Đọc truyện Cô giáo Phương

Cô giáo Phương 14

đầu tư bitcoin

Phần 14

Mấy ngày còn lại tiếp theo trong tuần, Cường cố gắng giảm nhịp độ làm tình giữa cô và cậu ta lại. Từ hôm bị hiếp dâm đó, cô trở nên ngoan hơn rất nhiều. Bữa nào Cường tới là cô cũng sẵn sàng, trần truồng như nhộng đợi cậu rồi. Trong khi cô trần truồng thì Cường lại lơ đi, cứ để cô như vậy, cậu ta vẫn mặc quần áo, học hành bình thường. Nhìn cái tướng cô của là Cường muốn chịch cho mấy phát, nhưng kế hoạch cậu vạch ra với thằng Miên là phải để cho cô thèm, càng thèm thì chơi càng hứng. Mỗi bữa học Cường chịch cô còn có một cái thôi, mà cậu ta chịch chán ngắt, chỉ cho cô bú như thường lệ, tròng bao vào rồi leo lên nhịp mươi phút là xuất tinh. Cô hơi thất vọng nhưng không dám nói gì nhiều. Cường cũng không ngủ lại nhà cô bữa nào trong tuần nữa, học xong là cậu ta về. Mỗi lần tạm biệt cô, nhìn ánh mắt tội nghiệp, thèm thuồng của cô mà Cường thấy cũng thương. Thương thì thương nhưng cứ để đó, cho cô thèm đã.

Vậy là suốt mấy ngày, cô Phương không hiểu sao cứ buồn héo hắt. Cô hơi thất vọng về Cường. Riết rồi cô nghĩ, quen nhau có mấy tuần lễ, không lẽ cậu ta mau chán cô như vậy sao. Cô Phương nghĩ vậy cũng chẳng có gì lạ. Sau này cô hỏi thăm tìm hiểu mới biết, Cường có biệt danh là “Đô La” giàu có, quen người này người kia nổi tiếng thị trấn ai cũng biết. Cậu ta yêu cô ba tuần lễ vậy thấy cũng là dài rồi. Hay là, từ sau cái hôm cô bị thằng Miên kia cưỡng hiếp, Cường đâm ra chán cô luôn sao trời. Cô cứ suy nghĩ mãi mà đau hết cả đầu, mặt mày ủ dột. Mấy ngày nay Cường về là cô cứ thủ dâm liên tục, không chút nào yên, tối ngủ cũng chẳng ngon. Với cái điệu này, chừng vài bữa nữa chắc Cường không ghé chỗ cô học nữa quá. Cô Phương vốn là cô gái hiền lành, nhút nhát, chẳng biết gì chuyện yêu đương tình dục. Cường như con ong, con bướm đi qua, hút nhuỵ hoa, rồi khi cánh hoa tàn héo, chắc nó sẽ lại bay đi thôi, nghĩ vậy mà buồn.

Bữa sáng thứ sáu của tuần thứ ba, cô Phương tan lớp của Cường sớm, để mấy tiết sau còn học môn khác. Lúc nghĩ giữa tiết, Cường giả bộ hỏi bài để lên bảng thủ thỉ với cô. Cường nói chiều nay cậu đi chơi với bạn nên không qua học nữa, dặn cô đừng chờ. Cô Phương nghe vậy thì nói:

– Em cứ nghĩ học hoài, làm vậy sao nhớ bài…

Cường cười rồi nói lại:

– Nghĩ hồi nào, tuần này em nghĩ có một ngày thôi mà, bữa nào cũng học đều… cô sao vậy?

Cường nói vậy cô mới ngớ người ra. Cô cứ bị lầm giữa cái chuyện học – chịch. Thằng Cường học vẫn đều, nhưng chuyện nó chịch và dạy cô chịch thì bỏ bê quá, chắc cô có ý nói chuyện đó. Lúc Cường quay đi, nó còn cười rất nham hiểm. Cường thấy có vẻ cô giáo của cậu ta thấm thuốc rồi, cái kiểu gì mà thèm cu cậu ta ra mặt rồi.

Cường vào tiết mới là cô Phương lững thững rời cổng trường để về khu tập thể. Chỗ ở sát bên nên cô đi bộ luôn. Lúc mới bước ra khỏi cổng được vài bước, một cái bóng nhảy qua cản đường cô đi. Cô Phương ngẩn mặt lên nhìn. Cô đỏ tía tai, cô nhận ra kẻ đó là tên người Miên, kẻ hãm hiếp cô. Hắn đứng chặn đường cô. Cô hoảng quá, vội lấy cái cặp che trước ngực, định lách qua hắn mà đi. Tên người Miên không thèm đuổi theo cô mà đứng dựa lưng vào hàng rào của trường, gọi với lại cô:

– Đi đâu mà lẹ vậy cô Phương… không chào người quen hả?

Cô Phương nghe hắn gọi đích danh mình thì hoảng hốt, vội quay lại:

– Sao… sao anh biết…?

Thằng Miên nhếch mép nói:

– Chuyện đó là chuyện của tôi… cô hỏi làm gì?

Phương đứng giữa đường mà người run run, cô hỏi hắn:

– Anh… anh muốn gì?

Thằng Miên đứng lại gần cô, đưa tay nựng cằm cô rồi nói:

– Không có gì… tại… tại nhớ cô nên qua rủ cô đi chơi thôi…

Cô gạt tay của hắn đi… cô chỉ mặt hắn nói:

– Ai… ai quen gì anh mà rủ rê… anh đừng xáp lại đây… tui… tui la lên à…

Thằng Miên nghe vậy thì cười lớn, hắn nói:

– Ha ha ha… tui cứ lại đó… cô giỏi thì la lên đi…

– Tui… tui la thiệt đó…

– Cô có ngon thì la thử… người ta bắt tui… rồi tui sẽ khai…

– Khai gì… anh đừng hù tui… tối đó… tại anh… anh hiếp tui chứ bộ…

– Ừ thì đúng… tại tui hiếp cô… nhưng… còn chuyện của thằng Cường… học trò cô nữa thì sao?

Cô Phương rụng rời tay chân, cô nắm ngực hắn trở lại rồi hỏi:

– Cường hả… anh… anh tính nói chuyện gì?

– Nè… cô nói chuyện đàng hoàng, bỏ tay ra nha… cô là nhà giáo đó…

Phương nghe vậy thì giật mình, vội bỏ tay hắn ra. Thằng Miên cười cười nói:

– Nhà giáo như cô mà cũng gan quá ha… dám ăn ở với học trò của mình luôn…

Phương nghe vậy muốn đứng không vững, tim đen bị bắn tan tành, cô líu quíu hỏi:

– Sao… sao anh biết?

– Sao lại không? Sau bữa đó tui thấy lạ… nên điều tra thử… ai dè hai người là cô – trò luôn.

Phương hoảng sợ thật sự, cô giờ chỉ muốn chạy, chạy vào trường cầu cứu Cường thôi, nhưng giờ cô đi sao nổi nữa chứ. Cô ôm cái cặp ngay ngực, không dám nhìn thằng Miên, cô hỏi:

– Anh… giờ anh muốn sao?

– … đâu có gì. Nãy tui nói rồi đó. Tui định rủ cô đi chơi thôi mà…

Cô giật mình lùi lại khi hắn định nắm tay cô, cô hoảng hốt nói:

– Không… anh tính đưa tui đi đâu…?

– … đi đâu kệ tui… cô có đi theo không thì nói. Cô không nghe lời tui, tui đứng đây, tui bêu rếu cho cô biết. Nó là đứa nhà giàu, không đi học cũng không sao. Còn cô, người ta mà biết chuyện này, cô đừng hòng đi dạy nữa… cho mất dạy luôn…

Phương nghe nó nói mà muốn xỉu, lao đảo phải dựa lưng vào tường. Hắn lại hỏi:

– Giờ cô tính sao? Có đi chơi với tui không?

Mặt cô mếu mếu như muốn khóc. Cô gật gật đầu:

– Được rồi… tui nghe theo anh… nhưng… anh hứa… đừng nói ai nghe nha…

– Cô ngoan ngoãn nghe lời tui đi… tui không nói ai nghe đâu. Nói ra cũng đâu có lợi gì cho tui đâu. Tui cũng đâu có ý gì đâu… tại… con cặc tui nó nhớ cô quá thôi…

Vừa nói hắn vừa thô bỉ chỉ dương vật đang cương lên sau quần của hắn. Cô Phương gật đầu đồng ý đi chơi với hắn. Nhưng cô nói:

– Anh đợi tui lên nhà thay đồ đã…

Thằng Miên gạt đi, hắn nói:

– Thay làm gì… nhìn cô mặc áo dài vậy càng đẹp. Mình đi luôn đi…

Vừa nói hắn vừa chỉ chiếc xe Honda cà tang của hắn đang đậu ngay trước mặt cô. Sự việc bất ngờ quá, cô không còn cách nào khác phải nghe theo lời của thằng Miên. Hắn leo lên xe nổ máy, bắt cô ngồi sau lưng hắn. Cô mặc áo dài ngồi một bên, tay ôm cặp chứ chẳng dám đụng vào người hắn. Thằng Miên nói cô nín dứt chứ đừng khóc, rủi người đi đường nhìn thấy thì không có lợi cho cả hai. Hắn nói vậy Phương cũng cố ngăn dòng lệ đang chực trào ra. Bữa nay chở cô, thằng Miên này bận cái áo thun bó và cái quần jean. Cô nhìn từ sau thấy cơ bắp hắn nổi gồ ghề lên. Cô sợ là sợ hắn như vậy, nhưng chẳng hiểu sao khi ngồi sau lưng hắn, khi nghe cái mùi mồ hôi nồng nàng đặc trưng của hắn rịn ra, toả ra phía sau, cô thấy rờn rợn cả người.

Thằng Miên này nó không chở cô đi tới khách sạn, hay nhà trọ như cô nghĩ hắn sẽ làm mà hắn chở cô đi ra khỏi thị trấn, đi đâu xa lắm mà cô không biết. Cô ngồi sau không dám hỏi hắn. Hắn chạy vào mấy khúc đường xấu, xe tưng tưng, cô sợ té thành thử ra phải vịn lấy eo hắn. Rồi hắn lại thắng gấp, cô chỉ còn biết ôm cặp bằng một tay, tay kia ôm chầm lưng hắn, ép ngực vào lưng hắn. Thằng Miên thấy khoái chí lắm, hắn cố tình làm vậy mà. Hắn chạy một lát thì quay lại, hắn để cặp của cô lên phía trước, chỗ cái baga để cố định vào đó. Cô Phương trống cả hai tay, có thể vịn người hắn chặt hơn. Con đường thằng Miên chở cô đi càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng xấu, gập ghền, nhấp nhô, thành thử ra cô phải ôm chặt lấy hắn, nhìn như tình nhân vậy. Cô ngó xung quanh, thấy không còn nhà cửa phố xá nữa, mấy vạt rừng tràm ở phía xa rồi. Lòng cô hoang mang quá, không biết thằng người Miên này nó đưa có đi đâu nữa.

Nhưng cũng may, hắn chạy xe một chút rồi rẽ vào một khu trang trại. Cô Phương thấy chỗ này rộng, có mấy đầm nuôi tôm nằm liền kề nhau. Cả trại lớn vậy nhưng hình như chỉ có vài người trông coi. Thằng Miên này có vẻ quen mấy người đó, hắn chạy xe thẳng vào, gặp ai là giơ tay chào. Ai cũng chào hắn, rồi có vẻ nhìn hắn ngạc nhiên lắm khi thấy hắn chở cô sau lưng. Cũng có người hỏi nhưng Miên chỉ cười. Hắn rất khéo chạy xe ở cái mô đất nhỏ giữa hai đầm tôm. Mấy đầm nước vuông vức, có máy oxy đánh lên sùng sục. Thằng Miên nó chạy một hồi thì đến một căn nhà nhỏ ở rìa khu trang trại. Nói là nhà chứ đúng hơn đây là một căn chòi, chỗ này Miên ở để canh chừng tôm cho chủ. Chòi vậy chớ không phải xây bằng lá, mà xây tường khá khang trang, phía trên có mái tôn che mưa nắng nữa. Thằng Miên đậu xe cái kịch bên hông căn chòi rồi quay lại nhe răng cười với cô, hắn nói:

– Mời cô giáo vào nhà tui chơi!

Cô Phương bước xuống xe, nhìn sơ căn chòi nói:

– Ơ… nhà này của anh hả?

Thằng Miên gãi gãi cái đầu xoăn tít của nó cười rồi nói:

– Nói chơi thôi, chứ tui làm gì có nhà cửa… chỗ này tui ở… để canh đầm tôm cho người ta nè…

Vừa nói thằng Miên vừa chỉ mấy đầm nuôi tôm liên kế nhau. Miên nói:

– Giờ đang trưa nên cô thấy vậy thôi… chứ tầm chiều… nhìn lãng mạn lắm… cũng có mấy đứa thanh niên hay lại đây, mướn xuồng của tụi tui ra giữa đầm ngắm cảnh… tâm sự…

Nghe thằng Miên nói, cô hiểu thêm chút xíu về sinh hoạt của thanh niên ở vùng này. Thằng Miên tỏ ra đon đã, hắn đi vào trước, mở cửa mời cô bước vào sau:

– Thôi… cô vào đây chơi… ở ngoài chi cho nắng…

Thằng Miên nói nên cô Phương cứ để nguyên cái cặp giắt ngoài xe, đi sau lưng nó vào căn chòi. Tay cô vẫn thủ trước ngực, rón rén đi theo hắn từng bước chân. Vào bên trong, mắt cô ngó láo liên. Căn chòi này mái tôn, giữa giờ trưa nên hơi hầm một tý. Bên trong bài trí đơn giản chỉ có cái đèn tròn nhỏ, cái quạt bàn, một cái giường và một cái tủ đồ. Căn chòi có một cửa sổ lớn, không có rèm che, nhìn thẳng ra đầm nuôi tôm. Cô nghe thằng Miên nói chỗ này hắn ở để giữ đầm, nên chắc có cửa sổ rộng vậy, để ban đêm hắn nhìn ra cho dễ. Cô Phương đang ngó lao liên xung quanh thì thằng Miên bất tử quay qua ôm chầm lấy cô. Hắn cuốn cuồn đặt lên môi cô những nụ hôn tham lam. Quá bất ngờ, cô giật mình, cố đẩy hắn ra không cho ôm lấy mình. Bị cô đẩy đẩy, thằng Miên bực mình, tính tát cô mấy cái cho yên như hồi hổm, nhưng hắn nhớ cậu Cường có dặn dù gì cũng không được tát cô nên hắn chùn tay.

Cô Phương sợ hãi, lùi lại về bức vách. Thằng Miên không đuổi theo, hắn thong thả cong người lột cái áo thun đang mặc, lộ ra thân hình đen đúa, cơ bắp. Tư nhiên hắn cởi áo ra, làm tim cô Phương đập thình thịch. Cô mắc cỡ quay đi không dám nhìn đám cơ bắp của hắn. Hắn mặc cái quần jean dài, khoe ra đống cơ bắp ở thân trên, sao mà làm cô kích động không tả được. Cô nhớ tối hôm hắn hãm cô, cô cũng từng sờ soạn người hắn, tướng hắn công nhận đẹp thiệt, chưa kể đến cái của nợ của hắn, nó to to. Đầu cô Phương cứ bị phân tâm giữa ý nghĩ sợ hãi, mắc cỡ, đấu tranh với cái ý nghĩ dâm dục, muốn sờ vào cơ bắp của hắn, muốn nhìn cho rỏ khúc gân của hắn xem thử coi dài và to như thế nào. Cái thứ to dài như thế ngập sâu vào trong lồn mình không biết cảm giác thế nào, có sướng hơn cái của Cường không nữa. Cô lắc đầu qua lại với cái ý nghĩ đó. Cởi áo xong, thằng Miên thản nhiên lại bật cái quạt bàn lên cho thoáng mát, hắn bắt đầu nói chuyện, giọng nhỏ nhẹ.

– Thôi… đã theo tui tới đây rồi, còn bày đặt làm bộ làm tịch chi nữa… lại đây tui chịch cái đi…

Cô run run, vẫn thu mình nói trả lại:

– Ai… ai theo anh hồi nào… tại anh ép tui tới đây chứ bộ…

– Ha ha ha… ừ… thì tui ép… nhưng mà tui nghĩ cô cũng thích mà… đúng không?

Hắn nói vậy làm cô cũng im lặng luôn. Cô mắc cỡ cứ ngó nghiên xuống đất. Hắn tiếp:

– Thôi… để tui nói thiệt. Tối đó cũng tại tui vào nhà bất tử, hiếp dâm cô. Lỗi tại tui… tui xin lỗi… nhưng sau bữa đó… tui thấy ghiền cô ghê… chịch cô sướng ghê luôn nên tui mới đánh liều thử lần nữa… cô an tâm… cứ chìu tôi một lần đi… xong xuôi tui không phiền hà gì cô đâu.

Hôm nay cái giọng hắn nói nghe ngọt ngào, quyến rũ hơn cái giọng hôm hiếp dâm cô. Cô Phương nghe hắn nói có vẻ thiệt tình, cô cũng mũi lòng. Hắn nói làm cô cũng suy tư, đâu đó trong lòng cô vẫn có cảm giác muốn cho hắn làm thử lại lần nữa, nhưng là con gái nên cô mắc cỡ không dám nói ra thôi. Hổm rày cô cũng bị thằng Cường học trò mình bỏ bê làm lúc nào người cũng ầm ỉ, sôi sục, nước dâm cứ ứa ra như mồ hôi, lúc nào cũng nghĩ đến hết cây hàng của Cường, rồi lại cây hàng của hắn. Cô quay mặt lại nhìn hắn, tay không còn khư khư che ngực nữa, cô nói với hắn, giọng run run:

– Nhưng… anh phải hứa… không nói chuyện này cho ai nghe… không là tui thất nghiệp luôn… tui nhục nhã luôn đó…

Thằng Miên gật đầu “Ừa” một cái. Cô thở dài, tống hết cảm xúc thổn thức ra ngoài. Và rồi không cần hắn nói, cô vén một bên vạt áo dài của mình, lấy tay nắm cái khoá, gỡ từng khoá áo bên eo phải ra. Thằng Miên thấy cô định làm vậy thì ngăn lại, hắn nói:

– Từ từ… đừng có gấp… để đó tui cởi… cô lên giường nằm cho tui đi…

Thằng Miên nói vậy giống như là cô thèm hắn chịch lắm vậy. Cô mắc cỡ quá, gật đầu một cái rồi đi ra giường. Cô nằm lên đó ngay ngắn, chờ đợi hắn. Hắn chỉnh cái quạt bàn cho xoay qua giường cho không khí trong phòng đỡ nóng và ngột ngạt, vì bên ngoài lúc này cũng đang giữa trưa rồi. Lúc hắn lại gần, cô thấy mồ hôi mồ kê bắt đầu rịn ra trên thân thể hắn, làm cơ bắp hắn bóng lên như tượng đồng. Bản thân cô cũng vậy, mồ hôi nãy giờ chắc ra ướt cả khoản lưng, cô cũng định cởi ra cho mát nhưng hắn nói vậy nên đành thôi. Lúc thằng Miên ngồi lên giường, cô nhắm tịt mắt, chờ đợi. Lần này hắn có vẻ dịu dàng, từ tốn lắm. Hắn lật cái vạt áo cô ra, tháo cái khoá quần rồi cởi cái quần dài trắng của cô ra trước. Lúc hắn tuột quần, cô cũng nhích cái mông lên cho hắn tuột ra dễ dàng. Hắn tuột cái quần rồi vứt ra một góc giường. Hắn chỉ cởi có mỗi cái quần dài thôi, còn lại cái silip rồi cái áo dài ở trên, hắn vẫn để yên. Cô bảo hắn:

– Anh… anh đừng làm hư áo dài của tui… may cực lắm…

Hắn gật đầu:
– Tui biết rồi, yên tâm đi…

đầu tư bitcoin