Đọc truyện Cô giáo Lan

Cô giáo Lan 26

đầu tư bitcoin

Phần 26

Mấy ngày hôm sau tôi vẫn bị ám ảnh về hình ảnh sexy của Linh, tôi không nghĩ rằng mình sẽ bị ám ảnh lâu như vậy. Thời gian thấm thoắt trôi qua, hôm nay là ba tháng mười ngày tôi và cô yêu nhau, ba tháng rồi mà chưa có gì ngoài nắm tay, ôm eo, hôn hít bất quá thì mần mông, cô không cho tôi tiến thêm một xen-ti-mét nào nữa. Đây cũng là thời điểm cuối cùng của năm học lớp 10, tuần sau là tôi thi học kì 2, cô kèm cặp, quan tâm tôi rất nhiều, tình cảm của chúng tôi ngày càng lớn, tôi yêu cô nhiều lắm…….

– Chiều mai anh thi rồi đấy, anh không ở nhà ôn bài đi, anh mà không làm bài tốt thì biết tay em.

– Sáng mai anh ôn cũng được, tối nay phải nghỉ ngơi một chút chứ học nhiều quá đâu có tốt đâu.

– Chỉ giỏi lí sự.

– Hì, mình đến sky chơi nha?

– Mình cứ đi thế này được không anh, em muốn được ôm anh như thế này.

– Ok, chiều người đẹp.

Tôi và cô cứ đi, đi chầm chậm, cô thì ôm tôi tựa đầu vào vai tôi thủ thỉ, hôm nay cô mặc quần đùi jean, tôi một tay cầm lái một tay mần đùi cô, da cô mềm mại thật đấy. Nhưng cứ đi thế này thì không ổn, phải làm cái gì đó.

– Bây giờ mẹ em có nhà không?

– Không, mẹ em sang dì rồi, có việc gì vậy anh?

– Mình về nhà em nha.

– Vâng.

Tôi hướng xe về nhà cô, mẹ cô không có nhà thật. Cô đi vào bếp lấy hoa quả, tôi theo cô vào bếp, tôi ôm cô từ đằng sau, cô quay lại nhìn tôi, tôi hôn cô, cô đáp lại một cách mãnh liệt. Bàn tay tôi lại bắt đầu hoạt động, tôi xoa lưng cô, hôn nhẹ xuống cổ cô, hôn dần lên tai cô, cô nổi da gà. Tay tôi từ từ đi xuống hông cô.

– Anh….

Tôi hôn vào môi cô ngăn không cho cô nói. Bàn tay lại tiếp tục hoạt động, tôi xoa tay dần dần lên ngực cô, cô nắm tay tôi giữ lại, tôi nhẹ nhàng gỡ tay cô ra.

– Đừng anh!

– Em chiều anh một chút được không?

Tôi nhìn cô, ánh mắt năn nỉ, cô cũng nhìn tôi.

– Vâng… nhưng anh chỉ được sờ thôi đấy.

Tôi mỉm cười hôn cô, tôi đưa hẳn tay vào trong áo mần ngực cô. Mềm mại, mát lạnh, đẫy tay, tôi cứ xoa xoa, nắn nắn, nó cứng dần, tôi nhìn cô, cô đỏ mặt quay đi chỗ khác. Tôi bắt đầu muốn tìm đến một nơi khác, bàn tay lại tiếp tục hoạt động. Nhưng cô đã đẩy tôi ra.

– Không được đâu anh, em chưa muốn.

– Em không thể chiều anh một tí được à?

– Thế này đã là quá giới hạn rồi anh à, em… Nếu anh yêu em thì anh hãy nghĩ cho em một chút được không?

– Vậy còn anh thì sao? Em yêu anh mà em không nghĩ cho anh sao?

– Nhưng chuyện này….

Tôi không chờ cô nói hết câu mà đi ra ngoài lên xe phóng đi luôn, cô chạy gọi theo.

– Anh!! Anh quay lại đi! Anh định đi đâu?

Tôi hậm hực, yêu nhau mà cô không thể vì tôi một chút sao. Vậy mà cô luôn nói yêu tôi, điện thoại tôi rung lên, là cô gọi.

– Alo!

– Anh đi đâu vậy? Sao em gọi anh không quay lại?

– Đi về, buồn ngủ.

– Anh đừng nói với em bằng cái giọng đấy được không? Em yêu anh, nhưng em không thể, em chưa sẵn sàng anh à.

Tôi tắt máy, không muốn nghe nữa. Tôi về nhà vùi đầu vào chăn ngủ luôn, mặc kệ cô gọi. Hôm sau tôi đi thi trong tâm trạng không được thoải mái lắm, vừa đến trường tôi đã thấy cô đứng trong phòng quản sinh, cô vẫy tôi, tôi bơ cô đi vào phòng thi, điện thoại tôi rung lên, một tin nhắn đến.

– “toi nay minh gap nhau nc di, anh dung hanh dong nhu tre con nua”

– “anh hành động như trẻ con bao giờ hả?

Cô không nhắn tin trả lời tôi luôn, bực à nha, còn nói tôi hành động như trẻ con nữa, tôi đi lên phòng quản sinh tìm cô, rồi kéo cô ra sau trường.

– Sao em lại nói anh hành động như trẻ con?

Cô cười tủm tỉm.

– Sao vừa nãy có người bơ em cơ mà, sao giờ còn lôi em ra đây làm gì?

Ặc, hóa ra tôi mắc lừa cô à? Tôi cảm thấy như mình đang mọc thêm hai cái tai lừa vậy.

– Hóa ra em lừa anh à?

– Ai lừa, tối nay mình hãy nói chuyện nghiêm túc về vấn đề tối qua đi.

– Nhưng anh…

Tôi chưa nói xong cô đã nói chen vào.

– Anh đừng nói nữa, nói ở đây không được đâu, tối nay em sẽ đến đón anh, thôi anh vào phòng thi đi, anh thi tốt nha, không thi tốt thì biết tay em đấy.

Cô đi về phòng quản sinh, nói chuyện nghiêm túc cái gì chớ. Tôi dạo bước vào phòng thi, hôm nay tôi thi hai môn địa, sử, phao cứu sinh đầy đủ rồi, hehe. Thi xong cô gọi tôi xuống căn-tin hỏi thăm tôi, rồi tôi về nhà chuẩn bị tinh thần cho cuộc nói chuyện của tối nay.

19h30 cô gọi tôi ra đầu ngõ, nhìn thấy tôi cô cười tươi roi rói.

– Mình ra Cafe Quỳnh nói chuyện nha anh, anh trở em đi.

Tôi cầm lái, trên đường đi cô ôm eo tôi, tôi gỡ tay cô ra, cô thấy thế đánh nhẹ vào lưng tôi rồi không ôm nữa, tôi thấy thiếu thiếu, thế là lại vòng tay ra sau kéo tay cô lên ôm eo, cô khúc khích ôm tôi tiếp, đúng là không thể nào giận cô cho được. Đến nơi chúng tôi chọn một bàn cạnh những tấm kính để tôi có thể nhìn ra ngoài đường ngắm dòng người qua lại. Bồi bàn tiến đến, cô gọi một ly cafe sữa còn tôi gọi …một cốc sữa. Anh bồi bàn nhìn tôi với ánh mắt kì dị rồi đi vào quầy, cô lại cười, chết mất, cái nụ cười đã phá tan cánh cửa mở ra trái tim tôi.

– Em cười anh đấy à?

– To đầu còn uống sữa, đúng là con nít.

– Đúng rồi, con nít nên thèm sữa lắm, em cho con nít một ít đi.

Cô lườm tôi.

– Anh nói linh tinh cái gì đấy? Em đá chết giờ.

– Hehe.

Bồi bàn bê đồ ra, tôi ngắm nhìn ly sữa rồi uống một hớp, ngọt lịm.

– Em muốn nói gì nói đi.

Cô nhìn tôi bật cười.

– Em cười cái gì đấy?

Cô không nói gì rút túi khăn giấy ra lau mép cho tôi.

– Anh uống sữa dính mép này.

Tôi chỉ biết cười ngượng, dơ quá.

– Em muốn nói chuyện nghiêm túc với anh về chuyện tối qua.

– Chuyện gì cơ?

Tôi giả ngu.

– Anh còn giả vờ không biết à?

Tôi cười đứng dậy kéo cô ra khỏi đấy, tôi không muốn nói thêm gì về chuyện tối qua nữa. Đang lòng vòng cô cấu eo tôi.

– Em không ngờ anh cũng dê già thật đấy.

– Hề hề!

– Cái điệu cười cũng dê luôn.

– Dê thì gái nó mới thích.

– Gái nào?

Cô gằn giọng, thôi xong, lỡ mồm rồi.

– À …à gái đang ôm eo anh ấy.

Cô đánh vào lưng tôi thùm thụp, chúng tôi lại dắt nhau đi chơi lung tung. Những ngày thi sau đó tôi thi khá tốt, thi xong tôi và cô có thời gian đi chơi với nhau nhiều hơn, hè mà. Ba ngày nữa là sinh nhật tôi rồi, không biết cô và Linh có chuẩn bị quà cho tôi không nữa. Hôm nay trời khá nóng nên tôi rủ cô và Linh ra Hà Hải tắm, hai nàng đồng ý, chúng tôi bắt taxi ra đấy. Đến nơi cô và Linh tiến vào phòng thay đồ của nữ còn tôi vào phòng thay đồ nam. Lúc đầu tôi định mặc sịp ra thôi nhưng thấy “lồ lộ” quá nên lại mặc thêm cái quần đùi. Xong xuôi tôi ra ngoài, cô và Linh vẫn chưa ra, sao lâu thế không biết. Tôi đang sốt ruột thì hai nàng bước ra, tôi đơ người, mồm há hốc, nước dãi chảy đầy mồm. Hai nàng thật rực rỡ, cô carô còn Linh nước biển, ôi cái vòng một, ôi cái đường cong chữ S chết người, mảnh tam giác “hồng” tôi nhìn với vẻ mặt ngu ngơ , da họ trắng ngần, hai đôi chân thon thả, má hồng hây hây, mỗi người một vẻ, với tôi hôm nay họ là rực rỡ nhất cái Hà Hải này, thấy tôi thế cô tủm tỉm cười còn Linh nguýt tôi.

– Nước dãi chảy hết ra ngoài rồi kìa.

Tôi gãi cười đầu cười hề hề.

– Hai người hôm nay đẹp quá, xuống bể thôi.

Không đợi cô và Linh đáp tôi đẩy luôn hai nàng xuống, nhưng tôi đâu có biết rằng cô không biết bơi đâu, Linh ngoi lên la tôi, còn cô vẫn chới với, lúc đầu tôi tưởng cô đùa nhưng không phải, tôi vội lao xuống cứu cô, tôi túm lấy tay cô kéo vào, cô ôm lấy tôi rất chặt.

– Không sao rồi, chỗ này nước nông lắm, em mở mắt ra đi.

Cô ho sặc sụa.

– Anh xin lỗi…

Ho xong mắt cô đỏ lòm, mặt tái mét.

– Anh quá đáng lắm, em không biết bơi mà còn đẩy em xuống.

– Anh đâu có biết đâu, anh xin lỗi, lần sau anh không nghịch ngu thế đâu.

Cô gục đầu vào vai tôi.

– Anh làm em sợ lắm ý..

– Hì, anh xin lỗi mà, mọi người đang nhìn kìa.

Cô đỏ mặt không tựa nữa, ba chúng tôi chỉ nô đùa ven chỗ nước nông, tôi lại kéo cô và Linh lên cầu trượt, cô sợ không giám lên, tôi phải an ủi bảo cô bám chặt vào tôi cô mới dám lên, lên đến nơi cô nhắm mắt ôm tôi, chúng tôi trượt xuống, cô hét ầm lên. Chúng tôi lại đùa nghịch, thỉnh thoảng hai bộ ngực đấy lại áp sát vào người tôi mỗi lần nô đùa khiến tôi lại dạo dực. Tắm chán chúng tôi kéo nhau về rồi đi ăn kem, tối tôi và cô lại tiếp tục hò hẹn.

– Em biết hai ngày nữa là ngày gì không?

– Biết.

– Ngày gì?

– Hai năm tháng năm.

– Thế em biết hai năm tháng năm là ngày gì không?

Cô tủm tỉm.

– Ngày con ốc sên của em ra đời, anh lại định đòi quà chứ gì?

– Ốc sên gì chứ, là ngày thế giới chào đón một nhân tài ra đời mới đúng, hehe.

Tôi vỗ ngực nói với cô.

– Thiên tài dâm dê thì có.

– Ặc!

Cô chỉ được cái hiểu tôi, hê hê.

– Hôm đấy em định tặng gì cho anh?

Tôi chống cằm nhìn cô.

– Ừm…. Em sẽ tặng anh đôi quần siêu nhân, haha.

Tôi tụt hứng, cô vẫn tủm tỉm đưa đôi môi chúm chím ngậm ống mút, nhìn mà muốn vật cô ra hun chết luôn, nhưng mà ở đây là chốn đông người không có manh động được.

– Mình về đi anh, ở đây nóng chết đi được ấy.

– Về nhà khỏa thân cho mát nhá?

Cô nhéo vào hông tôi, suốt ngày ăn nhéo tím hết thịt rồi, mới là người yêu mà đã hành thế này sau này lấy về chắc đêm đến là cô vật tôi ra cưỡng dâm mất.

– Linh kìa anh!

Cô vỗ vai tôi chỉ chỉ, tôi nhìn theo. Đúng rồi, Linh đang ngồi sau xe anh nào ấy cười nói có vẻ rất tình củm, có người yêu mà chả kể gì với tôi cả, thế là không được. Tôi lai cô về nhà tôi, vào nhà cô leo tót lên phòng tôi kiểm tra xem tôi có bừa bộn không. Tôi lại nhớ đến lần đi học tôi bị hai thằng bạn cờ hó nhét “Ba con sói” VIP hàng phát miễn phí vào cặp tôi, cô lục thấy thế là lại đau đầu…. Bắt đầu hồi tưởng.

Một ngày đẹp trời, trong phòng học của lớp 10E.

– Ê! Cái hộp gì đấy?

– Suỵt!! Bé mồm thôi! Bao cao su, tối đi trịch gái không?

– Không, sida chết mẹ mày.

– Bố thằng gay, chắc nó ở nhà trịch con Linh đây mà.

– Đụ má mày nói cờ lờ gờ tờ? Tao đấm chết mịa mày giờ?

Đúng lúc đấy….

– Hiếu lên bảng làm bài ba cho cô!!!

Tôi bước lên bảng làm bài mà không ngờ rằng…

– Mày nhét một cái vào cặp nó đi, cho gấu nó nhìn thấy chết mịa nó đi.

– Ok ok!

– Hehe.

Tôi vẫn ngây thơ không biết gì mặc hai thằng cờ hó cười gian, lúc về nhà…

– Chị Hoa trả bài kiểm tra chưa anh?

– Rồi, anh để trong cặp đấy.

Tôi đi vào trong uống nước, cô mở cặp tôi, là tôi kể với cô tiết trước tôi kiểm tra hóa 45 phút, cô cứ bảo tôi phải làm bài tốt, cũng may tôi làm được 8,5, lần sau khỏi kể với cô luôn, lúc tôi đi ra thì ôi thôi, cô nhìn sắc lẹm.

– Cái gì đây?

– Hả?

Tôi tiến lại gần, goắt dờ phước? Là cái bcs của thằng cờ hó kia, sao nó lại ở trong cặp tôi.

– Ơ…ơ. Không phải của anh đâu.

– Anh giỏi thật, không phải của anh thì của ai? Anh đúng là tên khốn nạn.

đầu tư bitcoin