Đọc truyện Cô giáo môn văn

Cô giáo môn văn 45

Phần 45

Một lúc sau, khi cái cảm giác sướng khoái hạ xuống, mẹ tôi cựa mình đẩy tôi ra, nước mắt rơi lã chã trên môi. Rồi chuyện bất ngờ xảy ra, mẹ vừa khóc vừa mím môi tát cho tôi một cú rõ là đau.

– Đồ hư đốn, mẹ đã bảo rồi…. huhuhu con còn làm mẹ như thế à…. con ngu ngốc lắm…. huhuhu… hic… hic..

Mẹ tát tôi xong thì ngồi xuống mà khóc, tinh trùng đang chảy tràn xuống háng, xuống đùi mẹ mẹ cũng chẳng quan tâm…

– Con… con… con xin lỗi mẹ… con không biết…

Vừa ôm má tôi vừa hối hận xin lỗi mẹ. Mẹ tôi giờ vừa thút thít vừa nói:

– Con ngốc lắm, nhỡ… nhỡ mẹ… con làm mẹ có thai thì sao… mẹ đã ngăn con rồi… huhuhu.

Tôi thì ngẩn ra ngạc nhiên, rõ ràng lúc trước mẹ cho tôi xuất vào trong mẹ thoải mái mà, sao giờ lại đổi ý nhanh vậy, trời ạ, phụ nữ khó hiểu quá… Đứng đực ở đó 1 lúc, tôi định ôm lấy mẹ an ủi thì bị mẹ tôi đẩy ra, mẹ cằn nhằn nói:

– Anh mặc quần áo vào, đi mua cho tôi cái này, nhanh lên.
Vừa nói mẹ vừa đưa cho tôi tờ giấy đã viết trọng lúc làm tình.

Tôi ngó xuống đọc thì thấy là tên một loại thuốc, chẳng biết là gì nhưng tôi cũng ngờ ngợ đoán ra được. Đành im lặng, mặc quần áo vào rồi vác xe đi ra ngoài tránh mặt mẹ gấp. Mẹ tôi giận rồi….

Mụ bán thuốc lại nhìn tôi với vẻ mặt nửa ngạc nhiên nửa khinh bỉ, mụ này chắc đang nghĩ thầm.

“ Mẹ cái thằng ranh chym bé bằng quả ớt này, hồi trước mùa bao cao su mà giờ đã lại mua thuốc tránh thai rồi, có thật nó làm con bé nào có thai thật hay không nhỉ là gà mờ… bọn trẻ ngày nay thật là…”

Tôi thấy mụ liếc nhìn chằm chằm, ngại quá mới nói:

– Cháu mua thuốc cho mẹ cháu đấy…

Mụ này không nói gì, lại nghểnh mắt kính nhìn tôi khinh thường “ Thằng ranh này, mua cho bạn gái thì cứ nói, mẹ mẹ cái khỉ gì, rõ là láo…. ”

Nhưng rồi mụ vẫn đưa cho tôi hộp thuốc…. Hớt hải đi về nhà, tôi thấy mẹ đã tắm rửa xong mặc quần áo mới sạch sẽ, đang ngồi khoanh tay, 2 chân vắt chéo ở salon phòng khách, đôi mắt dưới gọng kính cận đang khó đăm đăm nhìn tôi, lườm tôi với vẻ chán ghét rõ ràng. Tôi thầm than. “ Chết rồi, vụ này chắc tôi rồi, ôi cái tội làm liều ngu quá, tiên sư mày ” – cúi xuống chửi thằng em đang sợ teo lại, tôi đi tới bàn nói với mẹ:

– Con mua về đây rồi mẹ ạ… con… con lỗi…

Mẹ chỉ lườm tôi mà không nói gì, với tay lấy hộp thuốc, mẹ lấy ra 1 vỉ, bóc lấy 1 viên bỏ vào mồm, lặng lẽ uống thêm ngụm nước, mẹ mới thở dài 1 hơi, có lẽ nỗi lo của mẹ giờ mới được giải toả. Mẹ liếc nhìn tôi rồi lạnh lùng nói:

– Con ngồi xuống đây, mẹ con mình phải nói chuyện…

Tôi thầm than thở, ngồi rũ xuống ghế đối diện với mẹ của tôi. Im lặng 1 lúc, có lẽ để cân nhắc, mẹ bắt đầu:

– Dũng, mẹ nghĩ chuyện này phải dừng lại… ít nhất là 1 thời gian… – Dừng lại 1 chút mẹ nói tiếp – Mẹ cần suy nghĩ lại, chuyện xảy ra hôm nay quá nguy hiểm, cả mẹ và con đều không thể không chế được bản thân, nếu xảy ra chuyện gì thì hối hận không kịp con à…

– Dũng, con đã quá phận với mẹ quá nhiều rồi…

– Nhưng mẹ à, rõ ràng lúc trước, mẹ cho phép con rồi mà…

– Lúc… lúc đó mẹ đã không thể kiềm chế nổi mình…

– Nhưng rồi có sao đâu hả mẹ…

– Không được, vừa nãy còn đã không nghe lời mẹ…

– Nhưng con yêu mẹ…

– Mẹ không phải là của con… mẹ mẹ… vẫn là người phụ nữ của bố…

– Nhưng con với mẹ đã…. – tôi đã gần như nổi giận khi nghe mẹ tôi nói thế.

Tôi sắp nổi khùng rồi, cái thằng còn tuổi trẻ nông nổi thì biết gì chứ, nghe thấy mẹ nói những câu như thế, tôi thấy tim như bị đâm từng nhát vậy. Tự phụ cứ nghĩ mẹ đã là của mình, giờ đây nghe như vậy sao nhịn được chứ… Lúc này mẹ tôi lại nói tiếp:

– Mẹ không phủ nhận chuyện mẹ cực kỳ thích khi làm chuyện đó với con. Nhưng chúng ta là 2 mẹ con, còn có bố nữa, con phải biết kiềm chế, đừng quá đáng, con hiểu chưa… Mẹ muốn mẹ con mình tạm dừng để suy nghĩ thêm một…

Lúc này cơn thất vọng hoá giận của tôi đã bùng phát, tôi đứng dậy hét lên với mẹ:

– Con không cần biết gì hết, con chỉ biết con yêu mẹ, như vậy là đủ. MẸ LÀ CỦA CON mẹ hiểu không?

Mẹ hơi ngạc nhiên khi tôi sửng cồ lên, nhưng mẹ vẫn cứng rắn nói:

– Không, mẹ không thể làm như thế được….

Chỉ biết nghe có thế, tôi tức giận:

– Được rồi, con không cần nghe nữa, con đã sai, vậy thì từ nay con sẽ chấm dứt chuyện này NHƯ MẸ MUỐN.

– Con… từ từ nghe mẹ nói đã…

Thế là, không cần nghe thêm gì nữa, bỏ qua cái níu tay của mẹ, tôi bỏ lên phòng, đóng sập cửa lại… mẹ thì có vẻ đã rơi nước mắt, nhưng lúc đó cái thằng trẻ trâu như tôi thì cần biết gì nữa chứ, các bác chắc cũng hiểu cảm nhận thằng giai lần đầu thất tình thì biết đấy, điên rồ lắm…

Dưới nhà chắc mẹ tôi đang ôm mặt khóc nức nở…

2 tuần sau, mẹ con tôi vẫn tiếp tục chiến tranh lạnh, hàng ngày ngắm cái thân hình hoàn mỹ mà tôi đã từng được hưởng mà lòng tiếc hận khôn nguôi, nhưng cái sĩ diện thằng con trai rất lớn không cho phép tôi làm gì hết. Tôi và mẹ không nói vơí nhau 1 lời, có lẽ mẹ tôi vẫn muốn bắt chuyện với tôi nhưng tôi lảng tránh đi. Chuyện này đến nỗi bố tôi cũng cảm thấy được, nhưng ông chỉ cười nhẹ mà nói thầm với mẹ tôi “ Tuổi trẻ ấy mà, nó nhiễu sự lắm, kệ nó”. Mẹ tôi quay sang cau mày lườm bố, làm bố tôi cũng không hiểu ổng có lỗi gì nữa…

Hôm nay như mọi khi, tôi đi học bằng xe đạp của mình, không còn đi với mẹ nữa. Đến lớp vừa kịp, thằng Tuấn mặt thộn nhanh nhảu chạy tới nói với tôi ngay:

– Ê mày. Bố tao bảo( đm lại bố nó bảo) hôm nay có giáo viên mới về trường đấy ?

Tôi ra vẻ chẳng quan tâm, hỏi lại nó 1 câu:

– Giáo viên nam hay nữ vậy?

Thằng mặt thộn, chỉ chờ có thế nhanh nhảu nói:

– Là giáo viên nam, nghe bố tao bảo là nhà giàu lắm, đi ô tô tới trường, mày biết đấy trường này ngoài thầy hiệu trưởng ra làm gì có ai có.

– Ái chà, nghe có vẻ ngon nhỉ, nhưng liên quan đíu gì tới tao chứ…

Thế là thằng này tíu nghỉu, lại quay lên nhìn trộm con chu mỏ đang chu mỏ tự sướng với vẻ mặt rất hâm mộ.

Thế rồi, giờ chào cờ tới, thầy hiệu trưởng vẻ mặt rất phấn khởi đứng lên phát biểu, giới thiệu giáo viên mới. Trần Tuấn Tú, 30 tuổi, giáo viên dạy môn văn… Một bản mặt thư sinh đẹp trai kiểu Hàn xẻng, có hơi gầy, nhưng nhìn kỹ trông ánh mắt trông có phần nham hiểm đứng dậy cúi chào mọi người. Phía dưới lũ con gái rú lên 1 cách phấn khích khi trường mới về 1 giáo viên năm điển trai như thế, 1 cái xe ô tô như thế… Tôi liếc mắt nhìn hắn, trọng thâm tâm không hiểu sao hiện lên cảm giác chán ghét trọng lòng.

Dạo gần đây, tức là cách vụ cãi nhau của tôi và mẹ đã được 3 tuần, tôi chú ý thấy, tên giáo viên mới về cứ lẽo nhẽo bám theo mẹ như hình với bóng. Mẹ tôi, với cái tinh thần nhiệt tình ngây thơ cụ như mọi khi, lại rất vui vẻ chăm chỉ hướng dẫn cho hắn, lão này thường hay giả bộ ngủ ngơ, hay tìm mẹ tôi dò hỏi, thỉnh thoảng lại buông một câu phá trò làm mẹ bật cười. Khó chịu thật, tôi biết mẹ không có ý gì, nhưng quả thực cũng đáng lo ngại…. Tay này trông nguy hiểm, tôi không muốn hắn tiếp xúc với nữ thần xinh đẹp của tôi.

3 tuần không làm ăn gì, tôi thấy nhớ mẹ đã diết, mà lại thèm cái khoản ấy nữa, về phần mẹ tôi, vẫn như cũ, không biết suy nghĩ của mẹ giờ thế nào ? Có thèm muốn, nhớ những như tôi không ?

Chuyện tên giáo viên mới về trường tôi có linh cảm không ổn chút nào….