Đọc truyện Cô giáo Thủy

Cô giáo Thủy 2

Phần 2

Tự nãy giờ, Thủy hành tội hai vú mệt nhoài. Mà sao vò bóp tới nước vậy rồi hai vú vẫn chưa hết rạo rực. Cô nghĩ phải chăng bàn tay người nữ còn thiếu một thứ gì đó khiến cho họ không tự thỏa mãn họ được. Trái lại, chả cần đàn ông đụng chạm sờ mó vào, cứ thoáng thấy vẻ mặt họ nhìn không chớp vào đôi vú, dù là còn ở ngoài mấy lớp vải mà sao bản thân mỗi người nữ như đã bị đâm xóc lên.

Hay là ở tia nhìn của phái nam có thần lực thu hút thịt da người nữ phải xáo động mãnh liệt như vậy. Chả thế, biết bao cô/chị khăng khăng tự tin mình cứng rắn, rồi bỗng bị phái nam lột bỏ áo xống lúc nào cũng không kịp cản giữ nữa. Đến khi nghe thịt da nổi cơn như da gà, nhìn xuống thì miệng anh đã ngậm hồi nào nơi vú chị.

Thủy bị lăn lộn trong ý tưởng như vậy mà thấy mệt tầng tầng. Nỗi mệt lớn duềnh mà sự bứt rứt vẫn không thuyên giảm. Hai đầu vú vẫn riết róng đòi hỏi sự bóp nắn dữ dằn hơn, làm cho hơi thở cô loạn xạ đứt nhịp. Cô những muốn băng xuống đường tìm cậu bé để đưa nó về đây với cô đêm nay.

Thời gian có vẻ đã khuya lắm rồi, nhưng cơn rạo rực xảy ra ở Thủy vẫn âm thầm phá phách cô. Phố xá đã yên ắng, một sự im lặng hoàn toàn của tỉnh lẻ làm cho cô giáo bỗng chốc thấy mình trống rỗng khủng khiếp.

Dục vọng từ lâu tưởng bị bỏ ngủ quên bỗng thức dậy thật mãnh liệt. Nó làm cho các tế bào và cơ bắp nơi người cô chợt tê dại, đông cứng đi. Cô có cảm tưởng như đang có muôn vàn ngón tay ngo ngoe chụp lên những chỗ nhạy cảm nhất của người đàn bà vò bóp làm cho cô rần rần, không giữ sự bình tĩnh được.

Có một cái gì đó đang mơn man sau gáy cô, rồi nhảy sang nơi đầu hai vú, cô chưa kịp hạ thấp nỗi khát khao dồn nén thì đã thấy lăn tăn nơi dưới bụng. Sự mơn trớn dịu dàng nghệ thuật làm cho cô như bị bứt đi hơi thở, nhất là khi có luồng ấm khỏa tràn nơi háng cô, rõ ràng như có bàn tay ai đang mân mó chỗ đó vậy.

Một cách vô thức, cô dạng chân ra để bàn tay vô hình dễ dàng xoa vuốt cái vật đang làm cho cô khó chịu. Rõ ràng cô còn đang mặc quần trên người, vậy mà cô lại nghĩ bàn tay ấy đang chui rúc vào trong lớp vải. Một bàn tay ngập ngừng, một bàn tay nhỏ bé, một bàn tay măng tơ, rón rén như con chuột nhắt thập thò trước hang khi nhìn thấy miếng phó mát thơm tho đang bày chình ình trước mắt.

Thủy nhắm hai mắt lại, lờ đờ theo dõi các động tác của bàn tay. Chả hiểu sao cái người đang mơn trớn cô chưa chịu tấn công ào ào ngay như mọi người đàn ông bình thường mà trái lại như cố rụt rè, nghe ngóng.

Chính thái độ e lệ đó làm cho Thủy càng trở nên sốt ruột. Cô cảm thấy thời gian kéo dài lê thê, nhức nhối, các đầu vú tự dưng săn cứng lên dù lúc này chẳng còn bị rờ mó như khi nãy. Sự va chạm nhẹ nhàng giữa lớp vải quần ngoài và lớp lụa quần lót làm cho những sợi lông măng đen vốn nằm ép nơi lá bướm của cô cùng một lúc xao động mãnh liệt lên.

Thủy đã cố giữ đừng kêu rên nhưng không sao kềm được. Bàn tay xoa đều lên mớ lông, làm cho trở thành một nhúm tóc rối, máu cơ hồ đã dồn đọng lại nên các sợi lông cứng lại, đâm chia chỉa lên chiếc sịp. Chính bàn tay nhỏ nhắn cũng nhận ra sự việc đó nên cũng cố mơn man cho các sợi lông mềm dịu lại.

Nào có được đâu mà chỉ làm cho căng thẳng thêm nơi cô. Chẳng nói, Thủy tự dùng tay lôi cởi quần ngoài ra, và kéo luôn mảnh quần lót mỏng để khỏi bị vướng víu. Cô nghe thoáng một tiếng ồ ngạc nhiên thích thú, kèm một tiếng tróc ở miệng của ai đó chừng như vô cùng mãn nguyện.

Cô cảm thấy dễ chịu hơn khi lá bướm được mở thong dong, không còn bị đè nén nữa. Giờ cô có thể thực hành các động tác mở rộng hai chân nếu có cảm nghĩ cái bướm bị ngộp.

Ngộp thì chẳng ngộp, song mệt lử cả người. Thủy không ngờ cô lại tệ hại như thế. Bao năm rồi xa anh, dù thế xác cô vẫn còn non tươi rung động, nhưng có bao giờ cô bị ám ảnh vì cái dục len lỏi vào. Vậy mà tại sao bữa nay cô hoàn toàn khác lạ như thế.

Cái bướm của cô nó cứ thôi thúc cô phải mân mê lấy, phải làm cho nó được sờ mó để hạ cơn tức tối đang dâng. Hai cái mu rộp lên như miếng ngói bị thiêu bởi ánh nắng hè, cô chưa gì nghe như nó đang lách tách kêu nứt lên vậy.

Rồi cô thấy bàn tay bé nhỏ đang xoa day lên hai mu nầng nẫng thịt đó. Bàn tay len lách chải gỡ mớ lông rậm, làm cô cũng bật tiếng rít lên.  Đến khi bàn tay như được khuyến khích bởi lời rên sảng khoái của cô thì trở nên bạo dạn. Những ngón tay đã dám bốc vào mép cái mu và kéo căng thả bật kêu chép chép.

Thứ tiếng kêu rất bé mà cô và cả người ấy đều nghe rõ. Tại đêm khuya hay tại được bôi trơn bởi thứ nước ri rỉ keo đặc làm cho miếng thịt khi được tách thì thảng thốt kêu lên như vậy.

Thủy còn đang miên man theo dõi thì nghe mát ở chỗ khe bướm. Hình như cái bàn tay nhỏ đang mở tách hai mu ra tựa người ta tách vỏ con hến để tìm cái lõi nhân gì đó ở bên trong. Thủy thấy như trái tim đập rộn loạn, hơi thở dập dồn khi mà cô nhận rõ một ngón tay của ai đó đang vờn vờn miếng thịt lồi bên trong ổ hến của cô.

Bàn tay đưa lên xóc xóc vào góc trên lại vùi vùi vào góc dưới, tâng tâng tiu tiu như người trầm trồ vật quý trong tay. Thủy thấy rộn người lên vì những cú vuốt dọc đó. Đang khi lơ mơ thì cái hạt thịt bé tẹo bị chạm vào và Thủy thấy nóng người lên vì ngón tay đồng thời ai đó như cũng nhận ra nút chuông điện nên nhấn mãi vào làm cho khắp ổ bướm rung lên rền rã không dứt.

Cô nhớ lại anh chưa khi nào có cơ hội sờ vào chỗ đó của cô nên lúc này cô thấy hoàn toàn mới lạ. Nó lâng lâng như con diều chợt muốn lôi tuột sợi dây để bay băng tuốt lên không, và kìa, chiếc diều đảo vung và chúi nhủi xuống, lại ngóc đầu lên, giúi giụi như sợ gục.

Ai đó thấy cô chao đảo thì đổi ngón tay đang sờ soạng bằng phần trong của ngón cái để bật búng cái hạt thịt của cô cho được tràn ngập hơn. Thủy muốn kẹp chân lại, nhưng sướng quá đành banh ra thêm cho sự ma sát thêm tích cực.

Chẳng cần đợi ai hối, Thủy cũng uốn người thành cây cung, ưỡn cao con bướm lên để hạt thịt được vân vê trọn vẹn. Bàn tay nhỏ bé như nhận ra rất nhanh nên càng miết và day cái hạt này, miết đi miết lại nhiều lần và túm lấy nó mà lăn se như rón bột. Thủy sướng quá, rên lên hư hử, chẳng bị sốt rét mà người lạnh giật từng cơn.

Cả thân thì lạnh mà riêng chỗ ấy thì nóng, cái nóng hừng hực như bị cào cấu và muốn xé tung vứt đi. Trách nào Thủy nghe đồn người phụ nữ khi bị bàn tay khác phái vê hạt le thì không cách gì giữ được nữa. Những ngón tay phù thủy của đàn ông làm cho con bướm của các cô nát ngướu, chỉ muốn có một vật gì thật dài, thật to đâm cứa vào, họa may mới làm cho nó bớt rực đi.

Thủy cũng vậy.  Cô điên cuồng lồng lộn như muốn chạy tuôn ra đường, kêu rầm lên một sự tiếp ứng. Chỗ háng cô dường đang có những mũi kim đâm xói vào, nó thôi thúc dữ quá, chỉ toàn bị xoi thủng chứ chẳng có một chút gì xoa dịu cô.

Thế rồi, cô lại như nghe có một tấm nhung mềm đang lau xoa con bướm. Cô ướm xem vật này từ đâu đến, nó bè bè như lát thịt bò mỏng, lết lê khắp trong ngoài trên dưới con bướm của cô, làm cho nỗi tức nghẹn hạ nhanh. Và rõ ràng cô nghe tiếng lóc chóc của nước, lúc đầu còn kêu nho nhỏ sau dồn dập óc ách như tát nước.

Cô sướng rùng cả mình, nước tuôn lũ tràn ra, cô nghĩ bờ be có bị cuốn băng cũng chỉ đến như vậy. Vì nước bị đùn ọc ọc, đến nỗi lát thịt bò đang lê cũng phải hối hả lau nhanh hơn. Thủy mới hình dung ra là cái lưỡi ai đó đang làm dịu cơn nứng trong người cô vậy.

Cái lưỡi này hết sức thận trọng, chăm chỉ lau vét nguồn nước ứa ra liên miên và những hạt lợn cợn ở lưỡi làm cho cô vừa được làm sạch lại vừa được khều khều cũng hay ho vô cùng.

Thủy thở dài từng đợt, nỗi sướng êm ả phủ đầy ra khắp người cô. Thình lình cô rung lên như bị kinh phong, người giựt giựt và thở ì ạch. Cô rặn còn hơn người rặn đẻ và miệng rên hừ hừ, cô sướng lên tới óc, từng cơn hồng thủy trào trào ra, lần đầu tiên lồn cô được liếm láp tận tình như vậy.

Cô nắc nắc như cảnh hai con chó nắc nhau mà cô thường bắt gặp. Nắc liên tu bất tận cho đến lúc ngả vật ra và thở hổn hển mệt nhoài. Cô loáng thoáng đó có phải là sự chung đụng xác thịt chăng.

Chợt cô rùng mình từng hồi. Càng rùng mình thì nước càng trào ra ướt đẫm chỗ háng cô, nhây nhớt nhễu cả ra tấm trải giường. Sau đó cô mệt quá nên thiếp đi

Chỉ mới qua một đêm trằn trọc và bị dày vò trong tưởng tượng mà người Thủy trông tiều tụy hẳn đi. Trời đã sáng rõ mà cô chưa thiết dậy, lườn ươn nằm trên giường, hai đầu vú và ở lá bướm vẫn còn lưu lại những vết mò bóp và xoi thốn tột độ.

Cô chưa qua một lần làm tình thực sự nên không rõ sự mệt mỏi thể xác như thế nào, nhưng cứ y qua sách vở và truyện đọc, cô nghe tả đêm tình yêu sao nghe gọn ơ. Người nam người nữ cung hiến hết thảy cho nhau chẳng phải chỉ một lần, mà còn tái đi tái lại, cũng chẳng đơn thuần người trai nằm đè lên người gái mà họ còn đổi thay, áp dụng nhiều kiểu cách thỏa mãn nhau, vậy mà họ có sao đâu.

Thủy tự nghĩ hay là các ông/bà nhà văn nói hơi quá lên để lòe người đọc. Chứ dục tình mà uể oải như thế này thì đàn bà chịu sao cho thấu. Hơn nữa, vợ chồng ăn ở với nhau đâu phải ngày bữa, họ ăn dầm ở dề bên nhau, huỳnh huỵch thụi nhau không dứt, chả lẽ họ đều tiều tụy hết cả thì cưới nhau về làm gì.

Trong thực tế, Thủy còn thấy các cặp vợ chồng khi chưa sống chung thì người nào người ấy gầy đét như con mắm, cưới nhau được ít lâu ai cũng phây phây xinh đẹp hẳn ra. Nhất là ở các bạn nữ, thời con gái độ tròn trịa của họ chưa toàn vẹn, lấy chồng chỉ một tuần đã thấy ngực họ to lên, mông phồng đít chắc, dáng đi thon gọn vô chừng, thực ra chẳng hiểu ra sao cả.

Thế mới biết, dù cô là bực dạy dỗ con cái người đời, song chính cuộc sống tình cảm của cô cũng còn nhiều điều chưa rõ, cần phải học hỏi. Cô nhớ lại diễn tiến sự việc hồi đêm, cô không sao đoán ra cái bàn tay sờ mó cô là ai vậy. Chẳng lẽ cậu bé mà cô đã bằng lòng cho đến chơi với cô lại có thủ đoạn giỏi giang đến vậy. Hay là trí tưởng tượng của cô quá sung mãn nên cô hình dung mọi điều như thế.

Cô sực nhớ đến ý kiến ai đó đã nói, chẳng thà để mọi ước muốn xảy ra tự nhiên, chớ nghĩ vẩn nghĩ vơ mà giảm đi sức khỏe. Có điều lạ là, dù chỉ loáng thoáng nhận chịu các sự ve vuốt của bàn tay vô hình mà sao tác dụng của nó thật hiệu nghiệm. Hai vú cô mọng sưng, bầu vú nặng chình chịch, nhúc nhích tựa có ai liên tục xoa nắn và bóp cho cơ bắp cứng lại. Cũng có lúc cô tưởng như hai vú cô liên tiếp bị một cái miệng đàn ông nào đó thay phiên bú mút và vặt vê khiến cô khó chịu vô cùng.

Rồi khi con bướm của cô bị xoa móc, ngón tay quỉ quái đã chui vào sâu nơi lỗ và cào đúng vào cái cục sụn lồi lồi nào đó ở bên trong làm cô căng thẳng quá mức. Nó chạm vào trung tâm điểm nhạy cảm làm cô muốn quýu cả người. Cô muốn thụp xuống để dễ chịu đựng hơn, song càng co người thì cục sụn càng bị bàn tay ma xiết dữ làm cô phải bật nẩy người lên lại ngay, chả thế mà lồn cô rưng rức như có nhiều thân con trùn nhớt đang quậy phá trong đó.

Thủy nghĩ cũng may bàn tay chỉ tò mò bóp móc các cơ quan của cô để thỏa mãn sự tìm hiểu nên khi thấy cô ùa tràn nước khí thì ngưng, chứ nếu ai đó tiến thêm một bước đè cô ra mà địt thì tai họa sẽ còn to lớn chừng nào.

Bây giờ thì cô phải trở dậy rồi, dù gì mỗi tuần cô cũng phải đi chợ mua sắm thực phẩm để lo cho bữa ăn suốt những ngày đi dạy nên cô không thể cứ ì ra nằm tại chỗ.  Cô lồm cồm bò dậy, bước ra chỗ chậu rửa mặt để làm vệ sinh cá nhân. Cô chợt giật mình vì dung nhan cô trông thảm quá, hai hố mắt thụt sâu vào, thâm đen lại. Cô hốt hoảng xoay qua xoay lại để thăm dò ngắm nghía khuôn mặt cô. Hai gò má dường như vêu vao ra, làn da tựa răn rúm, chả lẽ sự tàn phá tệ hại đến cỡ này ư.

Thủy thở dài sườn sượt, cô đâm ra tự trách khi không vướng vào dục tính không đâu để dung nhan bị hủy hoại đột ngột. Cô cũng định bỏ qua chợ búa tuần này, nhưng không đi thì lấy gì ăn cho tuần tới. Đầu óc cô bị lúng túng không yên, cuối cùng thì cô cũng phải quyết định ra đi và để che dấu bớt vẻ tàn tạ, cô đành lấy chiếc kính che nắng đeo lên mắt để che bớt sự xấu xí vừa nhận thấy.

Cô bước ra khỏi nhà, gặp cái nắng gay gắt vì mặt trời đã lên quá cao khiến cô muốn xây xẩm. Hai chân cô nặng chịch, như có đeo đá nên ì ạch lạch bạch, cô mất hẳn vẻ thong dong tự tại trước đây.

Cậu bé đã đứng chờ từ bao giờ. Nó có vẻ sốt ruột vì mong ngóng. Thấy cô loạng choạng, nó vội chạy đến miệng rối rít chào và tay chộp lấy bàn tay cô. Thủy lầm thầm cám ơn, lòng chộn rộn khó tả. Nhưng cô phải trấn tĩnh ngay kẻo sợ lộ cậu bé sẽ đoán được sự lúng túng nơi cô.

Cô vừa nhận ra vẻ mềm mại của bàn tay cậu bé, và điều làm cô sửng sốt rõ ràng đúng là bàn tay đêm qua đã mò nghịch cô. Tự dưng, cô thấy nóng ở hai tai và căng căng nơi gò má. Cô phải lấp liếm hỏi nhiều câu hết sức ngờ nghệch để mong thoát ra khỏi những dồn dập cô chịu đựng.

Cậu bé dửng dưng nói với cô: những tuần trước, em thấy cô đi chợ sớm, bữa nay em đứng chờ mãi không thấy cô dậy. Hay là cô khó ở trong người. Cái tiếng khó ở người ta thường dùng để chỉ những ngày phụ nữ bị hành kinh dính dấp, sao đứa bé rành rọt hỏi cô. Nhưng cô lại nhanh chóng xua đi ý nghĩ vì biết đâu cậu bé dùng ngẫu nhiên mà cô thì đang vướng víu nên thấy bị chạm.

Cậu bé vẫn tía lia nói với cô: đêm qua, em mừng quá, khó ngủ. Em được cô hứa cho phép đến phòng cô nên em nôn nao chỉ mong được thực hiện sớm điều này. Thủy lại càng lập cập hơn, tại sao sự trùng hợp lại đúng lúc như thế. Đứa bé khó ngủ thì nó đã làm gì, tưởng gì, có bệnh hoạn như hành động của cô đêm qua chăng?

Để thỏa mãn muốn biết, Thủy chợt nảy ra ý châm chọc cậu bé: thế vì sao em lại khó ngủ. Thằng bé bẽn lẽn một lúc mới dám lí nhí thưa: vì em nhớ đến cô. Thủy rùng mình vì thấy ra cái dại của mình đã chúi mũi vào thầm kín của cậu bé. Trong khi đó, sợ không bộc bạch ngay có khi rụt rè rồi tắt ngấm, nên cậu ta nuốt nước bọt và nói văng tê luôn: em thấy em được cô cho phép nằm cạnh cô nên em trằn trọc mãi.

Nói rồi, hai bàn tay đứa bé xoắn lấy nhau thẹn thùng. Thủy liếc sang thấy mặt nó đỏ au như cua luộc. Cô cũng thấy rung động vì sự thực thà của cậu nhỏ, cô trầm ngâm như đo lường xem phải ăn nói ra sao. Mãi cô mới chọn được một câu xem ra vững chãi: sao em lại nghĩ dớ dẩn như thế. Cô ở một mình, em lại là trai, sao cô có thể cho em nằm cạnh được, nhỡ người ta đồn thổi chuyện vô duyên thì cô biết xoay trở làm sao.

Ai dè đứa bé thở dài như chiếc bóng bị nổ cái bụp. Nó giằng bàn tay ra khỏi tay cô và muốn chạy đi. Thủy phải gọi giật nó lại. Hỏi han gì, nó chẳng đáp, không khí nặng trùng trùng. Thủy nghe tức nơi tim, những tiếng đập thình thình như búa gõ. Hai mắt thằng bé mọng lên như sắp khóc, cô thấy mủi lòng.

Lâu lắm, mới nghe thằng bé nói trong sụt sịt: em đã mừng được cô coi như con, vậy mà cô lại từ chối. Thôi để em xa lánh cô và em xin lỗi đã quấy rầy cô ít lâu nay.  Cô xem như lời em viết không có, em xin chào cô. Cậu ta lại vùng vằng định chạy lần nữa. Thủy phải một phen giữ trịt nó lại. Cô ngập ngừng chẳng biết phải phân xử thế nào, nỗi phân vân vỡ òa như chiếc lưới úp chụp một khoảng hồ rộng.

Vậy rồi Thủy cũng cố hỏi cho ra nguồn cơn: vậy chớ mẹ em đâu mà không cho em được nằm cạnh. Thằng bé vùng khóc lên tiếng, nước mắt chan hòa làm Thủy quýnh lên, một hai hỏi giật giọng: vì sao em khóc. Mấy phen, cậu bé nuốt nước mắt dồn nén đau khổ xuống tâm can và tỉ tê thưa: em có ai đâu cô, vì vậy nên hi vọng cô sẽ thương em đó.

Lời nhỏ như một gáo nước lạnh xối búa xua từ đầu cô xuống trong một đêm buốt giá làm cô chưng hửng càng thêm chưng hửng. Bây giờ thì cô thấy câu chuyện đã quá lậm sâu vào tình cảm con người, bỏ thì thương vương thì tội, vai trò mô phạm làm cho cô áy náy không ngớt.

Cô kiếm kế hoãn binh, hứa không ra hứa, lơ chẳng ra lơ, ậm ừ như chó ngậm cục bột. Cuối cùng, cô phải nói với đứa bé: thôi được rồi để cô liệu. Bữa nay em cứ theo giúp cô, trưa về ăn với cô, rồi thư thả cô sẽ tính.

Đứa bé chưa tin ở cái tai của nó, cho nên nó chăm bẵm nhìn Thủy, một cái nhìn van lơn tha thiết. Cặp mắt nó còn loang loáng ngấn nước, nên nó ngước lên phía cô như để ướm xem cô có thay đổi ý nữa chăng. Tới khi thấy Thủy tìm nắm lấy bàn tay nó kéo đi, nó mới cảm được việc cô chấp nhận là thực. Nó tung tăng bước đi bên cô đến chợ và ôm giúp các món cô mua về tận nhà.

Trên đường, tâm hồn thằng bé ngồn ngộn nở hoa. Nó hình dung nguồn hạnh phúc đang ùa tràn vào đời nó, tự dưng mọi chuyện đều trở nên đáng yêu xiết bao. Vạt nắng kia đang nhảy nhót chan hòa, trời trong xanh mát mẻ. Lững thững đi cạnh cô nó như nắm được niềm vui đang nở nộ.

Cô đẹp quá, một vẻ đẹp xuyên suốt nhiệm mầu. Tuy người cô đều được che bởi áo quần vải vóc, song với nó lúc này cô ví như pho tượng thạch cao đang sống động bước đi. Nó nghe rõ từng hơi thở của cô quyện hòa với hơi thở nó. Vạt áo dài vải hoa chập chờn như cánh bướm, chờn vờn vẫy không ngưng.

Cậu bé trân trố nhìn. Trong trí óc ngây thơ, nó thấy cô Thủy vô cùng lộng lẫy. Chiếc áo ngực đội cao cho nó có cảm tưởng như hai đĩa oản trắng tưng tưng theo chiều chân cô bước. Những nếp chùng của chiếc quần như he hé hai hàng chân ngọc duỗi song song. Còn cái eo, đôi mông cô lập lờ sao kể xiết. Cô đúng là mẫu người lý tưởng mà nó hằng mong đợi.

Nó nghĩ nếu được cô cho về ở chung, việc gì cô cần nó sẽ hết sức làm. Quần áo cô nó sẽ lo giặt giũ, chén bát nó sẽ rửa sau khi ăn xong, nó sẽ dành sự nghỉ ngơi để cô lo soạn chấm bài và sắp xếp tài liệu dạy. Nó chỉ cần ngày ngày trông thấy cô, được cô xem như con và ra vào hầu hạ cô là rất quý. Để giúp nó lấy lại can đảm sau bao ngày bơ vơ không nơi nương tựa.

Hai cô cháu đi chợ về thì trời đã quá trưa, sức nóng đã bớt gay gắt. Cả Thủy lẫn đứa bé lễ mễ khiêng các gói thực phẩm vào, cậu bé lăng xăng xếp đầy ra bàn. Thủy cảm thấy vui vui nên không còn vẻ khó chịu như lúc sáng. Có lẽ sự tở mở cũng khiến cô mất đi vẻ tiều tụy, cô không dè tâm lý con người chóng đổi thay như vậy.

Cô thấy hai gò má bớt căng, hố sâu nơi mắt chừng cũng đầy đặn lên và nhất là một nỗi vui thơ thới đang òa nhập khắp người cô. Cậu bé thì hí hửng ra mặt, nó không ngờ mục tiêu ao ước của nó chóng vánh đến thế, chẳng những cô thuận cho nó theo cô đi chợ, lại còn thuận cho nó đưa các món mua vào tận phòng cô ở.

Lần đầu tiên bước chân vào một căn phòng riêng tư của người nữ, nó thấy choáng váng vì những quần, những áo của cô bỏ vương vãi khắp nơi. Lo đặt ba mớ bao bị xong, nó vội chạy đến thu dọn các món bỏ lệch lạc, Thủy thấy thế phải bảo: em cứ để đó cho cô, cuối tuần cô đều soạn để giặt một lượt, chứ không phải cô luông tuồng bỏ bậy đâu.

Đang cầm cái nịt vú trên tay, cậu bé thoáng nhìn không thấy Thủy đâu nên vội giúi đưa lên mũi hít ngửi. Một mùi thơm dìu dịu của thịt da phụ nữ làm cho nó ngây ngất. Nó thực sự đã được đụng tay vào vật kín đáo của cô, nhất là được thưởng thức hương vị mùi mẽ của cô nên nó muốn chất ngất mê say tức khắc.

Tiếng cô lao xao gì đó trong buồng và khi cô bước ra thì nó thấy cô đã thay chiếc áo dài bằng chiếc áo cánh lụa hoa mặc ở nhà. Chính cái áo này làm cho cậu bé càng trân trố kinh ngạc vì những cánh hoa to ngoằn ngoèo ôm gọn lấy bộ ngực cô một cách sít sao no đủ. Thằng bé nguây nguẩy đầu như để xua đi hình tượng đang có hai bàn tay xòe ra bó gọn lấy hai vú cô. Cái hình ảnh hệt nó đã tưởng tượng suốt đêm qua khi nhìn lén thấy mớ đồ lót cô phơi ở cửa sổ.

Thấy vẻ tần ngần của thằng bé, Thủy hỏi: em đang nghĩ gì vậy. Đứa nhỏ ấp úng chối phăng, vơ quàng ngay một ý nào đó để chối bay ý tưởng bậy của mình. Thủy cũng tỏ vẻ không chuyên chú mà thúc giục đứa bé: em có cần rửa mặt cho mát rồi cô cháu chuẩn bị lo ăn trưa, chứ cũng trễ rồi.

Lại thêm một nỗi vui tràn ngập tâm hồn đứa bé.  Nó không tin đây là sự thực vì có khi nào nó dám mơ được một lần cô cho nó ăn chung với cô. Thủy lịch kịch bắc xoong lên bếp, nhặt rau luộc và nấu canh cùng đặt một nồi cơm nhỏ. Loáng cái mọi thứ đã xong, cô dọn ra bàn và gọi nó vào.

Đứa bé rụt rè ngồi xuống cạnh cô, nó muốn nín thở vì sợ bắt gặp luồng không khí cô đang hô hấp làm bay lảng vảng hương thơm phụ nữ. Nó ăn mà cảm thấy luống cuống, nuốt trệu trạo cho qua. Thủy lẳng lặng nhận xét và chỉ dẫn cho nó cách nhai kỹ để thức ăn được tiêu hóa hết.

loading...