Đọc truyện Cô giáo Lan

Cô giáo Lan 2

đầu tư bitcoin

Phần 2

Khai giảng xong, tôi theo lớp lên nhận phòng học rồi nghe cô giáo phổ biến một số vấn đề trong trường, sắp xếp chỗ ngồi và chép lịch học. Tôi được phân ngồi bàn hai dãy trong với một bạn gái cũng khá xinh.

– “Há há, chưa gì đã được ngồi cạnh người đẹp…”

Bao suy nghĩ đen tối lần lượt xuất hiện trong đầu tôi, đứa con trai mới lớn. Tôi lắc đầu để thoát ra khỏi dòng suy nghĩ đó, tôi quay sang làm quen gái .

– Chào bạn, rất vui khi được ngồi cạnh bạn, hì, tớ tên Hiếu, còn bạn?

– Ờm, hihi, mình cũng vậy, mình tên Linh.

Ôi , sao giọng ngọt như diễn viên jav vậy, nghe sướng cái tai, cả chiếc răng khểnh nữa.

– Oầy, giọng bạn hay quá.

– Hi hi, cảm ơn bạn.

Chúng tôi ngồi nói chuyện một lúc thì cô giáo nói xong và cho chúng tôi ra về, tôi quay sang tạm biệt Linh và định đi về nhưng nghĩ lại nên ở lại tham quan trường một chút.

Từ cổng vào là sân trường lát gạch đỏ, trường có một dãy nhà bốn tầng hình chữ U, đằng sau là sân bóng và sân tập thể dục. Tôi lượn một vòng quanh trường, cũng rộng đấy chứ. Lúc ngang qua căn-tin thì tôi bất ngờ bởi vẻ đẹp đó, là một cô giáo. Tôi ngây người nhìn cô, cô đang sắp xếp những chiếc bánh, mặt hướng về phía tôi. Bàn tay cô thật đẹp, làn da cô trắng, rất trắng, nó khiến tôi ngây ngất, cô đeo chiếc kính đen giống của tôi. Tôi cứ đứng đó nhìn cô, bỗng cô ngước lên nhìn tôi. Tôi giật mình vội vã bước đi. Sau đó tôi lấy xe và đi về nhà. Về đến nhà mẹ tôi hỏi ngay.

– Sao rồi con? Gặp cô giáo chưa?

– Dạ con gặp rồi.

– Ừ, mà sao lúc sáng không ăn sáng?

– À lúc sáng vội quá con chưa kịp ăn, mà mẹ nhắc con mới nhớ, con đói quá, có cơm chưa mẹ?

– Rồi, vào ăn đi.

Ngồi ăn mà trong đầu tôi cứ hiện nên hình ảnh của cô, ngay lúc cô nhìn tôi…

– Không ăn đi còn ngồi đấy.

– À… vâng.

Mẹ làm tôi giật mình. Ăn xong tôi đi ngủ trưa rồi lại phóng đi chơi game rồi đi tập thể thao cho khoẻ khoắn. Tối về sắp sách vở cho ngày mai đi học. Lúc nằm trên giường tôi lại nghĩ đến cô, nghĩ hoài tôi ngủ lúc nào không hay.

Reng… Reng!!!

Tôi với tay tắt chuông báo thức, ngồi dậy vươn vai rồi bắt đầu làm công việc buổi sáng hằng ngày. Sau đó lôi bộ đồng phục lấy hôm qua ra mặc. Quần vải, áo sơ mi trắng, đóng thùng – quá bảnh, quá thanh niên nghiêm túc. Xong xuôi tôi vác cặp xuống nhà ăn sáng rồi phắn đi học. Trên đường đi tôi vừa đạp xe vừa nghĩ ngợi lung tung vừa ngắm gái , tôi hào hứng không biết trường, bạn bè, thầy cô mới sẽ ra sao, y chang bọn con nít mới vào lớp một. Rồi lại nghĩ đến cô:

“Không biết cô làm trong căn-tin hay là dạy môn gì nhỉ? Ước gì cô dạy môn gì đó lớp mình, há há…”

Nhưng lúc đó tôi lại không hề có suy nghĩ rằng sẽ thân cô. Nhoằng cái đã đến trường, tôi cất xe rồi đi lên lớp, Linh đã đến từ lúc nào rồi.

– Chào buổi sáng, cậu đến sớm thế?

– Hi, mình cũng vừa mới đến thôi, cũng sắp vào lớp rồi mà.

– Ừ nhỉ.

– Hihi.

Ôi cái răng khểnh thiếu cái má lúm đồng tiền, nhưng thế cũng đủ hút hồn rồi. Hehe.

TÙNG!!! TÙNG!!!!

Tiếng trống trường cất lên, chúng tôi đi xuống chào cờ. Tôi lấy ghế rồi chen xuống dưới cùng ngồi.

Buổi chào cờ bắt đầu, trường tôi mỗi tuần một lớp phải làm chào cờ và có tiết mục văn nghệ, tôi thích nhất phần này. Hôm nay là buổi chào cờ đầu tiên của năm học và do lớp 12A làm, sau màn tham luận là tiết mục hát của một chị gái nhìn như Thị Nở , đau lòng. Tiếng hát cất lên…

– “Oầy, hát hay vãi.”

Tôi thầm nghĩ, bài gì về mẹ mà tôi không biết tên, cũng là lần đầu nghe. Đang say sưa nghe tôi bất giác quay mặt sang trái. Là cô. Cô đứng cạnh một cô khác và đang nói chuyện gì đó, hình như đang khen chị kia hát hay, tôi đoán vậy. Rồi cô cười… Tim tôi như rớt ra khỏi lồng ngực. Ôi đôi môi, hàm răng trắng, nước da hồng hào. Tôi lại say sưa ngắm nhìn cô. Và một lần nữa cô lại quay về phía tôi, tôi giật mình đỏ mặt quay đi nhưng một lúc sau lại quay lại nhìn cô. Nhưng cô đã đi đâu mất rồi, chỉ còn một mình cô kia. Tôi tiếc hùi hụi xịu mặt quay lên xem chào cờ. Lúc đầu xem chào cờ hào hứng bao nhiêu thì lúc hết lại nhạt nhẽo bấy nhiêu. Tôi không hiểu mình đang bị cái gì nữa. Tôi lang thang quanh hành lang thì có người vỗ vai tôi, tôi quay lại thì ra là Linh.

– Sao thế? Đang suy nghĩ gì mà ngẩn ngơ thế?

– À không, mình đang nghĩ linh tinh thôi, cậu đi đâu đấy?

– Xuống căn-tin, đi hông?

Nhắc đến căn-tin lại nhớ đến cô, đúng rồi, biết đâu xuống đó lại được gặp cô, tôi đồng ý liền.

– Ok, đi thôi.

Tôi và Linh vừa đi vừa nói chuyện vẩn vơ. Xuống đến nơi tôi ngó quanh nhìn cô, căn tin cũng rộng, cỡ hai lớp học, mà buổi sáng nên cũng đông học sinh. Nhưng lại thêm một lần thất vọng đến với tôi, chẳng thấy cô đâu.

– Sao vậy? Cậu đang tìm ai à?

– À không… Mà cậu ăn gì không hôm nay mình đãi?

– Tớ ăn sáng rồi, cậu cho tớ chai Pepsi đi.

– Ok!

Tôi quay sang nói với cô căn-tin.

– Cô cho em hai chai Pepsi với hai gói bim bim.

– Của em đây, hai hai nghìn.

Tính tiền xong tôi tiến lại chỗ Linh.

– Nè.

– Oh! Thanks nha, lần sau tớ sẽ đãi cậu.

– Ừ.

Sau này, tôi hiểu Linh là người rất sòng phẳng trong mọi vấn đề, ai yêu nàng chắc sướng lắm đây. Chúng tôi lại vừa đi lên lớp vừa nói chuyện.

đầu tư bitcoin