gì chứ giục cô thay đồ mặc lót là nó hăm hở nhanh lắm. Hình như những cái xú cheng và quần lót của cô gây cho nó một sự phấn khích đặc biệt. Cô mà thuận làm theo là nó hí hửng ra mặt. Cứ xem cái kiểu nó vơ lấy nịt vú và sịp của cô, nầng niu như nâng hòn ngọc là cô biết thằng bé yêu cô rồi.

Chiều này, cô kẹp tư tưởng nó ngặt quá đến nỗi nó phải thẳng tuột phun ra “ nó yêu cô “. Lời đó chẳng qua chỉ là một thừa nhận kết thúc chứ nó chẳng cần thố lộ cô cũng đã biết tỏng tòng tong rồi. Vậy mà cô cũng điếng đi một chặp, cô nghe như mũi kim đâm thọc vào tim cô. Thằng bé gan cóc tía thực, nó dám nói huỵch toẹt cõi lòng với cô, chẳng màu mè, chẳng dấu diếm, chẳng e dè như bọn lóc chóc khác.

Vậy mà cô vẫn chưa tin nó lớn. Chỉ đến khi nó áp gần người cô, choàng áo cho cô, khúc dái của nó cọ cọ vào bắp vế và đâm xỉa ra một gậy, cô mới té ngửa là nó bự xư cật lực. Buồi dái cỡ đó thì nó có mơ tưởng yêu cô cũng lẽ đương nhiên thôi, còn cô, sao khó khăn quá mức khi phải đáp lời nó.

Nó yêu cô chẳng là tội vạ, nhưng nếu cô nhận lời thì thiên hạ sẽ đánh giá là cô lợi dụng hay chài ngải con nít thì sao. Miệng lằn lưỡi mối ở cái chốn nhỏ nhoi này bịt sao cho hết, họ sẽ kháo ầm lên cô làm bậy với trẻ con. Rồi những cha thường đeo theo gạ gẫm cô sẽ đặt đủ điều đủ chuyện để kể xấu cô.

Nếu không chê bai cô lỡ thì nên câu dầm thằng nhỏ, vô ra bẹo vú bẹo lồn nên thằng nhỏ mới lọt vô tròng của cô. Hoặc có tía còn tô màu lâm ly rùng rợn hơn là thằng nhỏ có con cu bự nên chơi cô đã mà cô mết nó chết lên chết xuống. Mấy tía nội đó làm như đã chun nằm phục dưới giường cô thấy hai người đụ nhau nên kể đủ chi tiết rõ rệt.

Trên đời này, chuyện chẳng có gì mà nghe nói thét ai cũng tin, huống chi chuyện con trai đụ cô giáo là chuyện hay ho ở xứ khỉ ho cò gáy thì lại càng dễ là đề tài cho thiên hạ biếm nhẽ.  Ai chớ mấy cha bị cô đá té lăn dưa được dịp hí hửng gặp cô dám xỏ xiên hỏi chọc: sao cô giáo, em nhỏ chơi cô sướng chớ.

Nhưng lúc nhìn hai mắt đứa bé mờ tịt hẳn đi sau khi thú thực yêu cô, cô quả thấy tôi. Thằng nhỏ hồi nào giờ có ai là mẹ, là chị để ủi an, than thở đâu, chắc nó thèm được có cặp vú để dựa vô khi thui thủi. Đó là ánh mắt cô đã bắt chộp khi nó run tay quàng cho cô chiếc áo.

Cặp mắt nó như đang lột vỏ trái chuối ra, nó ma sát lên cặp vú cô như ngọn lửa khò, tia nhỏ xanh mà bỏng rát. Sự lần chần của cái nhìn ở nó như vuốt ve, như mơn trớn từng chiếc vú của cô, chính cô cũng thấy hai cái núm lăn tăn và cứng lại.

Thêm nữa, mới hồi tối, cô mơ bậy, cô đã hớt hải lật mở tà áo ra bày ráo những gì cô cần che đậy, hai mắt nó bóng lên như mắt cú, nó đâm xoi vào giữa háng cô. Dú mớ lông che dầy mà cô dường như đã bị nó xâm phạm rồi vậy.

Thế nào mà cô lại cho nó xem xét lồn cô nữa chớ. Có đúng là tại cô sợ đã bj hiếp thiệt sự hay đó chỉ là cái cớ để cô thỏa mãn sự thèm khát của chính cô. Chính những ngón tay của thằng bé vạch mu lồn cô ra như bác sĩ khoa sản khám làm cô rúm người lại. Thằng bé thì làm bổn phận thực tình, còn trống ngực cô thì đập như ong vỡ tổ.

Đầu óc cô đúng đang bịnh hoạn. Chính cô nhờ vả nó để được khám xem mà bàn tay nó sờ vô thì cô lại thấy gờn gợn vô cùng. Một nhen nhúm lâng lâng làm cho lồn cô ấm lên, cô nghĩ giá lúc đó thằng bé có dại dột hun đại lên cái bướm hay cắc cớ nhào nằm bừa lên người cô, chắc cô cũng không nỡ cấm hoặc hất đẩy ra.

Cũng may thằng bé còn biết giữ ý giữ tứ mà nhờ vậy chuyện bị hiếp dâm qua giấc mơ không có mà chuyện cô bị nó chơi cũng không thành. Nghĩ lại cô thầm cám ơn thằng cháu. Giờ nhìn nó nằm sấp ngủ ngon ngủ lành, cô lại tội nghiệp làm sao. Ở chung một nhà, chỉ có cô và cháu, nó có lỡ dại sờ soạng hay đụng chạm cô thì cũng có gì đâu.

Phương chi cô lại vẽ đường cho nai chạy. Hết để vú ra lại mượn nó xem lồn, ai bảo cô hờ hệch là điều khó tin được. Nào phải cô thấp kém, cô từng dạy dỗ bọn trẻ kia mà. Vậy thì sao cô lại cứ mắng rầy nó. Nếu cô chính đính, cô phải biết ngăn chặn từ đầu.  Nó vào được trong nhà là cũng tự cô. Nó có từ sự hiểu biết vú vê cô qua chiếc nịt vú đến đôi vú thật cũng là cô cho nó thấy. Nó còn được lãi to là tự cô lại mời gọi nó xem hộ lồn cô nữa. Đúng là đoảng.

Hiện giờ thằng bé nằm úp thìa như con cua luộc, nó đang mơ gì trong giấc ngủ lành yên? Dái nó bị nén thế kia liệu có ức chế gì không, hay là trong chập chờn, nó sẽ bắn tung tóe như cao xạ bắn máy bay thì lỗi cô liệu góp bao nhiêu phần trăm trong đó.

Nghĩ thế, cô nảy ý hay là cô đến lật nó dậy. Nhưng lại lo là nó đang ngủ, bị lôi choàng lên sẽ khiếp hãi như cô. Có thể là nó khiếp thực, hay có thể là nó hãi giả, rồi cứ áo cô nó bám lôi kéo tuột ra và hùng hục như con trâu điên nó tung vào cấu xé cô. Nó ôm bóp vú cô chẳng hạn, kinh khủng nữa là thấy lồn cô trống huơ nó lại đè cô mà nắc thì sao. Cô có chửi mắng nó, nhỡ nó bắt bẻ: ai bảo nó đang ngủ cô lại vực nó dậy, nó tưởng là cô muốn nó làm vậy thì cô ăn nói ra sao.

Thằng nhỏ ngủ dãi miệng ứa ra nhễu nhão, lâu lâu lại chép chép khan. Hay là nó đang mơ thấy một sự tình gì rất lý thú. Ngẫng tuổi này chỉ mơ đàn bà con gái chứ còn tơ tưởng gì khác nữa. Trong đầu óc bọn trẻ cỡ 15, 17 có làm khảo sát ra thì đến hơn 90% thưa là đêm đêm đều mơ nhìn thấy vú và lồn đàn bà. Có đứa còn trơ trẽn nhận là mình chơi cả gái nữa.

Ôi, quá quắt. Cô Thủy lục xục chẳng chỗ nào vào chỗ nào. Tâm hồn cô dở dang vì lo lắng. Nửa muốn đền ơn thằng bé đã giữ sự trinh trắng cho cô, nửa lại sợ cử chỉ thân mật làm cho đứa bé tin là cô đã yêu nó như nó yêu cô tha thiết vậy.

Khuya, lại khuya quá rồi, cô Thủy cứ ngồi ngây nhìn đứa bé. Cô không hiểu mai có đi dạy nổi chăng khi mà suốt từ chiều tới giờ đầu óc cô luôn bị khuấy động vì những chuyện vớ vẩn gì đâu vậy.

Thằng bé ngủ mê ngủ mệt. Chợt tỉnh dậy lúc trời tờ mờ sáng, nó còn nhận ra cái dáng nằm sấp như vồ ếch, một chân co, một chân buông thõng xuống đất. Nó chẳng nhớ gì sất, phải im im một lúc, ký ức mới lộ rõ dần.

Lúc tối, nó giúp cô giáo này, rồi nó bóp vai cho cô, và thình lình lên cơn buồn ngủ. Nó tưởng đã bị gục ngay tại chỗ, nhưng vì lịch sự cố nán, mãi đến khi cô Thủy giục nó đi nằm thì người nó bải hoải hết trơn.

Giá gì nó phục ngay xuống đó, nhưng cô giáo đoán được cái ý ma mò này, nhỏ nhẹ nhắc nó bò về chỗ của nó hằng ngày. Nó gượng được tới nơi thì đổ kềnh ra, hết biết gì nữa. Nó định bụng là thế nào cô giáo cũng sẽ sửa thế nằm lại cho nó, ai dè cô bỏ nó chỏng chơ. Ai lại xử với nhau tàn tệ đến thế nhỉ.

Nó xê cái đầu nửa vòng nhìn quanh gian nhà. Ánh sáng đục màu tro cho thấy căn phòng không có chút sinh khí nào hết. Quay về phía giường cô Thủy, tình trạng chẳng hơn gì, cô đang ngủ say ngủ sưa, chưa hề biết sắp sáng.

Nó lồm cồm ngồi dậy, quệt ngang bàn tay nơi miệng, đám dãi đóng khô như cái váng, cọ vào da. Nó ngáp nhẹ và vươn vai, đứng lên đi làm vệ sinh. Ngang chỗ giường, cô giáo nó thấy cô ngủ trông thảm thương hơn nó.

Cô nằm thiếp, xạng chưn xạng cẳng, đầu tóc bết bát, hơi thở khò khè. Cái áo choàng mặc ngủ cuốn vón lên, bày cặp đùi trần trắng bóc. Chỗ khe áo nơi bụng, do những hạt nút to đơm thưa, đội cao lên bày cái rún sâu hoắm. Mỗi lần cô giáo thở, khoảng thịt dập dềnh. Nó có hảo ý muốn đến kéo cái gấu áo xuống để nhỡ cô có thể lăn trở mình thì áo không bị chếch hở thêm, hoặc bung ra, nhưng nó lại ngại.

Gì chớ các bà chúa hay nghi ngờ và đoán mò. Mình lo cho bả, nhưng bả dám nghĩ là mình thừa cơ bả ngủ muốn dòm trộm, thôi kệ bả. Nào dè giữa cô giáo và hắn dường có sự liên hệ thần giao cách cảm, nên đúng khi thằng nhỏ nghĩ thế thì cô Thủy trở mình.

Trong giấc ngủ, cô chẳng dè chừng, ý tứ gì. Thay vì nằm co hay lật nghiêng thì bà hào phóng chơi luôn một màn thúc đầu gối cái rẹt. Thế là đương không bé ta trúng mánh. Cô giáo vẫn ngủ, nhưng gấu áo thì cuốn xếp lên và cái điều thằng nỡm không muốn thấy thì nó lầng lẫng chìa ra kìa.

Cậu bé há miệng to hốc hác. Cái giò cô chưa buông xuống, còn lơ lửng đưa cao thì con ngao cô nó mới tè le một ụ mới đã chớ. Nó đi cũng dở, ở cũng không xong, trai mới lớn nào thấy của lạ mà cất bước xa cho nổi.

Thằng nhỏ đã từng thấy lập lờ có, tận mắt có, lại còn đã sờ khám rồi nữa, nhưng gọi là thấy lồn cô giáo to như lúc này thì thú thiệt là chưa.  Trò đời cửa mình đàn bà đứng thì khép, đi thì nhai, ngồi (hoặc nằm) thì cười toét tòe loe. Đám lông lại nửa che nửa mở mới làm cho nó lâm ly bi đát nữa chớ.

Thoạt trông thì nó tựa con sò lông, nhìn kỹ một chút thì nó là con trai mở, nhìn thấu đáo thì nó như múi bưởi đỏ mới bị bóc vỏ. Trông nó mới thơm, mới ngon, mới bùi, mới béo làm sao. Giá ai cho nó cạp thì nó mần ngay lập tức.

Đúng là sáng sớm chưa ra ngõ đã bắt được tiền vàng. Nó sững người, mắt bị thôi miên không chớp, miệng mồm cứ há hốc ra. Nó gãi đầu gãi tai vì tự nhiên nổi ngứa ngáy lùm xùm. Chưn nó như bị bắt vít dính cứng một chỗ, còn hai con mắt như có ai lấy que chống dựng lên để hai mi đừng sụp xuống.

Cô giáo nghĩ gì mà lồn ngân ngấn ướt. Người ta bảo lồn đàn bà dễ ám mồ hôi hoặc khi mệt thì ri rỉ ướt, chẳng hiểu có đúng không. Nhưng đầu óc thằng bé lại nghĩ bịnh hoạn là cô đang mơ bậy nên xón nước ra như vậy. Dù bởi, lý lẽ nào thì thực tế là chỗ đó của cô đang mòng mọng nước, đó là một thực tế không chối cãi được nữa rồi.

Cô giáo lại khư khư giữ hai chưn ở vị thế đó nên cái màn “ xô “ cô diễn càng hấp dẫn tợn. Thằng bé líu cả lưỡi lại, suýt mấy lần răng cắn phải môi. Nó định hự hự cho cô hay, song như thế lại vô hình dung “ lạy ông tôi ở bụi này “ khi mà cô đang ngủ quả nó rình coi còn làm bộ khí khái. Đằng nào cũng chết, thà rằng cứ nín khe dòm cho đã, cô có trở dậy là cũng lỗi tại cô.

Nó còn đang lơ tơ mơ nhìn của nợ đời thì cô lại làm màn khác. Cô chồm mình lên, lật sấp người lại và xủi xủi trên nêm giường như xe bun đô giơ. Thế là cái áo choàng lại dôi cao lên ở phía đít. Cô giáo nằm phủ phục như con cóc, kẽ đít bị lòi ra rõ mồn một. Ở thế nằm trước thì lồn cô ví tựa múi bưởi, giờ thì nó dồn lại trông y hệt múi cam. Lúc nãy nó tành banh thì giờ nó tròn quay như cái bánh ú mới lột, thứ nào coi cũng mê tơi hết sức.

Cô nằm vậy mà nào đã chịu yên. Cô lại ủi ủi người tới thì cái áo bị dồn cục phải đẩy cao lên phía ngực. Đúng là của trên trời, cả mông, cả đít, cả lồn, lại thêm trọn gói hai cái vú nữa, có gì đều bày hàng ra hết. Thằng bé đã đời, ngắm bức tranh thiếu nữ khỏa thân, thứ gì cũng đủ.

Thằng bé khi này bị lùng bùng cả người, cổ khô, miệng đắng, tay chưn giựt giựt, da thịt nổi gai, và bỏ mẹ, khúc củi của nó cũng bắt đầu nổi cứng. Bố ai mà giữ yên được khi người đàn bà khoe tuốt tuột những món độc của họ ra.

Thằng bé rên nhỏ trong họng, nó cảm thấy dái nó nóng và gật gù, gật gù. Nó nói nhỏ với cây gậy gân của nó: mày làm ơn mềm lại dùm tao chút đi, chớ mày cứ sửng cồ như vậy thì chết tao một cửa tứ. Tao biết mày muốn gì rồi, nhưng cô ấy là ân nhân của tao, mày ráng nhịn, đừng để tao bị vạ.  Cổ mà thấy tình trạng của mày thì cổ tống cổ tao sớm. Tao bị gậy ra đường thì mày cũng đói thôi,

Tâm nó một đằng mà ý nó một nẻo, chẳng ai chịu nghe ai. Nó lóng ngóng quá thể, nó xích xích gần lại cạnh giường, muốn liều làm như tình cờ bắt gặp nên kéo hộ tà áo cô xuống, nhưng cánh tay nó như bị đóng băng, cứng ngắc, không cử động được. Còn con mắt gian tà của nó thì xoáy chặt vào những chỗ đang thèm nhìn.

Trời sáng òa, căn phòng đùng rẹt lên chói chang. Cô giáo mở choàng mắt, bắt gặp đúng lúc cậu bé đang mê mẩn nhìn cô. Một cách vơ víu, cô mò mẫm vạt áo, mới hay nó kẹt cứng cả cục ở chỗ ức. Như vậy là cô đã ở truồng nãy giờ.

Thằng bé thấy cô thức dậy thì mồm năm miệng mười, liến láu che dấu tội. Nó bảo: cháu vừa vào thấy cô ngủ lăn tới lăn lui, áo xốc xếch, định kéo lại thì cô tỉnh. Cô cứng họng chẳng biết nói ra lời. Nhưng trong thâm tâm cô thì thào với cô: anh vờ vịt khéo lắm, nhưng tôi chả trách gì anh được. Coi như tôi thua anh keo này.

Nói rồi cô lẳng lặng ngồi lên, coi như không có chuyện gì xảy ra. Cô ngáp vài cái, chả buồn che áo lại hẳn hoi. Dù gì thì thằng bé cũng nghía cô đầy đủ rồi, còn cần gì mà khép nép nữa.

đầu tư bitcoin