Đọc truyện Chuyện tình nơi biên giới

Chuyện tình nơi biên giới 14

đầu tư bitcoin

Phần 14

21h…mình khật khưỡng trong một cái pub nhỏ…

Đm bọn này bán rượu đểu hay sao…nhạt vãi…uống đéo say…

Con T gọi…tắt máy nhắn tin…nửa tiếng sau nó có mặt…theo sau là con bạn hôm qua…
– Ông anh hôm nay không ở nhà với vợ à?
– …
– Kiêu thế…
– …
– Đm đẹp trai mỗi tội khuyết tật…

Nó ngóay đít sang bàn khác ngồi… Con T giật cái ly của mình:
– Anh làm sao đấy? Uống lấy sống hay lấy chết đây?
– Một là em uống với anh, hai là CÚT!
Nó trợn mắt nhìn mình…rồi mượn thêm một cái ly, rót rượu…

Vừa cầm cái ly lên mình gục đầu xuống bàn…vai run run…nước mắt dàn giụa…

Con T nó bảo:
– Đm để em cho con này một trận…
Đúng là trẻ con…

Nửa đêm mình về…
Chuyếnh choáng…
Con bé đang ngủ…
Đm..
Sao không đi luôn đi còn về làm gì? Định dày vò nhau đến bao giờ?
Con bé vội vàng dìu mình nằm xuống giường, cởi áo ra lau người…
“Bịch”
Mình vật nó xuống, xé cái áo rách làm đôi lộ mảng da thịt trắng ngần…
Ngấu nghiến…
Mình ra vào thô bạo mặc cho nó vẫn còn khô rát, nước mắt lăn dài…
Đêm hôm ấy mình như một con thú…không phải con người…

Gần trưa mình dậy…đầu nặng trình trịch…ngó quanh không thấy con bé đâu…có mẩu giấy kẹp dưới cái điện thoại: “Đừng tìm em nữa” …

Tối hôm ấy…con bé không về…

Có lẽ sự hiện diện của mình không còn quan trọng với con bé nữa, thậm chí là một trở ngại…ít nhất là trong suy nghĩ của nó…

Chia tay là lối thoát duy nhất…

Mình không có sự lựa chọn…

Khi chia tay, con người ta có nhiều cách: Người thì khóc nóc níu kéo, người thì chửi bới lăng mạ nhau…

Còn mình… mình chọn cách im lặng… im lặng để nỗi đau thôi gào thét…

Im lặng để nói cho con bé biết: “Anh buông rồi đấy, em chạy đi”

Mai về biên giới, mình muốn đi thật xa, bỏ lại cái mảnh đất với ký ức đau thương này… mình muốn chào con bé lần cuối…

Nhưng …

Dưới cơn mưa mùa hè hôm ấy…mình đã nhìn thấy điều đáng lẽ không nên thấy…

Đôi tình nhân chui ra từ chiếc Sonata… chạy vội vào nhà…cửa chốt…then cài…

Con bé cười tươi lắm…nụ cười của mình…

Dẫu biết nó là sự thật hiển nhiên…nhưng sao tim vẫn đau quá…chân vẫn run quá…mắt vẫn nhòe quá…

Lời chào tạm biệt…chắc không cần thiết nữa rồi…

Buổi tối hôm ấy…dưới cơn mưa tầm tã…mình không nhớ đã về bằng cách nào…

Chỉ biết đi…đi mãi…

“Anh thấy lạc lõng…ở giữa dòng người đi trên phố đông…
Đi tiếp bao lâu mới tới cuối nỗi buồn?
Tại sao anh thấy lòng trống rỗng…khi đã trải qua bao rung động…
Chợt nhìn yêu thương trôi đi…nhẹ bẫng như không còn gì…”

Biên giới…ngày…tháng…năm…

Ngày thứ nhất không em…
Chiếc pick-up chở anh chạy sâu vào thung lũng hun hút…biên giới ở sau lưng…em đã ở sau lưng…

Ngày thứ hai không em…
Giật mình tỉnh giấc giữa cơn mộng mị… anh dối lòng rằng tất cả những gì đã qua chỉ là cơn ác mộng…nhưng anh chợt nhận ra đã lâu lắm rồi không nhận được những dòng tin nhắn yêu thương…

Ngày thứ ba không em…
Anh muốn ngủ…thật lâu…thật sâu…anh không muốn tỉnh dậy…vì chỉ khi ngủ anh mới thôi nghĩ về em…

Ngày thứ tư không em…
Hôm nay mẹ hỏi em. Anh gắt lên: “Mẹ đừng nhắc đến nó nữa” …
Đúng rồi…anh phải thù hận em…đồ bội bạc ạ…

Ngày thứ năm không em…
Hôm nay mưa to lắm…to như cái hôm ở Lạng Sơn ấy…anh nhớ em…bé con ạ…

Ngày thứ sáu không em…
Hôm nay anh đi hơn 200 cây giao hàng…tối về ăn bát cơm là lên giường ngáy o o…có lẽ anh đã tìm được lối thoát cho mình: công việc…

Ngày thứ bảy không em…
Anh xóa hết ảnh hai đứa… thay theme điện thoại, tab bằng hình Ameri Ichinose…mấy thứ em tặng anh cất hết vào ngăn kéo…không dám vất đi (phòng trường hợp em đòi quà) …

Thế là xong…

Rảnh nợ…

Anh quên em rồi đấy…bé con ạ…

Quyết tâm là thế nhưng khi nghe số con bé gọi:
– Anh Linh à? Con Linh nó bị người ta đánh nhập viện …

Chỉ nghe có vậy mình lao ngay ra bến xe…

Giờ này làm gì còn xe, mượn tạm A Nhất cái xe máy mình phóng xuống biên giới…

Về đến Pò Chài tầm 1h đêm, cửa khẩu đóng, đành thuê tạm nhà nghỉ chờ sáng mai. Sốt ruột gọi cho thằng Nam thì tò tí te …

Sáng về đến Lạng Sơn thì xe Hà Nội chạy rồi…

Bắt taxi…

Về đến Hà Nội mới nhớ ra quên chưa hỏi con bé nằm viện nào…gọi cả 2 số con bé với thằng Nam đều tò tí te…

Bực đéo chịu được…

Mình chạy nháo nhào các bệnh viện, ngó vào từng phòng của các khoa ngoại với hi vọng nhìn thấy thằng Nam hay con bé…thỉnh thoảng gặp ánh mắt của một vài thanh niên không được thiện cảm cho lắm …

Thấy ai mặc áo trắng mình cũng hỏi
– Có Linh 16t mới nhập viện chiều qua không cô?
– Có Linh 16t mới nhập viện chiều qua không bác?
– Có Linh 16t mới nhập viện chiều qua không em?

Đến gần tối mà con bé vẫn bặt vô âm tín, nóng ruột gọi liên tục mà số 2 đứa vẫn tò tí te như trêu ngươi mình…

Đang tính đập cmn máy thì số lạ gọi…thằng Nam…

Vào thì thấy con bé đang ngủ, thằng Nam ngồi trông nó…

Con bé đầu băng trắng xóa, mặt dán mấy miếng băng gạc, da tái nhợt đi chứ không hồng hào như trước nữa, cái áo bệnh viện làm nó trông càng nhỏ bé, tội nghiệp.

Tim mình nhũn ra, thằng đàn bà trỗi dậy, mình xoa lên những vết thương của nó, sờ chân, sờ tay, nước mắt rơi lã chã

Con bé chợt tỉnh giấc…thoảng thốt…nhìn mình chân chối…nước mắt ròng ròng…
– Anh đây rồi…đừng khóc nữa… – mình xoa đầu con bé…

Nó bật dậy ôm cứng lấy mình nức nở:
– Sao anh không mặc kệ em đi, còn về làm gì?
– Nín đi không người ta cười cho kìa…
Mình càng dỗ thì nó càng khóc to hơn…đúng con bé của mình đây rồi.

Thằng Nam bảo con bé đang đi với thằng kia thì bị 4 đứa ở đâu túm đầu đánh túi bụi…thằng kia chui vào xe cút mất…từ hôm qua đến giờ chẳng thấy mặt nó đâu…con bé chẳng ai thân thích chỉ biết gọi cho thằng Nam…thằng Nam cũng chỉ biết gọi cho mình…

Nghe qua là mình hiểu vấn đề rồi…

Đêm ngủ con bé thỉnh thoảng giật mình thon thót, nó ngồi dậy khóc ngon lành
– Anh đâu rồi? Huhu…anh ơi
– Anh đây! Đừng khóc nữa – mình ôm con bé xoa đầu
– Em sợ lắm…huhu…

Con bé nó quấn mình cả ngày…đi đâu cũng không cho đi…nó bảo “sợ mình đi mất” …

Con bé bảo cắt chỉ xong nó muốn về Điện Biên, nó sợ sống ở đây rồi, ở đây người ta như đeo mặt nạ sống với nhau… người ta ác với nó quá…

Mình hỏi nó:
– Có bằng em ác với anh không?
Con bé khóc nức nở…
– Em biết sai rồi…em xin lỗi…đừng bỏ em…

“Có phải bây giờ em mới biết sai đâu em…Cái cách em phản bội anh nó tàn nhẫn hơn bất cứ điều gì anh từng trải…em dẫm đạp lên trái tim anh để chạy theo cái thứ em gọi là “tình yêu đích thực” của đời mình…

Em biết thế là có lỗi với anh…nhưng em vẫn làm…

Để rồi bây giờ em quay về nói câu xin lỗi là xong à? Bát nước hắt đi không bao giờ lấy lại được…dù cho có đánh đổi tất cả để quay lại…chắc chắn sẽ không còn như phút ban đầu…

Em ích kỷ lắm…đồ bội bạc ạ!

Anh không giàu có như người ta… không cho em những món quà xa xỉ… không xe lớn xe bé… anh chỉ biết là bờ vai mỗi khi em mệt mỏi… là bàn tay lau khô gương mặt lem nhem…

Anh chỉ biết cho em những nụ cười…

Vậy mà em trả lại anh toàn khổ đau và nước mắt…

Quá đủ rồi…

– Nín đi em! Đừng khóc nữa!

Ngày mình đưa con bé về cũng là ngày mình lên xe về biên giới…

Mẹ nó dúi cho bình rượu táo mèo biếu mẹ mình, bà bảo:
– Dù thế nào con vẫn là con mẹ…

Con bé mếu máo:
– Hứa với em…anh phải về…anh nhé…
Mình cắn răng ngăn cho những giọt nước mắt rơi ra, xoa đầu con bé…
– Ừ…tết đến…hoa ban nở…anh sẽ về…
Xe ì ạch lăn…con bé chạy theo…nước mắt dàn giụa…mình tàn nhẫn quá…

Nanning…ngày…tháng…năm…

Mùng 1 mình gọi về chúc tết mẹ con bé (mẹ nhé chứ không phải con)…mẹ nó bảo con bé giờ chững chạc lắm…sáng đi làm, tối về…cứ thui thủi một mình…
24 đi mua gạo với đỗ về tự gói bánh chưng…biếu ông bà, họ hàng bên nội 5 cái…4 cái để hai mẹ con ăn tết…còn cái méo nhất nó bảo để phần anh Linh về ăn …
Mà chờ mãi không thấy anh Linh về …

Gửi em…bé con của anh…
Khi hoàn thành truyện này…là lúc…Tình yêu và thù hận chỉ còn là quá khứ…
Em phải sống thật tốt em nhé!
Ráng học hành chăm chỉ…sau này đi làm nuôi mẹ…thay cả phần của anh…
Một mùa hoa ban nở…anh chưa về…đừng buồn…
Còn những mùa hoa ban sau nữa……biết đâu vào một đêm đông nào đó…giữa màn sương lạnh buốt…ta chợt nhìn thấy một bóng hình thân quen…trong sáng và tinh khôi như những ngày đầu…
Anh sẽ lại ôm em và nói:

– Nín đi em…đừng khóc nữa…

đầu tư bitcoin