Đọc truyện Cô giáo Phương

Cô giáo Phương 22

đầu tư bitcoin

Phần 22

Cô Phương ngủ đến chiều tối thứ bảy mới dậy nổi, rệu rã cả người, cô ăn uống nghĩ ngơi ngày chủ nhật thì sáng thứ hai mới đi dạy nổi. Làm như thằng Miên chịch cô nhiều quá hay sao mà kỳ này tới tháng, cô ra máu nhiều hơn, làm lắm khi xay xẩm, mệt mõi luôn. Cô ước chừng với điệu này chắc phải bị gần tuần lễ mới xong. Cô không hiểu nổi mình nữa, chưa bao giờ cô thấy mình hoang dại mà… dâm dục… như cái bữa đi với thằng Miên. Đó giờ cô sống khép kín, dấu nhẹm bản thân mình sau lớp áo đạo đức của nghề giáo, giờ đây khi gặp Cường, rồi gặp thằng Miên, hai thằng đó, cô gọi là thằng cũng được vì ai cũng nhỏ hơn cô mà, cả hai bóc từng lớp, từng lớp cái gương mặt đạo đức giả tạo của cô, để lòi ra bên trong là hình tượng một cô gái cô đơn, luôn thèm khát nhục dục. Điều đó, với cái xã hội này là điều sai trái, nhất là ở địa vị của cô khi làm chuyện đó với Cường, hay cả với thằng Miên nữa. Đến giờ chưa có chuyện gì đáng tiếc xảy ra, nhưng rủi một ngày, tai vạ bất ngờ ập tới, cô biết tính làm sao. Ngày nghĩ không có ai bên cạnh, cô lại nghĩ ngợi lung tung này nọ, tự hù doạ bản thân mình.

Sáng thứ hai cô lên lớp, nhưng không dạy lớp thằng Cường mà là một lớp khác. Mọi khi vào lớp cô không chú ý gì đâu nhưng hôm nay cô liếc liếc vì cô biết lớp này thằng Dương đang học. Cô nhanh chóng nhận ra nó. Mặt mũi nó nhìn vẫn còn bầm bầm do hậu quả mấy cú đánh của thằng Miên. Bữa nay cô dạy không được tự nhiên, mồ hôi cứ đổ, mặt cứ đỏ đỏ. Cái ánh mắt thằng Dương nó nhìn cô, thằng nhóc đó như nhìn xoáy vào bộ áo dài của cô, làm cho cô thấy nhồn nhột một cách khó tả. Cô biết thằng này từng ngắm được cô lúc cô trần truồng, giờ nhìn cô chắc nó đang tưởng tượng ra cái cảnh ấy. Nó cũng thừa sức biết chuyện cô đã làm với thằng Miên, không biết nó nghĩ cô như thế nào nữa. Cô vẫn nhớ lúc cô biểu thằng Miên tha cho nó, nó vẫn nhìn cô thèm thèm, thằng Miên đoán chắc nó cũng muốn cô, lúc đó cô không tin đâu, bữa nay lên lớp, nhìn cái kiểu nó địa mình, dần dần cô nghĩ chắc chuyện đó là sự thực. May mà cuối cùng thằng Dương nó chỉ nhìn thôi, nó cũng lễ phép chả dám làm gì, cô cũng đỡ sợ, dạy học kiểu này làm cho cô căng thẳng quá, căng hơn lúc dạy kèm cho Cường nữa.

Buổi chiều thứ hai Cường đến lớp học thêm khá sớm, biết chuyện cô giáo tới tháng, cậu ta có vẻ thất vọng lắm. Nhìn thấy cậu ta thèm, tự dưng cô cũng ngài ngại, cô hẹn với cậu ta khi nào hết cô sẽ cho cậu ta hay, lúc đó tha hồ cho cậu ta thoả mãn. Thằng Cường thấy dường như trời cũng trả báo công bằng, tuần trước là cậu ta chủ động cho cô thèm, tuần này đến phiên cậu ta hứng thì cô lại phải để cậu ta thèm. Dù là hơi khó chịu nhưng Cường vẫn học, không bỏ về. Suốt buổi học, cô trò không khoả thân, chỉ mặc hơi gợi cảm chút xíu thôi. Cậu ta không chịch được cô thì bắt cô quỳ đó cứ bú cho cậu ta lúc cậu ta trả bài. Cô Phương giờ không ngần ngại, cô tỏ ra cũng thích thú lắm, cô bú mút dương vật cậu ta cả buổi rất say sưa, và dĩ nhiên khi cậu ta xuất ra, cô mút rất sạch, nuốt trọn vẹn không sót tý nào, mút xong còn liếm sạch cho Cường nữa. Cường không nghe cô nhắc đến chuyện bị thằng Miên uy hiếp, cậu ta nghĩ chắc cô cũng muốn dấu cậu ta. Ý cậu ta cũng hơi giận. Đúng là đàn bà con gái, thèm cái gì không biết chứ thèm đụ là cái chắc. Kiểu này chắc cũng thích thích thằng Miên rồi nên mới dấu không cho cậu ta hay. Cường chống mắt để yên coi thế nào. Cậu ta tỏ ra bình thường, cuối buổi học còn tiếp tục đóng tiền học cho cô nữa. Không mần ăn gì được nên Cường học tới chiều là về không nấn ná lại thêm.

Mấy ngày Phương bị đèn đỏ là mấy ngày Cường học hành khá nghiêm túc. Mỗi ngày Cường đến khoản tầm giờ chiều, học chừng 2h là về. Không biết cậu ta có khó chịu không chứ cô Phương thì thấy cũng vui vui, đến giờ cô mới sống trọn vẹn được với cái nghề giáo. Mấy bữa dạy sau cô ăn mặc bình thường, Cường cũng vậy, chỉ lắm khi nóng quá thì cậu ta cởi áo ra thôi. Thi thoảng Cường cũng có sờ vú cô này nọ, hoặc giả cậu ta kêu nứng quá nhờ cô sục và uống tinh trùng dùm, cô thấy đến giờ đó chỉ là chuyện nhỏ. Cậu ta thăm chừng cô rất dữ, ngày nào cũng hỏi Phương chỗ đó còn ra máu không, rất háo hức chờ đến ngày Phương được giải phóng khỏi cái miếng băng chết tiệt kia.

Nói về công việc của Phương. Cô chuyển đến trường dù chỉ hơn một tháng nhưng thành tích của cô cũng khá nổi bật, thầy cô trong trường ai cũng khen ngợi cô. Cô có chuyên môn tốt, dạy học sinh dễ hiểu và nói thì học sinh nghe lời, điển hình như chuyện thằng Cường Đô La, từ hồi cô dạy, cậu ta không quậy phá trong trường nữa, bắt đầu học hành khá nghiêm túc. Người ta có hỏi cô bí quyết, cô không dám nói ra, không dám nói là có dạy Cường học thêm ở nhà. Cũng có người để ý Cường hay đến nhà cô, cô chỉ bảo thi thoảng cậu ta cũng tới hỏi bài thôi. Cô cũng dặn Cường đừng khoe cái chuyện có học thêm với cô, nhiều khi không được lợi ích gì còn mang rắc rối. Lúc đầu Cường khó chịu, cậu ta không thích dấu dấu diếm diếm này nọ, nhưng cô năn nĩ quá Cường cũng phải nghe, hứa không kể chuyện có học thêm với cô.

Dạo gần đây ngoại trừ Cường, cô Phương còn hay chú ý đến một thằng học sinh nữa, là Dương. Tự nhiên chả hiểu sao cô tò mò hỏi thăm cô chủ nhiệm của nó. Gặp ai hỏi thăm về thằng Dương, cô đều nhận được lời khen, trái với chuyện khi hỏi thăm về Cường. Có vẻ như ai cũng có ấn tượng tốt về thằng Dương, nói nó ngoan, nhà nghèo, nhưng chịu khó học tập, phấn đấu vương lên. Ấn tượng ban đầu của cô về thằng Dương chỉ có từ cái hôm nó đi ăn trộm tôm, sau nghe mọi người nói về nó, cô cũng dần dần thay đổi suy nghĩ. Nó cũng cao ráo, tuổi nhỏ nhưng chắc do có lao động cực nhọc nên tướng tá cũng phát triển. Thằng Dương dù nhỏ tuổi hơn cả Cường luôn nhưng nhìn nó sương gió, khắc khổ, đen đúa hơn Cường nhiều, không thể bì với một cậu công tử con nhà giàu về cái khoản nhan sắc được. Ai cũng nói nó ngoan, Phương công nhận là bề ngoài nhìn thằng nhóc này nó hiều hiền, nhưng ở nó cô vẫn thấy có cái gì đó kỳ kỳ, là cái ánh mắt của nó. Từ hôm đó trở đi, cô luôn cảm thấy nó hay địa địa nhìn mình, nhìn trên lớp không chán, mỗi khi ở trường, lắm khi lơ đãng quay qua quay lại Phương lại thấy nó kiếm cớ tò tò đứng gần cô. Cường thân với cô vậy nhưng trên trường chỉ hay liếc nhìn cô chút xíu thôi, chứ chưa bao giờ nhìn cô, theo cô đến cái kiểu si mê, say đắm như nó được.

Mọi chuyện cứ diễn ra như vậy đến cái hôm cô Phương bắt đầu dứt kinh. Sáng sớm, kiểm tra thấy không còn ra máu nữa, cô định bụng lúc đi dạy sẽ tìm cách nói cho Cường biết. Đến khi giáp mặt cậu ta trên lớp, cô lại thấy mình dở hơi đến nhường nào. Cô tự nghĩ không lẽ bây giờ tự dưng khi không lại đến bảo với cậu ta là cô đã hết kinh rồi, nó… nó kỳ cục thế nào ấy. Nghĩ đi nghĩ lại cô quyết định không nói, dù sao thì chiều nay lúc đến nhà cô học, thể nào thằng Cường kiểm tra một phát là biết ngay, không chừng lúc đó cậu ta… cậu ta còn cuồng dâm lên ấy chứ. Cô tự trách mình sao thấy hư hỏng quá. Hôm nay cô tan tiết sáng muộn, cũng là lúc tan trường. Khi ra về thằng Cường còn nhân lúc không ai chú ý ở cổng, vỗ nhẹ mông cô một cái làm cô giật cả mình vì xấu hổ, may mà không ai để ý. Cậu ta phóng xe về còn cô định đi bộ thì cô trưởng bộ môn đã gọi với theo. Hôm nay có một giáo viên nghỉ đột suất nên định nhờ cô dạy thế cùng môn học vào đầu giờ chiều. Cô thấy không bận bịu gì từ trưa đến chiều nên đồng ý. Giờ chuyển từ lớp sáng sang lớp chiều chỉ có mấy tiếng thôi, cô mà về nhà ăn cơm, thay đồ cũng chẳng nghĩ ngơi được bao lâu nên bữa nay cô ăn tạm gì đó rồi quay lên trường sớm luôn.

Cô lên thẳng trường vào phòng giáo viên ngồi chơi tý xíu đến chiều là dạy luôn. Suốt khoản cách từ lúc ra khỏi cổng trường, đi ăn rồi quay về trường, Phương dường như cảm thấy điều gì đó lạ lạ. Không biết có lầm lẫn không chứ Phương nghĩ hình như có ai đó theo dõi mình. Vào phòng giáo viên ngồi nghĩ, cô cứ loay hoay qua lại nhìn ngó xung quanh. Linh cảm của phụ nữ rất nhạy, cô không biết rõ nhưng đoán chắc có ai đang theo dõi mình. Điều đó làm cô thấy sợ sợ vì lúc này ở trường khá vắng, chẳng có ai. Thấy khó chịu quá, cô Phương nghĩ ra một cách. Cô rửa mặt rồi ra khỏi phòng giáo viên đi dạo một vòng quanh trường. Trường này được nhà nước mới đầu tư xây lại nên cũng khá khang trang. Cô đi thong dong một hồi rồi leo lên mấy phòng học ở tầng trên. Cả trường có 3 tầng, cô leo đến tầng trên cùng thì bất ngờ rẽ ngoặc vào một lớp học rồi nấp ở cửa. Quả nhiên cô không phải chờ lâu, một bóng áo trắng học sinh hớt hãi chạy từ phía sau lên ngó dáo dác. Bất thần cô nhảy ra từ lớp học, vỗ vai rồi hỏi:

– Ai đó!?

Học sinh mặc áo trắng quay lại, ánh mắt cũng hơi hoảng, ánh mắt quá quen thuộc.

– Em… Dương… em… sao em theo dõi cô?

Đó là thằng Dương, thằng học trò ngoan trong mắt mọi người. Bị cô bắt gặp, nó hoảng hốt nhưng giờ cô đã đứng ngay sau lưng nó, nó chẳng chạy đi đâu được, nó lắp bắp:

– Em… em…

– Dạo này có cứ thấy ai theo dõi mình… đừng nói là em nha…

Cô hỏi đến đó, thằng nhỏ tiu nghỉu xoa tay cúi đầu:

– Dạ…

– Em… tại sao em lại làm vậy? Cô nghe mọi người nói em là đứa ngoan mà…

Thằng Dương mặt đỏ lựng, đứng cúi đầu xấu hổ, thành thực nói:

– Em… em xin lỗi cô, em không cố ý. Nhưng cái bữa gặp cô ở đầm tôm… vô tình nhìn thấy cô… em cứ thấy sao sao ấy. Mấy ngày nay ngày nào cũng vậy, em học hành, ăn ngủ đều không được, suốt ngày cứ mãi nghĩ đến… đến cái cảnh lúc… lúc cô trần truồng… nên hổm nay… em… em hay đi theo sau cô… để… để tìm lại cái cảm giác ấy. Em muốn nhìn…

Thằng nhóc nói thật lòng, làm cô cũng thấy sao sao ấy khi nó nhìn vào ngực cô. Cô xấu hổ muốn đỏ mặt, cô lắp bắp nói:

– Em… em… sao em dám nói vậy?

– Dạ… em… em biết vậy là hỗn… Cô tốt bụng… bữa hổm đã cứu em rồi… em… em không nên có những ý nghĩ đó… nhưng… nhưng sao em kềm chế không được…

Nó nói mà cô Phương có để ý thấy nó cứ lấy tay che che chỗ cái đũng quần. Theo kinh nghiệm ít ỏi mà cô mới học được mấy tháng nay, chỗ đó của nó chắc đã u lên một cục rồi. Cô đứng đó, buông vai nó ra, giờ đến phiên cô đứng cúi đầu xấu hổ. Thằng Dương nó cứ rối rít xin lỗi, nhìn có vẻ rất tội nghiệp, nó nói:

– Cô… cô đừng nói chuyện này cho ai nghe… em… em xin lỗi…

Vừa nói nó vừa lách người qua khỏi cô, tính bỏ chạy đi. Cô thấy cái mặt nó cũng tội tội, chẳng hiểu sao, cô lại nghĩ ra một ý nghĩ điên rồ, cô gọi nó:

– Dương… em đứng lại…

Thằng nhỏ nghe cô gọi dựt dọng thì khựng lại, nó líu ríu:

– Dạ… cô…

Cô Phương xoay lại, bạo dạn hỏi nó:

– Em muốn nhìn… nhìn cô thiệt sao?

Thằng nhóc chưa hiểu ý cô, nó trả lời đầy sợ hãi:

– Xin lỗi cô, từ rày em không dám nữa!

Thấy nó chưa hiểu ý, cô mở đường nói:

– Nếu… nếu cô cho phép em nhìn thì sao?

– Em… em…

Thằng nhỏ lắp bắp, hình như không tin chuyện mình vừa nghe thấy. Cô nhìn quanh rồi nói:

– Đi theo cô vào lớp… nhanh…

Nói xong cô xoay đi. Thằng nhóc luống cuống đi theo sau lưng. Vào chỗ phòng học, tim cô đập thình thịch, cô chẳng hiểu mình đang làm gì nữa. Hổm rày lúc đèn đỏ, người cô lúc nào cũng khó chịu, ngực thì cứ sưng lên, cô không còn dấu diếm nữa mà luôn khát khao ham muốn. Cô nói:

– Em khép bớt cửa lớp rồi lại đây… cô… cô cho coi!

đầu tư bitcoin