Đọc truyện Cô giáo Thủy

Cô giáo Thủy 4

đầu tư bitcoin

Phần 4

Khi cô giáo về, thằng bé đưa câu chuyện ra kể công, cô buông vội mớ học cụ chạy bay vào bếp. Giở nồi cơm ra, cô kêu lên: sao mà nấu nhiều gạo thế này bao giờ ăn cho hết. Rồi cô lại hét: nước đổ như nấu cháo, cô phải vội giảm lửa để chắt bớt nước đi.

Cơm sôi sùng sục, cô bỏ vào thay áo, thằng bé bụng đánh lô tô, nín thở. Nó nghe ngóng xem cô làm gì ở trong buồng, chừng không nghe tiếng ngăn kéo tủ mở nó mới thở phào. Nó đâu nghĩ ra là buổi trưa cô thay áo lót làm gì cơ chứ.

Khi cô giáo ra lại, nó thấy mặc cảm tội lỗi đầy đầu. Cô lại nghĩ nó sợ bị cô rầy nên trấn an nó: cô đã dặn cháu trông nom nhà thôi, cháu có biết nấu ăn đâu mà tọc mạch làm. Từ từ cô sẽ chỉ dạy cho rồi muốn nấu hãy nấu. Đừng nổi lửa rủi ro xảy hỏa hoạn nguy hiểm. Xong cô cũng khen vuốt để nó không tự ái.

Thằng bé len lén nhìn cô, thấy khoảng ngực cô phập phồng dưới chiếc áo bà ba lụa, nó miên man nghĩ tầm phào. Nó đang nhẩm nhẩm xem kích cỡ vú cô lớn ra sao so với chiếc áo nịt nó đã ngậm mút lúc nãy, nhưng không sao đoán xác đáng nổi. Còn cô Thủy vô tình chẳng hiểu thằng bé nghĩ gì mà nhìn cô mãi nên hỏi thăm chừng: cháu đói bụng hả. Cậu bé được dịp gật đầu nhận đại.

Hai cô cháu ngồi vào bàn ăn, dọn dẹp để ra chậu và cô đi nghỉ. Thằng bé bây giờ mới hoàn hồn. Cô giáo dặn nếu cô có ngủ quên thì nhớ đánh thức cô khi chuông đồng hồ reo. Nó vâng dạ mau mắn.

Thằng bé được nuôi ăn đầy đủ, có chỗ trú an toàn, lại thêm được cô giáo chăm lo nên phổng phao thấy rõ. Từ nước da đen đủi vì khét nắng và gương mặt gầy đét vì thiếu ăn, tay chân khẳng khiu vì bị hiếp đáp, giờ trông cậu bảnh bao ra dáng.

Cô Thủy cũng dần quen sự hiện diện của đứa bé bên cạnh nên bắt đầu sai nó ôm tập vở học sinh đến lớp trước cho cô, hoặc dặn nó đến trường nhận bài vở về nhà, trong khi cô còn phải họp ban giáo viên rồi mới về sau. Dư luận có vẻ cũng không để ý vì đứa bé không phải là học sinh của trường, vả chăng việc cô giáo nuôi một đứa để giúp việc cũng không phải là điều hệ trọng khiến mọi người phải bàn tán.

Có điều, ngày trước ở một mình cô có phần tự do hơn, ngày ngày đi dạy về chỉ cần gài chốt cửa cẩn thận, rủi cô có lỡ hở hang suồng sã cũng chẳng lo ai dòm ngó. Bây giờ có bé trai, dù cô thương xem như hàng con cháu vẫn để cô phải dè dặt. Cô phải thận trọng nơi việc ăn mặc đã đành mà đến dáng đi, lời nói cũng phải chính đính nghiêm trang.

Từ ngày có nó, quần áo định đem giặt giũ cô cũng phải bỏ gọn trong giỏ nhựa, không dám treo ở thành giường hay nơi ghế vì cô muốn tránh tối đa gây tò mò nơi đầu óc trẻ măng của đứa bé. Cô luôn dặn dò nó ở với cô phải sạch sẽ, ngăn nắp. Cô kiểm soát gắt gao việc tắm rửa của bé để giữ nó không bị sài ghẻ, chốc lở.

Mỗi khi nó tắm rửa xong, cô đều gọi nó lại kiểm soát. Cô khám sau gáy, phía sau vành tai, khoeo tay, khoeo chân là những nơi bọn trẻ hay bỏ sót không kỳ cọ đến. Cô chỉ cho nó thấy bợn ghét còn đóng tại các chỗ và buộc nó vào tẩy rửa sạch. Nó ngoan ngoãn làm ngay.

Nó dành giúp cô việc rửa chén bát, cô đồng ý cho nó làm. Nhưng cô cũng kiểm lại để chỉ cho nó sự quên rửa ở trôn bát đĩa hay còn nhờn dầu mỡ để nó biết mà làm trơn tru hơn. Lâu dần nó đã học được cái nết cẩn thận của cô nên cô rất vừa ý.

Có một hôm, nó hí hửng khoe với cô: cô chỉ em nhiều nơi cần phải chú ý cọ tắm, nhưng em biết chắc là cô còn sót một nơi chưa chỉ cho em. Bất ngờ em mới khám phá ra, đó là hai bên bẹn của em. Cô Thủy đã biết mười mươi cái chỗ tế nhị này rồi, nhưng cô nghĩ dù sao nó là trai cô tận tay chỉ vẽ cho nó bất tiện, tuy nhiên cô cũng làm ra vẻ nó đúng và khen nó.

Cô Thủy định bụng lâu dần sẽ trình xin thầy hiệu trưởng cho nó theo học để có dăm mớ chữ nghĩa nuôi thân lâu dài. Thà không nhận bảo trợ nó thì thôi, đã cho nó về ở mà dốt thì mang tiếng chết. Cô nghĩ để sự lai vãng của nó tới lớp quen cho mọi đồng nghiệp cô biết rồi cô sẽ nhờ các bạn nói thêm giúp cho cô.

Thằng bé bây giờ quen việc lắm rồi, nó đã có thể tự đi chợ, nấu ăn không còn cảnh nấu nhiều hay biến thành cháo nữa. Cửa nhà cô có nhát chổi của nó quơ qua cũng láng lẫy.  Phải cái nó vẫn còn ngủ mớ và hay hốt hoảng. Có bữa nó lồng lên chạy khắp nhà, chực xô cửa tuôn ra đường. Cô phải níu giữ nó lại, lúc đó nó nép vào cô sợ sệt và cô phải trấn an mãi nó mới qua cơn.

Cô hỏi nó đều kể lại chuyện bị đánh đập làm cho nó bị ám ảnh mãi. Cô thương nó nên phải ôm nó chờ nó tỉnh, những lúc ấy cô thấy nó rúc vào như con mèo con nũng nịu. Sự va chạm của đầu mặt nó khiến cô gờn gợn, hình ảnh đêm nào chợt quay về, cô thấy nóng bừng song phải trấn tĩnh ngay.

Bữa đó, tình cờ thế nào cô về nhà sớm khi dặn nó cô đi chợ và tiện thể gặp bạn cùng dạy luôn. Chẳng ngờ vì không báo trước nên tới nơi thì bạn không có nhà. Cô lặng lẽ vào, thằng bé đang tắm rửa và hát lông bông gì đó. Nó không hay cô đã về. Cô thay áo dài xong vừa bước ra thì nó cũng từ phòng tắm ló mặt.

Cả hai đều giật mình thót lên vì thằng bé nghĩ là chỉ có nó một mình nên cứ để tồng ngồng vậy mà đi ra. Cô nhìn thấy trọn thân hình thằng bé mà chưng hửng. Thằng bé lớn quá, vượt ngoài dự đoán của cô. Điều khiến cô lúng túng hơn là cô nhìn thấy cái chỗ kín của nó, tuy chưa thuộc dạng người lớn nhưng vẫn làm cho cô thẹn thùng.

Cô đã từng thấy con chim của các bé trai, nhưng cô chưa hình dung được chim của nhóm trai khoảng mười mấy tuổi. Ngay đến dương vật đàn ông cô cũng chỉ thấy thoáng qua sách vở hay các tài liệu sức khỏe, chứ cô chưa từng đối mặt với của thật ngoài đời. Nay nhìn thấy thằng bé, cô đâm Thủyg mang.

Cô chỉ lí nhí trách nó không được luông tuồng vì nhà có phụ nữ. Nó tiu nghỉu vâng lời mà vội bụm tay che chạy tọt vào nhà tắm lại. Quýnh quáng nó mới nhớ là nó có đem quần áo gì vào đâu chứ, nên nó lúng túng không biết phải tính sao. Nó cứ ngồi thu lu trong nhà tắm vậy.

Cô Thủy thấy mãi thằng bé không ra nên hỏi vọng vào: cháu làm gì trong đó mà chẳng ra lo dọn cơm nước đi. Nó ấp úng tựa người ngậm hột thị, cô giáo phải xề lại gần hỏi lần nữa, nó mới thú nhận về chuyện ỷ y nên không mang quần áo vào. Cô giáo bật tức cười, nhưng cố nén mà vào lấy đem cho nó.

Cô không vào hẳn nhà tắm, chỉ đặt ngay cửa bảo nó nhặt lấy. Nó mặc xong cảm thấy hú vía, tự hứa từ nay sẽ cẩn thận dè dặt hơn. Hai cô cháu ngồi ăn bên nhau mà chẳng ai đả động gì đến việc vừa xảy. Cô Thủy muốn lảng quên đi và thằng bé thì sợ cô mắng rầy nữa.

Suốt từ đó cô Thủy có vẻ băn khoăn. Hình ảnh đứa bé quấy rầy tâm trí cô. Làm gì cô cũng thấy lóng ngóng, quên trước quên sau. Cô lấy bài ra chấm, không tập trung tư tưởng được nên chỉ đọc vài tập lại xếp đó. Cô định tới khuya khi tâm hồn lắng đọng lại sẽ chấm tiếp. Thằng bé thấy cô như vậy thì càng sợ nên lăng xăng hỏi cô có cần gì thì cô gắt toáng lên.

Thét rồi cô phải hối nó đi nằm đi và để mặc cô chấm bài. Một loáng sau thì nhịp thở đều của thằng bé đã vọng lại chỗ cô. Nhưng cô Thủy thì vẫn lử đử lừ đừ vì ba chuyện ruồi bu dễ giận.

Thoáng cô thấy dường như có ai đang đứng sau lưng cô, thở phì phò vào gáy, cô ngoảnh lại, chẳng có gì cả. Lại một chốc, cô thấy như ai đang nhìn cô chăm chú, cô vọt quay để bắt tại trận kẻ đó thì cũng không có ai hết. Cô bỗng thấy cô dớ dẩn quá rồi. Nhà cô tối đến cửa đóng then gài thì ai mò vào được, vậy mà cô lo nhắng lên.

Hình ảnh bữa nào xoay lồng lộng trong trí cô. Cái nhìn chăm bẳm của thằng bé như dán chặt vào cô nhoay nhoáy. Cô đã kéo sửa vạt áo mấy lần mà hình như vẫn có chỗ nào để hở ra. Ngực cô phập phồng như bị phá khuấy làm cô thở rộn. Cô phải vuốt tà áo, những hột nút tràn lướt qua ngón tay làm cô muốn nổi gai.

Cô thấy rõ ràng thằng bé đang nhìn cô với đôi mắt van lơn nài khẩn. Cô xua tay đuổi nó đi mà nó cứ lăn xả vào. Bất ngờ nó rúc vào cô như những lần ngủ mớ, cô đẩy lơi nó ra thì nó hét lên kinh hoàng, cô phải ôm chầm lấy nó.

Mọi khi nó chỉ dựa đầu nằm im run rẩy, lần này thì cô thấy nó giúi mãi mũi vào ngực cô. Những hơi thở của nó muốn chui qua lụa áo để xâm nhập vào bên trong thịt da cô vậy.  Cô chợt nhớ là cô không mặc áo lót. Vì thế cô thấy buồn nhột tựa có ai gẩy gẩy lên ngực cô vậy.

Chẳng mấy chốc, hai đầu vú cô săn lại, da nổi như da gà, lăn tăn chừng có những con sâu đang bò ở đó. Cô nhìn xuống thấy cộm đội hẳn lụa áo lên. Thằng bé thì ngước lên thiết tha xin cô cho được nép sát vào nữa. Cô còn chưa có phản ứng rõ rệt thì đứa bé đã đưa một tay lên xoa bên vú ngoài áo.

Cô buồn nhột quá thể, bàn tay mân mó vú cô thật điệu nghệ khiến cho từ bầu vú đến quầng và núm đều cứng hẳn lên. Cô không còn thở tự nhiên được nữa, dồn dập, dồn dập, hổn hển. Bàn tay trước còn rờ xoa một bên, sau thì cả hai bên vú cô đều bị phá khuấy. Cô nghe rõ tiếng lụa bị vò kêu loạt xoạt và ơ kìa cái miệng thằng bé đã mút đúng vào một bên đầu vú của cô rồi.

Môi nó chúm lại mút chùn chụt, bàn tay kia thì bóp nghẽn vú cô. Nó vẫn xoa và bú làm ướt cả áo và gây lạnh vú cô. Đang khi cô chưa tính sao thì cái bàn tay bóp vú đã lách vào vạt áo cô để tách mấy hạt nút bấm ra. Khi tay nó chạm vào cái vú trần thì vê se ngay đầu vú và miệng thì bú mạnh.

Làm thế nào nó lại lột được bên áo nó đang ngậm để khi cô nghe mát da thì ngực cô đã trống hoác ra rồi. Thằng bé thấy đôi vú dầy cân đối thì thích quá, lăn xả vào hôn hết bên nọ đến bên kia, dùng chót mũi rê lên các núm vú và mút tụt tụt hăm hở. Cô phải dựa ngả vào ghế cho nó nghịch mới không bị lảo đảo. Thằng bé bú nghiến ngấu, bóp chặt bầu vú để cái núm trồi cao lên rồi nút hả hê. Thủy càng thở hổn hển vì hai vú bị kích thích.

Thằng bé bú mút lâu thật lâu mà không chán. Trái lại càng bú mút thì hai vú cô càng căng mọng lại. Nó nhận ra sự quyến rũ này nên bóp, nút với tiếng rên gầm gừ. Thủy phải bảo nó: từ từ chứ, đừng làm mạnh đau vú cô.

Chợt trời đổ cơn mưa, tiếng sấm nổ đùng lay Thủy chợt tỉnh. Cô nhìn quanh chỉ mỗi mình cô thức, hai tay đang bụm nơi hai vú. Cô nhìn sang bên, thằng bé vẫn ngủ say và miệng nó hình như đang nhếch môi cười. Cô tẽn tò với mình.

Người ta thường ca cẩm “ cái đêm hôm ấy hôm gì “ để nói lên sự bứt bách tâm hồn mà ai đó phải chịu đựng vì những bấn loạn tâm sinh lý. Điều này quả thật đúng sát với tình cảnh cô giáo Thủy đêm nay. Đầu óc cô càng lúc càng bưng bưng như có muôn ngàn nhát búa hay mũi kim đập đâm vào. Cô cảm thấy mệt mỏi quá sức.

Cả người cô nhộn nhạo như mọi tĩnh động mạch đảo lộn lên hết. Các bộ phận sinh lý bị cào cấu xới tung lên, dồn nén và dàn trải khắp tứ chi làm cô muốn chóng mặt. Vú cô cồn cào, con bướm con nơi háng chập chờn phá phách. Cô có cảm tưởng như đứa bé ngủ cạnh đây đang dùng giác quan thứ sáu hay thứ bảy gì của nó để hành hạ cô.

Cô nhìn rõ nó đang nằm ngủ nơi đó mà sao hai tay nó vẫn nho nhoe sờ mân mê hai vú cô, gợi khươi cho các đầu vú không lúc nào yên. Cô tưởng chừng các núm vú đã muốn nứt tung lên mà thằng bé còn chưa chịu lơi tay. Nó ôm trọn hai bầu vú, bóp như bóp quả vú sữa cho mềm rục ra rồi mới há miệng cắn cái soạt. Những đầu vú mà có thời kỳ cô nghĩ bị mõm mòm vì chẳng được ai sờ nắn thì giờ nó róng rực lên hết thảy.

Thằng bé vo mỗi bên vú thành một cục, bóp phòi phọt thấy mà ghê, quầng và đầu vú thụt ra thụt vô như cây láp xe, mỗi khi nó bóp như vậy thì hai núm vú dón cục lại, nó bèn dùng chót cằm vê cho các núm tê dại cả. Chính những sự tinh nghịch của cậu nhỏ làm cho cô muốn són đái trong quần. Bấy giờ cô mới biết ra giữa cặp vú và cái ngao hầu như có sự liên hệ chặt chẽ với nhau. Chả trách khi đàn ông và đàn bà ăn nằm với nhau thì đến 9 trên 10 ông đều bóp trên nắc dưới. Phải chăng làm như thế để thúc giục các bà phún nước dâm ra để cơn địt được vẹn toàn.

Cô Thủy đã phải mấy lần đứng lên đi rửa mặt cho tỉnh, song ngồi lại vào bàn chấm chưa được vài ba quyển vở thì đầu óc đã nghĩ sang chuyện suy nghĩ nọ kia. Nếu cô ngưng chấm thì mai làm sao kịp hoàn trả bài cho lớp, còn làm thì chỉ sợ phê sai lời càng lòi cái hớ hênh ra. Cô nhớ vừa rồi khi phê cho một em suýt chút nữa cô đã ghi lộn cái chữ quỉ quái là vú vào đó, cô giật mình vội quăng cả bút đỏ xuống.

Cô bỏ ra giường nằm, nghĩ bụng lúc sau chờ tâm hồn ắng lặng thì ra chấm tiếp. Thế rồi đầu óc quá căng thẳng khiến cô mê muội đi.  Cô thấy rõ ràng đứa bé len vào nằm chung bên cạnh cô, một chân nó còn gác qua bụng cô nữa. Điều cô thấy rõ ràng hơn nữa là con chim nó cứng đơ cọ quẹt vào hông cô. Mỗi lần cô đẩy nó xê ra thì nó lại ập xán vào.

Chẳng những nó không nằm im thì chớ, nó còn ngang nhiên thọc tay vào áo cô mà xoa bóp từng chiếc vú thay phiên. Cái ngón cái của nó làm cô gai cả người lên bất tận vì nó cứ nhè cái núm của mỗi vú mà khảy tưng tưng, vê đến tròn to như hòn đạn nên cô ray rứt quá. Cô mắng nó cứ trơ trơ, lại còn lần cởi những hột áo ra y như đó là tài sản riêng của nó vậy.

Cô thấy nó lì lợm vô cùng. Cô lưu ý nó về lòng tốt của cô sao nó nỡ chóng quên như thế thì nó cất tiếng gọi cô là mẹ, lẽ nào mẹ lại cản con yêu quý mình nên cô tắc tịt ngay. Thế là được thể, thằng bé cởi tuột áo cô ra và dùng mặt lăn day quầng quầng lên hai cái vú. Mặt thì day, bàn tay thì vặt bóp liên tục, còn lưỡi thì liếm bôi nước miếng lên đầy. Cô chỉ còn cách ư ư nằm chịu trận.

Trước thì thằng bé nằm nghiêng một bên, thấy cô im thì nó lấn lướt tới. Nó choàng leo lên nằm hẳn trên bụng cô, hai chân gác hai bên tựa gọng kìm xiết giữ cô cứng ngắc. Rồi hai tay túm chặt lấy hai vú mà bú, mà liếm, mà nút nghe tụt tụt. Cô giận muốn tát tai nó vì sự hốn hào đối với cô, nhưng vẻ mặt nó câng câng ra điều không ngán sợ.

Rồi nó cứ xục xịch bò lết trên bụng cô, tiếp tục trò ngậm bú từng cái vú. Thân hình nó đẩy đưa sát rạt trên người cô, chả biết có gây hứng thú gì cho nó thêm chăng, mà con chim nó cứ thúc lia chạm vào đũng quần cô nơi háng nghe kìn kịt.

Thất là quá quắt. Cái thằng được đằng chân lân đằng đầu. Cô giáo Thủy tự hỏi thầm chẳng hiểu việc cô nhanh nhẩu nhận thằng bé về nuôi có là một lỗi lầm hệ trọng của cô không đây. Cô đã phải vận dụng mọi cách để dứt bỏ anh, chả lẽ giờ lại rước cái vạ vì bị thằng bé xục xạo phá khuấy.

Thằng bé ra điều thích thú vì được bóp hai vú cô như bó chân giò, mũi nó cằm nó tưa đi tưa lại làm cho hai núm vú cô luôn đứng dựng lên, còn hai bầu vú in đầy vết đỏ dấu tay bụm chặt.  Nó tỏ vẻ hân Thủy bằng cách mút bú đầy miệng, nhốt hết mỗi bên vú vào họng và lí nhí rên như chó.

Quái lạ, cô chẳng vùng vẫy đạp nó văng ra, trái lại còn nhỏ nhẹ bảo ban nó: cháu bú nhè nhẹ thôi, không vú cô bị xước cỏ gà đau lắm. Thằng bé nhả vú ra và cất lời lia lịa xin lỗi, nhưng vẫn bóp vo hai vú chặt chịa. Thằng bé tham lam quá, y như nó chưa từng được ngậm vú nên chộp được là bú miết.

Hai cô cháu cù cưa mãi, một chặp thì cô Thủy ré lên: sao cháu lại đái tồ tồ ướt cả cô vậy. Thằng bé hãi hùng buông bớt một bên vú ra, thọc tay rờ xem thử, quần nó vẫn khô nguyên, chỉ có chỗ con chim hơi tức vì độn cứng. Nó nói với cô: cháu soát rồi, cháu có tè đâu, chắc là nước gì ướt nơi cô chứ không phải cháu.

Thủy điếng hồn vì sự tệ hại đến vậy. Cũng may thằng bé ngây thơ chưa thấu rõ ngọn ngành, chứ không thì cô bẽ mặt với nó biết mấy. Để lấp liếm chỗ hớ hênh của mình, cô phải bẻ quặt ngay sang ý khác: chắc là mồ hôi của cô thấm ra và nói xong cô bèn khép hai đùi lại.

Thằng bé lại bóp lên hai vú và mút mát ngon lành. Nhưng nửa thân dưới của nó như bị vật gì kênh đỡ lên nên không còn cọ quẹt thẳng vào khoảng giữa đùi cô giáo nữa. Nó rụt rè hỏi: sao cô co chân lên làm cháu không nằm thẳng thắn vậy. Cô ậm ừ xà lơ.

Thằng bé bú hai vú, thỉnh thoảng lại thò tay xuống xem chừng nơi con chim. Nó sợ biết đâu nó xón đái thực thì phiền phức, cô giáo sẽ mắng nó. Nhưng nó chỉ thấy mu bàn tay bị thấm ướt vì đũng quần cô Thủy. Nó giật mình hỏi cô: sao mồ hôi cô lắm thế, làm ướt sũng cả đáy quần. Có sao không cô, hay để cháu xem thử hộ cô nhé.

Cô Thủy lắp bắp bảo nó: không cần đâu, cứ để một lúc tự nó khô thôi. Có lẽ tại hầm hơi nên nó ướt nhiều, giá cháu chịu bò xuống một chút thì nó sẽ chóng ráo lại. Thằng bé ứ ứ có vẻ không ưng vì nó vẫn thích được nằm trên mình cô để bóp vần hai vú và miệng nó dễ ngậm bú được chặt hơn.

Tiếng thét của cô giáo Thủy làm thằng bé choàng dậy hớt hải. Nhà tối đen nó chẳng nhìn rõ vật gì. Tiếng ú ớ tựa có ai bị đè từ buồng cô giáo khiến nó nhoáng nhoàng lo âu. Nó bương về phía đó, chân vấp phải lỉnh kỉnh ghế bàn đau điếng, nhưng nó không dám chậm lại.

Vừa chạy nó vừa la lên: cô sao thế, đèn đóm đâu tối thui thế này. Nó xộc ngay vào phòng, không nhận ra hướng nào hết, tay vơ vồ lung tung. Miệng nó rít lên: ai làm gì cô vậy. Nó lùng chỗ công tắc đèn, nhưng chẳng mò ra được. Trong khi đó, cô Thủy cứ hét lên như bị ma đè.

Thằng bé vểnh tai định hướng rồi nhào vào phía phát ra tiếng kêu, tay vung loạn xạ. Mục đích của nó là nhỡ có ai đang hành hạ cô thì nó gỡ bung ra. Trong bóng khuya nó chạm vào hai cánh tay cô khoắng lia lịa, hầu là cố xua đẩy sự bám víu gì đó vào người cô. Nó hoảng hốt đè doãi hai tay ra giữ lại và gọi lay thức cô, song cô hung quá, không chịu ngưng, trái lại hai chân còn đạp vung vít nữa.

Nó phải lớn tiếng hét thi với cô: cháu đây mà cô, ai làm gì cô thế. Lúc này thì nó đã đè ập lên một khoảng người cô, nhưng cô vẫn giãy kịch liệt. Nó phải dùng ngực chặn bớt hai tay và dùng tay giữ lấy chân cô mà kêu gọi cho cô tỉnh: không có gì đâu cô, có cháu đây, cô mớ gì kinh khủng mà cô hét dữ vậy.

Cô giáo Thủy la giật giọng: bật đèn lên, bật đèn nhanh, cô sợ quá. Nó lại hỏi dồn dập: chỗ mở đèn phía nào cháu không nhận ra. Cô Thủy lại hối thúc vì chính cô cũng không nhận ra đâu là chỗ bật điện nữa. Loay hoay một lúc, đứa bé mới tìm ra chỗ và bóng đèn nhỏ sáng lên, hình ảnh cô giáo trông thật thảm thương.

Tóc tai cô rối bù, mồ hôi tuôn ướt mặt và trán, miệng phều phào nói không ra hơi. Hai cánh tay cô chới với đưa lên, giọng rên rỉ: cứu tôi với, người ta đè định hại tôi.  Đứa bé hơi hoảng tưởng là có ai ở trong buồng ngủ của cô, song nhìn quanh quất chẳng thấy gì thì nó nói to cho cô đỡ sợ: cháu xem rồi, không có ai đâu.

Cô Thủy nằm vật ra giường, thở rộn hơi lên, bàn tay run lẩy bẩy. Cô nói lắp bắp: người ấy đòi giết tôi, tôi van xin mà hắn không tha. Hắn cứ bám chặt lấy tôi mà đưa dao ra dọa. Đứa bé phải tỉ tê để cô hồi tỉnh dần: cô chỉ mơ thôi, sự thực không như thế. Cô đừng sợ.

Cô Thủy vẫn thở dồn dập mệt nhoài. Thằng bé lăng xăng chạy rót cho cô cốc nước và luôn thể đem chiếc khăn vào cho cô. Nó đưa mọi thứ nhưng cô kêu mệt quá chưa uống và dùng được. Nó lẳng lặng giúp cô lâu mồ hôi trên trán, lau quanh mặt, cô để yên cho nó làm.

Chiếc áo cô mặc bị nhàu nhĩ hết, mồ hôi cũng lấm lem nơi cổ. Thằng bé lau xong mặt thì đỡ nghển đầu cô lên để lau dưới phía gáy cho cô. Vừa làm nó vừa nhỏ nhẹ nói chuyện để cô nhận ra tình cảnh thực không còn khiếp đảm nữa.

đầu tư bitcoin