Đọc truyện Cô giáo Thủy

Cô giáo Thủy 3

Phần 3

Vừa ăn, Thủy vừa hỏi han cậu bé về gia cảnh, mấy lần cô thấy nó thút thít định đặt bát xuống vì xúc động. Nó rành rọt kể với cô về tình cảnh bơ vơ của nó nên tha thiết chỉ mong tìm được một nơi cho nó nương tựa. Không hiểu sao bất thần nó được biết cô từ đâu mới đổi về nên nó âm thầm theo dõi cô, nhưng cô vẫn thờ ơ không hay biết.

Mãi đến gần đây nó đánh bạo viết mấy chữ gởi cho cô, rồi vẫn thấy êm ru nên càng thất vọng. May sao được cô hỏi nên nó mới có dịp bữa nay đi chợ với cô. Thủy cũng nói là vô tâm nên không để ý chuyện gì, chỉ khi có dịp hỏi han sơ cô mới biết là nó đã viết cho cô nhiều lần mà cô không đọc.

Chẳng hiểu có phải vì những lời tha thiết của đứa bé mà đang ăn, Thủy bỏ ngay bát xuống, chồm qua ôm lấy nó vào ngực và an ủi: cô xin lỗi em, từ nay em có thể ở với cô, có gì cô cháu ta ăn nấy, cô sẽ nuôi cháu, không phải sống bê tha, lây lất ở đâu nữa.

Đứa bé sụt sịt khóc, những giọt nước mắt mừng vui, song điều hạnh phúc nhất là một bên tai nó đang áp nơi vú cô mà từ đó nó nghe những nhịp đập khe khẽ của trái tim cô giáo. Nó không dám nhúc nhích để tận hưởng sự mềm ấm toát ra từ chỗ dựa ở tai để nghiền ngẫm sự êm ái mà ngàn đời nó chẳng mong có nổi.

Cô Thủy thấy thằng bé im ỉm lại nghĩ nó còn thổn thức nên càng vít chặt đầu nó vào ngực mình hơn. Vô hình dung cả một bên má và chót mũi của đứa bé giờ lún sâu vào khoảng áo trước ngực cô. Những bông hoa trên lụa áo bỗng chấp chới như muôn ngàn cánh bướm, không nghe rõ tiếng mà trong đầu đứa bé như đang có muôn trùng tiếng đập cánh phành phạch vang lên.

Hai cô cháu ôm níu lấy nhau, đứa bé ngước nhìn lên cô Thủy, bầu ngực che khuất tầm mắt nên nó chỉ còn thấy một mảnh khuôn mặt cô với cặp mắt đang nhìn đi đâu đó.  Hành động này làm chót mũi đứa bé dán sát vào dưới lườn bầu vú, xóc lên một cái thật nhẹ, nhưng đủ để đứa bé nhận ra sự tròn trịa và mềm mềm của vùng thịt đẫy đà của cô.

Thằng bé riết róng hết sức, nó tưởng như mắt muốn hoa lên và chất xạ hương từ người cô không ngớt phả ra làm ngạt ngào cả nó. Tuy cố giữ im, song cái mặt nó vẫn phải rục rịch xê dịch, nếu không thì nó đến rối beng lên hết.

Thủy lúc này cũng đang nhận ra cái nét khích động đúng hệt như đêm qua khi cô hình dung bị đứa bé nghịch phá. Một sự ve vuốt nào đó như đang phủ kín lên bên một vú cô, nó tuy chưa xục xạo như có những ngón tay sờ mó, chà miết lên đó, nhưng những hơi thở đều đều lại cũng chẳng khác sự mơn trớn nhẹ nhàng đang chập chờn trên ngực.

Thủy nín lặng tận hưởng sự vờn víu dễ thương đó. Mấy lần cô định nhích lơi người ra để vú cô đừng dính sát vào khoảng mặt đứa bé, nhưng cô lại nghĩ tội. Cô vừa nhen nhúm lên ngọn lửa yêu thương nơi đứa bé côi cút, chẳng lẽ cô lại nhanh chóng cất ngay thì đứa bé sẽ thất vọng vô vàn.

Thế nên cô lặng thinh, một sự lặng thinh coi như đồng lõa của tội lỗi. Từ một lý luận vu vơ nào đó, Thủy lại nghĩ đứa bé chỉ đáng hàng con cháu mình thì san sẻ cho nó tình thương nào có gì gọi là quá đáng đâu. Hiện giờ đầu óc Thủy lộn xộn với rất nhiều hình ảnh và suy nghĩ.

Mộng đêm qua và thực giờ đây quyện tròn vào nhau thành một mớ hỗn độn, không rõ trắng đen và phải trái. Cô vẫn e ngại về sự buông lỏng dục tính của mình, song quả thực cho đến giờ phút này đứa bé đã có hành động xàm xỡ nào để cô trách nó được.

Đúng lúc đó, cô nhận thấy một sự thúc nhẹ nơi lườn vú. Cô nhìn xuống thì thấy đứa bé nhắm mắt lại lim dim, chả hiểu là nó còn thức hay đã ngủ. Cô đẩy mấy cái chén cho gọn ghẽ ở bàn, nhẹ nhàng đứng lên ẵm thằng bé đặt lên chiếc ghế dài cạnh đó. Cô lấy mớ áo của cô lót làm gối và cứ để cho nó ngủ. Cô trở lại bàn, cũng chẳng ăn uống gì nổi và dọn dẹp luôn.

Cô bỏ tất cả mọi thứ ở thau và ngồi nhìn đứa bé say ngủ. Chốc chốc, cô thấy môi nó nhếch lên chừng như cười, cô đoán là nó đang mơ cũng nên. Buổi chiều còn lại, Thủy không đi đâu nữa, cô lo giặt mớ quần áo, trong khi đứa bé phụ xách nước giúp cô. Chén bát cũng đã được đứa bé rửa, nhưng nó làm nguệch ngoạc chưa đúng ý, cô phải chỉ vẽ cho nó cung cách giữ vệ sinh như cô muốn.

Đứa bé rất mực gượng nhẹ khi làm các việc trong nhà. Tối đến nó bắc nước pha trà để cô vừa nhấm nháp vừa ngồi soạn, chấm bài cho yên tĩnh. Trong nhà có thêm một hình bóng nam cũng thấy hay hay nên Thủy càng lúc càng tỏ ra không nao núng sợ miệng lưỡi thiên hạ đồn thổi bậy bạ nữa.

Thấy cậu bé lo lắng mọi việc cho cô một cách tận tình, Thủy vui bụng lắm. Cô nhắn nhủ nó: cháu đi ngủ trước đi, để mặc cô, cô còn lo soạn và chấm bài rồi mới đi nằm được. Cô đoán thằng bé chắc là mệt vì cả ngày lăng xăng phụ giúp cô. Đứa bé lí nhí cám ơn rồi về chỗ cô đã chỉ định cho nó. Chả mấy chốc đã nghe tiếng thở đều đều vang lên.

Thủy ngồi ở bàn tẩn mẩn đọc các bài văn của học trò, ghi những nhận xét vào ô lời phê của giáo viên và cất riêng những tập viết hay để mai sẽ giảng cho học sinh. Đêm càng lúc càng âm thầm, từng tiếng động dù nhỏ cũng nghe vang vọng rất rõ. Thủy chợt nhận ra tiếng hai con thằn lằn rượt đuổi nhau trên vách khiến cô quẳng bút ngồi nhìn theo.

Cái con chạy trước dù ba chân bốn cẳng vẫn lính quýnh, ríu cả thân hình lại để đến nỗi con chạy sau chộp được. Rồi Thủy thấy con sau phủ lên con trước và đuôi con này vểnh lên đập phạch phạch liên tu bất tận. Hai con xoắn lấy nhau một lúc thì nhả nhau ra và mỗi con chạy ngược một hướng.

Cuộc sống tình dục của con vật dản dị như vậy, chẳng buộc ràng, chẳng trách nhiệm, sau nhu cầu đường ai nấy đi, cùng lắm sau đó con cái mang thai sinh ra những cái trứng bé xíu, còn số phận nở không nở thì chẳng ai tìm hiểu xa hơn cho nhọc phí sức. Còn con người thật rắc rối quá chừng, lúc nào cũng bổn phận, điều tiếng, dư luận và ràng buộc đến cùng cực nhiêu khê.

Người nam nào tìm đến giới nữ đều có một yêu cầu y hệt như nhau. Trước thì giữ gìn, e lệ cầu mong người nữ để ý đến mình. Khi cá đã cắn câu thì chờn vờn bóng bẩy, xa xôi ỡm ờ, mung lung ướm hỏi, vòng vây tưởng là buông lơi mà thít chặt lại dần, đến một lúc nào đó thì huỵch toẹt xấn xổ bộc bạch ra.

Thủy thấy mệt mỏi quá đáng. Người yêu một thời của cô cũng không thoát khỏi sự hồ đồ thường lệ đó. Trước sau gì cô cũng sẽ thuộc về anh ta, lễ nghi xong thì cô đâu từ chối lời anh yêu cầu. Vậy mà anh xốc nổi quá đáng chỉ muốn xơi tái cô trước rồi tới tính chuyện tiến đến hôn nhân sau.

Ngẫm cho kỹ cô cũng dự một phần vào việc khuyến khích anh để đến nỗi xảy ra nông nỗi. Hôm ấy anh đến thăm cô nhiệt tình phơi phới. Cô thấy vui theo anh, dí dỏm hỏi điều gì làm anh phấn chấn như thế. Anh khen cô sát rạt, một hai bảo thấy cô đẹp và duyên dáng vô cùng.

Người nữ nào được trai khen mà chẳng thích.  Vì vậy nên hơ hỏng không chú ý. Anh xun xoe tiến lại gần cô và cầm lấy bàn tay mà đưa lên hôn vào mu bàn tay một cái. Vừa hôn anh vừa nhìn chăm chú mặt cô và tiến xa thêm một bước. Anh líu lo hôn mu bàn tay và xê dịch miệng lên cao dần cánh tay cô.

Nụ hôn như con ong hút nhụy hoa, chân và ngòi dính đầy phấn, gieo rắc sự gờn gợn lên cô. Cho nên anh tưởng là cô ưng chịu. Chỉ khi mặt anh sát cạnh da mặt cô, hơi thở anh chờn vờn và bất chợt anh ngấu nghiến hôn dày vò lên môi cô thì cô mới nhận ra đã muộn. Cô cố đẩy anh ra và khuyên anh nên dè dặt nhưng anh không còn biết phải trái chi nữa.

Dục vọng đang bùng lên mãnh liệt, anh ôm xiết cô trong vòng tay, cố chiếm hữu cặp môi cô mà hôn. Cô hổn hển quay mặt đi, anh bám theo như cái bóng, môi anh trượt tới trượt lui nơi má cô, gây vô cùng khó chịu. Hai tay anh lúc này cũng múa loạn xạ, hết gò lấy bả vai cô lại nhoáng nhoàng ở phía sau lưng, cái áo cô đang mặc bị vò nhàu nhĩ hết.

Thủy giận lắm, anh đã coi thường cô quá đáng. Anh coi cô như một món hàng nên cô giận anh vô cùng. Cô càng vùng vẫy đẩy anh ra, anh nào còn biết liêm sỉ gì nữa. Bàn tay anh đã cố tình chạm vào ngực cô và xoa bóp liên tục ngoài vải áo. Cô đạp mạnh lên bàn chân để anh đau mà buông cô, nhưng khi con người đã mất lý trí thì đâu chịu ngưng lại.

Cô thấy đôi mắt anh đỏ ngầu, anh loạng choạng định đè cô ngã xuống chiếc ghế cạnh đó. Bàn tay anh đã nắm được cổ áo dài cô mặc và giật mạnh ra. Tiếng nút bóp kêu tách rất thanh gọn nhưng cô nghe như bản án cuối cùng chấm dứt cuộc tình. Cô không nương nhẹ nữa bất thần huých đầu gối vào hạ bộ anh khiến anh đau điếng buông rời cô.

Thủy được dịp mắng nhiếc anh tàn tệ. Cô dùng những lời chua cay xỉ vả anh và giận dữ đuổi anh ra khỏi phòng. Anh như người say bừng tỉnh, nài nỉ sự tha thứ nơi cô, nhưng cô không thể dung tha cho anh nữa. Cuộc tình chấm hết, cô buồn bực vô cùng.

Bây giờ, mỗi khi nhớ lại, cô còn giận. Cơn giận làm cho cô nhìn đâu cũng thấy khó tin trên đời có sự tôn trọng nhau. Có lúc cô đã nghĩ hơi quá khích về phái nam và khẳng định phần lớn họ đều có vẻ muốn lợi dụng phụ nữ. Ý tưởng này khiến cô thủ cẳng như bình, một hai không để một bóng dáng phái nam nào xen vào cuộc sống thường nhựt của cô. Có thể nói câu châm ngôn “ trợt vỏ dưa, thấy vỏ dừa cũng sợ “ rất đúng với tâm trạng cô sau lần thất bại này.

Cô hoàn tất mọi việc rất khuya. Cô xếp gọn chồng vở và các học cụ cho ngày mai và đi nghỉ. Cô bước qua chỗ cậu bé, thấy nó nằm thu hai tay kẹp vào đùi, ngủ mê man, cô nhói lên một lòng thương. Tội nghiệp đứa bé hẳn chưa tin được có một nơi yên ngủ nên thế nằm của nó vẫn chưa xa những ngày thui thủi ngủ xó chợ vỉa hè.

Cô nhẹ nhàng kéo tấm đắp bị thả rơi để ủ ấm cho nó. Cô những muốn cúi xuống hôn lên trán nó để tỏ tình nhũ mẫu thương con song lại sợ đánh thức nó dậy. Cô đi nhẹ về giường, ngả nằm xuống và lim dim cặp mắt.

Lại một đêm trằn trọc. Tiếng thằng bé ngủ mớ kêu oai oái từng lúc càng làm cho Thủy khó chợp mắt. Cô dợm ngồi lên mấy lần định để ra xem sự thể của thằng cháu ra sao, nhưng một nỗi sợ len lén nào đó làm cô chần chừ. Cô nghĩ đến ám ảnh đêm trước, cô không rõ những thôi thúc đó có thực chăng, nhưng dù sao đứa bé cô nhận nuôi cũng là phái nam, sợ sự dễ dãi của cô sẽ khiến nó hiểu lầm.

Cô bị dằn vặt giữa hai thái độ, để mặc nó trăn trở với những giấc mơ sợ sệt thì không đang, còn cô đến lay tỉnh và ủi an thì liệu điều gì sẽ tiếp đến.  Cô nằm im nhìn lên trần nhà lòng xáo động vô vàn. Thằng bé ú ớ dữ quá, như đang bị ma đè hay quỉ ám gì đó. Hai tay nó cứ chao chao vờn đưa lên không trung, hai chân co giật đạp vung dữ dội.

Nó lúng búng thét kêu gì đó trong họng, những tiếng rè rè không rõ. Tựa như có một cái lưới đang phủ quấn lấy nó và nó đang hết sức vùng vẫy để thoát ra. Chỉ tới khi Thủy thấy đứa bé vật vã kịch liệt thì cô mới choàng dậy chạy đến với nó. Cả người nó ướt đẫm mồ hôi, tay chân lạnh cóng, mắt hớt hải vì khiếp đảm. Đột nhiên cô cũng thấy nỗi sợ vu vơ như nó.

Cô cố lay cho nó tỉnh, nó vẫn mê sảng kêu la: xin đừng đánh tôi, để tôi đi, tôi không biết đây là chỗ của anh, tha cho tôi. Thì ra thằng bé ám ảnh vì bị ăn hiếp trong những ngày ngủ vạ vật ngoài phố. Thủy thấy thương và tội cho nó vô ngần. Cô ôm chặt nó vào vòng tay, nói huyên thuyên: không, em đang ở nhà cô, chẳng ai đánh đuổi em đâu, em đừng sợ.

Thằng bé vẫn giãy đạp, nó thét lên: tôi van xin anh rồi, đừng đánh nữa, buông tôi ra để tôi chạy đi. Thủy lại phải nén chặt nó vào người, lẳng ru nó để dần dần nó tỉnh. Một lúc sau nó mới hoàn toàn nguôi ngoai, mắt nó vẫn còn đầm đìa lệ. Nó ngơ ngác mở đôi mnắt tròn xoe nhìn cô. Thủy dịu dàng hỏi nó: em tỉnh chưa, em mơ gì mà sợ sệt thế.

Thằng bé ôn tồn kể: nó bị một người nào đó đánh đạp vì nó dành mất chỗ ngủ của anh ta. Nó chắp tay lạy van nhưng người đó không tha, lại còn toan đập cho nó chết. Thủy phải giải thích cho nó hiểu chuyện ấy thuộc vào quá khứ rồi, giờ nó chẳng phải lo lắng nữa. Rồi cô để nó tựa vào cô và bảo nó ngủ lại đi.

Thằng bé nằm im vì tìm thấy hơi ấm từ người cô cưu mang nó. Nó lặng yên hưởng nỗi hạnh phúc vừa chớm dậy lúc này. Gần cô, nó thấy tâm hồn dịu lại, nhất là tai nó đang đón nhận những nhịp đập đều đều từ trái tim cô. Lại nữa, nó cũng đang lâng lâng vì vẻ mềm dịu của một bên ngực cô đang là chỗ dựa cho nó. Nó thấy rõ hơi hướm thơm tho dìu dịu đang tỏa ra từ vồng ngực êm ấm đó.

Thấy đứa bé đã hạ cơn sợ khiếp, Thủy cũng ngồi yên cho nó vững bụng. Một nhen nhúm nào đó đồng thời cũng dâng lên từ từ nơi cô, những thước phim nồng nàn trong đêm trước quay diễn trong đầu cô lần lượt. Cô Thủyg mang không rõ phải làm gì, để đầu thằng bé tựa thì xốn xang mà lấy ra thì lại e cậu nhỏ sợ.

Cô bấm bụng phải để nó dựa vào cô thêm một lúc nữa, rồi mới nhẹ nhàng đặt đầu nó nằm xuống. Cô bảo nó: giờ cháu hết sợ rồi, cố ngủ đi và đừng bao giờ nghĩ đến chuyện không may đã qua.

Nói xong, cô mau mắn đứng lên trở lại chỗ giường. Lại một thời gian nghĩ vẩn vơ không sao chợp mắt được. Để rồi cô thiếp đi khi quá mỏi mệt sau đó.

Cô giáo Thủy trở lại trường sáng thứ Hai đầu tuần. Thấy cô ôm đồm nào sách vở, nào học cụ, đứa bé xin được đi theo để khuân bớt, nhưng Thủy không cho. Cô dặn cậu ta cứ ở lại trông nom nhà cửa được rồi, còn cơm nước đợi khi về cô sẽ lo.

Thật ra trong thâm tâm Thủy chưa muốn để cậu bé đi với cô vì dù sao cô chưa quen có người nào cùng bước trên đường. Điều này cũng trái với chủ trương từ đầu của cô khi về với tỉnh nhỏ này. Cô rất sợ sự dèm pha của dư luận thường hay quan trọng hóa những việc bé để gây nên tai tiếng không tốt. Cô đã giữ vững quan niệm này bằng cách không bao giờ cậy nhờ bất cứ học sinh nào giúp đỡ cô, dù là trai hay gái.

Thằng bé ở nhà một mình, cố tìm việc để dọn dẹp nhưng dường như cô Thủy đã làm hết. Quần áo, đồ dùng đều có chỗ riêng của từng thứ, gọn ghẽ, ngăn nắp, sạch sẽ, có muốn giúng tay vào làm thêm cũng chẳng được.

Nó tìm vào chỗ ngủ của Thủy, hi vọng sẽ sót một việc gì đó chưa thực sự được xếp để lấy điểm với cô. Lại một lần thất vọng vì ngay chiếc áo ngủ hay chiếc tất cũng đều treo vào tủ hay bỏ vào giỏ chờ giặt, chứ không bỏ vương bừa bãi như nhiều cô gái khác.

Một điều làm cho đứa bé ngây ngây là một mùi vị hoàn toàn của phái nữ lảng vảng bay khắp chốn, một mùi hương đặc biệt không thể lẫn lộn được. Nó dìu dịu nhưng thốc mạnh vô cùng khiến ai đã cảm nhận luôn thấy bị ám ảnh không dứt.

Như một phản xạ tự nhiên, cậu bé tiến gần lại ngăn kéo chiếc tủ thấp nơi cô Thủy đặt bức ảnh của cô. Nó đứng ngắm tấm ảnh nửa người với đôi mắt đầy ngưỡng mộ và kính phục. Sự tò mò khiến nó rụt rè chưa dám đụng vào ngăn kéo tủ. Nó không nghĩ trong đó đựng các món quý giá nhưng nó nghĩ còn tối ư quan trọng và đắt quý hơn bất cứ thứ gì có giá trị trên đời.

Đó hẳn là nơi chứa cất những chiếc áo ngực của cô, món cô vẫn phơi hong nơi cửa sổ đã làm cho nó ngẩn ngơ ngơ ngẩn rình ngắm để bị cô bắt gặp. Tay nó rón rén cầm vào cái tay nắm định kéo ra, song ngần ngừ. Mãi sau hắn tự nhủ chỉ mở xem mọi thứ có sắp đặt gọn chăng thì có gì khiếm khuyết, nào phải hắn muốn đụng chạm vào các thứ riêng tư của cô đâu chứ.

Lại thêm vài giây tần ngần suy tính, cuối cùng ý tưởng tò mò quá lớn lấn lướt mọi e dè vì dù sao tuổi mới lớn nó cũng muốn tận mắt nhìn vào cái món phụ nữ bọc che đôi vú của họ mà nó tin là rất lạ, rất có ý nghĩa đối với nó.

Nó lại tự căn dặn thêm chỉ dùng mắt nhìn thôi, tuyệt đối không được làm gì khác, nên nó kéo nhè nhẹ cái ngăn tủ ra. Những cái nịt vú của cô giáo xếp chiếm một góc ngăn, nhiều loại khác nhau, thứ nằm xẹp hẳn xuống, thứ nhô cao lên như có lót vật cứng bên trong, màu này màu kia trông hoa cả mắt.  Khi còn đứng ở dưới đất trộm ngước nhìn lên, đứa bé tưởng là mấy bầu vải chỉ lớn độ bụm tay nó, nhưng lúc này đứng cận cảnh nó mới thấy điều nó nghĩ sai xa sự thực.

Những loại nịt ngực bằng lụa hay ren mềm không có lót thì tương đối còn khiêm tốn một chút, chứ những thứ có vẻ loại đắt tiền để cô giáo mặc các buổi hội hè, dự tiệc thì trông dềnh dang hơn. Hai lúp vải hoặc ren lùm lùm lên tựa phẩm oản, những mắt ren trông chằng chịt sao sa, chỗ nào kín thì kín bưng, chỗ nào thưa thì xem chừng soi rõ cả thịt da bên dưới.

Thằng bé lịm đi vì những vật lôi cuốn đó. Những ụ lum lum dường chực mời gọi bàn tay đặt xoa lên để tìm sự mềm mại dấu kín ủ ấp nơi nhạy cảm của đàn bà. Đứa bé hình dung khi mặc sát gọn vào người, cặp vú người nữ được nâng lên tròn đầy lôi cuốn, khiêu khích những cái nhìn của giới nam không thể bỏ qua hay lơ làng được.

Điều này nó đã lờ mờ cảm thấy tối qua khi cô Thủy ôm nó vào lòng, dù cô để ngực trần mà đôi vú cô đã làm cho nó muốn chết ngộp. Chúng êm quá, vừa vun cao lại vừa dàn trải rộng ra hai bên như một vòng kiềng mềm ấm, nó ước gì đừng phải rời xa để được ngủ quên trong cái ôm da diết đó.

Bây giờ đứng nhìn, nó thấy hai bàn tay lóng ngóng vô cùng, lăm le chỉ muốn ướm đặt lên xem độ to cao của chiếc nịt vú cỡ nào, liệu so sánh với vú trần của cô giáo có gì khác biệt lớn. Nhưng nó đã lỡ hứa không sờ mó gì cả, nên lúc này đầu óc nó rối hơn tơ vò. Miệng nó mở dẩu ra, thèm thuồng như đứng trước một bắp thịt thơm tho mời gọi.

Càng nén lòng, nó càng thấy những ngón tay bắt đầu run, cái run của một vật thấy ngay trước mắt mà chẳng làm gì được. Nó băn khoăn vô cùng, phải làm sao đây để trấn áp sự thèm muốn đang dâng lên ngùn ngụt. Chân nó cũng đã bắt đầu đứng không yên chỗ, như đang giẵm trên ổ kiến lửa nhoi nhói.

Nó thập thò rướn người tới thụt người lui, có lúc mũi chúi sát gần vào trong hộc ngăn kéo. Để làm gì, nó không sao đoán ra được, dường như nó xăm xoi xem còn vương lại chút hơi hướm gì của cô giáo nơi các vật che này chăng.

Đầu óc nó rộn rã loạn lên, như có hằng ngàn quả chuông đua nhau khua rền vang nơi óc. Miệng nó lầm bầm những gì nghe không rõ. Đến một lúc không nhịn nổi, nó liều giúi mặt vào một chiếc nịt vú mà nhắm tịt mắt lại hít say sưa. thỉnh thoảng đâu đây một mùi hương y hệt mùi tối qua nó đã ngửi thấy và tự dưng mũi nó di đưa trên lớp ren của chiếc áo ngực để cố thu nhiếp mùi thơm vào hồn.

Nó hình dung như đang di mũi trên chính cái vú để trần của cô giáo, đúng như ý tưởng nó vẽ ra trong đầu khi nhìn trộm áo lót cô phơi. Sự tưởng tượng thái quá làm cho nó mê muội đi nên việc hít ngửi tiếp tục làm mãi, làm mãi đến khi nó vi phạm điều lệ hồi nào cũng không hay.

Mãi đến lúc nó sực nhớ ra thì cũng là lúc nó thấy miệng nó đang liếm trên một lúp của chiếc nịt vú có độn lót cầm ở tay từ hồi nào. Nó hoảng hồn vì nước miếng nó làm ướt cả một khoảng trồi lên của chiếc áo lót. Nó quýnh quáng không biết phải giải quyết làm sao, chỉ sợ áo không kịp khô, cô Thủy đi dạy về bắt gặp thì đuổi nó ngay là cái chắc. Nó ân hận vô vàn, người bã buôi hết còn cử động được.

Nó định lấy chiếc nịt vú ra phơi chỗ nắng, nhưng lại sợ quên thì đúng là lạy ông tôi ở bụi này. Sau cùng thì nó đành liều, cất xếp chiếc nịt vú y vào chỗ cũ, cầu mong trưa về cô lo bữa ăn nên không thay áo lót và sẽ khô kịp.

Mặc cảm tội lỗi khiến nó phải tìm một việc làm nào để lấp liếm che dấu và lấy lòng cô Thủy. Và nó nghĩ ra phải đi nấu cơm giúp cô mới được.  Thuở giờ nào nó có biết nấu cơm là gì nên giờ nấu thì làm gì trước, làm gì sau đây. Kệ, ngon dở gì cũng làm đại, có gì cô Thủy sẽ chỉ vẽ cho nó biết sau.

Nghĩ thế nó đi lấy gạo bỏ vào xoong tráng vo và đặt lên bếp. Nó chưa lường được hai người ăn thì phải lấy bao nhiêu gạo cho đủ, đặt bao nhiêu nước cho vừa nên điều gì cũng làm phóng đại, nhiều thì ăn tiếp bữa sau, dở thì cô Thủy sẽ điều chỉnh sửa lại.

loading...
loading...