Đọc truyện Cô giáo Lan

Cô giáo Lan 9

đầu tư bitcoin

Phần 9

Học xong tôi về nhà, hôm nay phải ở nhà một mình, mẹ tôi về quê đi đám cưới chiều mai mới lên, tự do rồi. Tôi úp bát mì rồi mang ra phòng khách xem MAX, đang có phim mang tựa đề: “Trai bao”, xem hay phết , gái nào chưa xem lên gg xem thử đi nhá. Bỗng điện thoại tôi đổ chuông, tôi nhìn màn hình, là số của Linh, tôi nghe máy.

– Alo! Gì thế gái?

– Hiếu à… Hức… Đến nhà tớ đón tớ đi.. Hức.. Hức…

Linh đang khóc bên kia đầu máy, tôi hoảng hốt.

– Cậu sao vậy? Đợi tý tớ đến ngay đây.

Tôi vội vàng dắt xe khóa tạm cửa lại rồi phóng đến nhà Linh. Một lúc sau tôi đến nơi thì thấy Linh đang đứng ở đầu ngõ tay xách theo một túi balo khá to. Tôi phanh xe trước mặt Linh, tôi xuống xe hỏi dồn Linh.

– Sao vậy? Cái gì đây? Sao cậu lại khóc?

Linh đã thôi khóc nhưng mắt vẫn dưng dưng.

– Hức… Cậu đưa tớ ra khỏi đây đi rồi tớ kể … Hức.

– Ừm.

Tôi cầm balo đeo lên vai cho Linh rồi lai nó ra một quán nước vỉa hè cách nhà nó không xa. Vào trong tôi gọi cho Linh một chai nước cam.

– Cậu uống đi rồi bình tĩnh lại kể tớ nghe.

Linh bưng cốc nước lên uống rồi bắt đầu kể.

– Cái nhà tớ đang ở thực ra không phải nhà tớ, là nhà của bác đằng nội.

– Thế nhà cậu đâu? Cả bố mẹ cậu nữa?

– Nhà tớ bán rồi, mẹ tớ.. mất từ khi sinh ra tớ… Còn bố tớ thì đi làm bên Tiệp nên gửi tớ sống ở nhà bác…

– Ừ, mình xin lỗi đã nhắc đến chuyện buồn của cậu.

– Không sao đâu.

Linh mỉm cười rồi nó tiếp.

– Tớ ở đó được ba tháng…

– Thì nhà bác cậu bắt đầu đối xử tệ với cậu chứ gì.

– … Ừ…

– Vậy là tớ biết rồi, trước tớ cũng có người bạn phải ở như cậu và tớ cũng từng bị rồi, nên tớ hiểu cảm giác của cậu lúc này.

Linh tròn xoe mắt nhìn tôi.

– Cậu nói thật chứ?

– Tớ nói đùa cậu làm gì, mà lau nước mắt đi, nhìn như con mèo lười ấy.

Tôi đưa tay quệt những vệt nước mắt của Linh, Linh mỉm cười.

– Thế giờ cậu định làm thế nào?

– Tớ cũng không biết nữa…

– À bố cậu bao giờ thì về?

– Bố nói khi nào tớ lên lớp 12 thì bố về lo cho tớ.

– Ừ, gay nhỉ.

Tôi và Linh ngồi đó im lặng, tôi không biết nên giúp Linh kiểu gì nữa.

– Hay cậu về nhà tớ đi.

– Không được đâu…

– Sao mà không được?

– Còn mẹ cậu thì sao? Tớ ngại lắm.

– Mẹ tớ về quê rồi, chiều mai mới lên, về nhà tớ đi rồi tính tiếp.

– Nhưng…

– Không nhưng nhị gì nữa.

Tôi trả tiền nước rồi kéo Linh lên xe về nhà tôi. Đến nhà tôi mở cổng dẫn Linh vào nhà.

– Cậu ngồi đi, đưa balo đây tớ cất cho.

Tôi dọn bát mì đang ăn dở rồi vào bếp mang rổ hoa quả ra mời Linh.

– À cậu ăn cơm chưa?

– Tớ… chưa.

– Vậy tớ xào mì hai đứa ăn nhá, tớ cũng chưa ăn.

Không đợi Linh trả lời tôi chạy vào bếp lôi mì, miếng thịt và rau ra làm, Linh cũng đi vào làm cùng tôi, loay hoay một hồi cũng xong. Hai đứa bê ra bàn ăn cùng nhau trò chuyện, Linh đã đỡ buồn hơn hẳn, ăn xong Linh tranh rửa bát luôn, nhìn nó rửa bát mà tôi phải tưởng tưởng… , có ai biết tôi đang nghĩ gì không? Hehe. Đúng lúc đó tôi có điện thoại rủ đi war team CF, tôi thấy ở nhà cũng chán nên rủ Linh đi theo. Ra đến quán Linh ngồi cạnh tôi, nó cứ F5 cái fb hoài vẻ chán nản, tôi thấy thế đâm ra chơi cũng chán nên nghỉ máy xin lỗi anh em trong team rồi kéo Linh ra khỏi đó.

– Đi chỗ khác chơi nha.

– Đi đâu đây.

– Ra cung thiếu nhi nha.

– Ừ, hihi.

Tôi trở Linh ra cung thiếu nhi chơi, chúng tôi hết chơi đu quay lại qua nhà phao, rồi nhà bóng chơi với mấy đứa con nít, chơi chán lại ngồi tô tượng, Linh tô đẹp lắm còn tôi thì loang lổ , Linh nhìn tác phẩm của tôi cười đểu. Tô xong chúng tôi đổi tượng cho nhau làm quà. Chán chê lại dắt nhau vào quán kem ở cung thiếu nhi ăn… Bỗng…

– Ủa Hiếu!

– A, em chào cô à quên chị.

– Em chào cô!

– Chào em, hai em cũng ở đây à?

– Vâng.

– Trùng hợp ghê.

Cô cũng ra đây chơi cùng cháu cô, chúng tôi ngồi nói chuyện, rồi tôi kể chuyện của Linh rồi nhờ cô cho Linh ở đó một vài hôm, tất nhiên là cô đồng ý, Linh ngượng ngùng cảm ơn cô. Xong xuôi tôi đưa Linh về nhà lấy đồ rồi đưa Linh đến nhà cô theo địa chỉ cô đã gửi cho tôi tối qua, mất một lúc để chúng tôi tìm đường. Đến nơi cô mời chúng tôi vào, bên trong khá đẹp, mẹ cô thì nên Hà Nội trông con cho anh trai cô hai tháng nữa mới về , bố cô thì là liệt sĩ. Chúng tôi ngồi chơi xong cô rủ đi chợ mua thức ăn tối nay cô mời chúng tôi ở lại ăn cơm. Ba chúng tôi tíu tít đi chợ mua đồ, tôi trở thành tay ôsin mang đống thức ăn nặng đến vài chục kg. Nhưng bù lại về nhà cô tôi không phải nấu nướng gì, đã có hai người con gái đảm nhiệm. Nhìn cảnh hai người họ nấu nướng tôi lại tưởng tượng … , rồi lấy laptop của cô lướt fb, cô chưa thoát fb, lượn một vòng rồi kết bạn, trong album ảnh của cô vẫn còn ảnh cô và người yêu cũ, tôi không muốn nhìn thêm nữa nên đăng xuất và đăng nhập nick mình. Một hồi thì cơm nước xong xuôi, chúng tôi ngồi ăn cùng nhau.

– Oa! Thơm quá, nhìn ngon ghê, cô và Linh nấu ăn đúng là số một.

– Chả thế thì sao.

– Em phải ăn mới biết được chứ.

Chúng tôi ngồi ăn rồi tán gẫu linh tinh. Bác Linh còn không gọi điện tìm Linh nữa, khốn nạn thật. Ăn xong tôi lại không phải làm gì nên ngồi gọt hoa quả cho hai người đẹp đang rửa bát. Rồi lại ngồi chơi tiếp, đến 9h thì tôi bị “đuổi” về . Về đến nhà mà tôi cứ hắt xì liên tục, không biết hai người họ nói xấu tôi cái gì nữa. Hic.

đầu tư bitcoin