Đọc truyện Chuyện tình nơi biên giới

Chuyện tình nơi biên giới 11

đầu tư bitcoin

Phần 11

Hôm ấy trời không được đẹp lắm, mưa lất phất cả ngày, về đến biên giới mình gọi cho con bé. Đợt này hàng nhiều, hơn 2 tháng rồi mới có thời gian về thăm nó. Ở bên kia lắm lúc nhớ nó gọi về thì sóng tậm tịt, lúc được lúc không, lúc gọi được thì nó bảo đang bận làm, không nghe máy được…

Con bé lại không nghe lời mình, cứ ham công tiếc việc lại ốm ra đấy thì khổ.

Gọi 2 cuộc nó mới bắt máy
– Em về chưa hay vẫn đang làm?
– Em đang làm, bận lắm, nói chuyện sau nhé!
– Anh về rồi, mai anh về Điện Biên đấy.
– Thôi dạo này em làm thêm ca tối, anh có về cũng không đi chơi được đâu, tốn kém ra, mà anh thì cũng rảnh rang gì, thôi nhé, khách gọi…tút…tút…tút…
Lúc ấy là 22:15…

Lên đến Điện Biên thì mình vẫy xe ôm về nhà con bé, tiện thể mua mấy túi miến ngan cho cả nhà ăn sáng, con bé thích món này lắm, giờ này chắc còn chui trong chăn chưa dậy đâu…

Về nhà thấy mỗi mẹ vợ đang sửa soạn chuẩn bị đi làm
– Con chào mẹ, hì hì, con mới về, vợ con đâu mẹ?
– Mày…chưa bước chân vào nhà đã hỏi vợ, nó xuống Hà Nội đi làm với bạn nó, thế nó không báo với mày à?
– Dạ không! Có thấy vợ con nói gì đâu! Mà sao mẹ cho vợ con đi làm xa làm gì? Đi làm thuê thì lương lậu được bao nhiêu mà cao!
– Mẹ cũng không cho nhưng nó nằng nặc đi, nó bảo lương cao với dưới xuôi vui hơn, ở trên này chán. Con với cái, nuôi cho lớn rồi hơi tí là tếch đi, không muốn ở với bà già này nữa…
– Vợ con còn bé ham vui ấy mà…hì hì…thôi mẹ con mình ăn sáng…để chiều con lại bắt xe xuống dưới xem ăn ở thế nào…

Khoảng 4h xe về đến Hà Nội, thuê tạm 1 phòng ở Mỹ Đình rồi gọi cho con bé
– Em đang ở đâu đấy?
– Em đang ở nhà
– Nhà nào?
– Nhà em chứ nhà nào? Anh hỏi cung em đấy à?
– Anh không hỏi cung em và anh vừa từ nhà em xuống đến Mỹ Đình đây!
– … em đã bảo anh đừng về mà anh cố về làm gì?
– Hơn 2 tháng không gặp, anh nhớ vợ anh thì anh phải về. Thế chốt lại là giờ em đang ở đâu anh qua!
– Em ở chung với bạn toàn con gái anh qua bất tiện lắm…hay anh qua cafe…ở…đợi em, khoảng 7h em ra!

– 7h30 em có việc phải đi, tối về mình nói chuyện tiếp nhé – con bé kéo ghế ngồi đối diện mình…

Mới hơn 2 tháng không gặp mà nhìn nó khác quá: trang điểm khá đậm, đeo mascara, đi đôi guốc gần chục phân, chân nó vốn thon nhỏ nên nhìn cao hơn hẳn, nó mặc quần đùi ngắn cũn, ôm sát mông kèm cái áo chấm bi hở đôi vai tròn lẳn – bộ quần áo mình chưa thấy nó mặc bao giờ…
– Em ăn sáng chưa để anh gọi…
– Thôi ăn uống gì em vội lắm
– Hà Nội không vội được đâu vợ ơi, hì hì – mình trêu nó kèm một nụ cười hóm hỉnh như ngay lập tức là một nụ cười nhạt nhẽo – nó không cười tít mắt hay nhăn mặt như mọi lần 2 đứa trêu nhau mà thay vào đó là một cái nhìn vô cảm, gương mặt lạnh tanh nhìn ra ngoài đường…

Giữa quán có một thằng điên tự pha trò, tự cười một mình …

Không khí tự nhiên ngột ngạt, nó đang suy nghĩ gì mình không hiểu nổi…
– Em sao đấy? Đến tháng à?
– Anh bỏ cái kiểu nói chuyện cợt nhả ấy đi, em không thích! – nó thái độ ra mặt…
Đm trước giờ mình vẫn thế có sao đâu, tự nhiên giờ bắt lỗi linh tinh khó chịu rồi đấy

Đang định hỏi nó chỗ ăn ở thì nó có sms, mới làm hơn nửa tháng đã đổi được con galaxy xịn gớm, cái nokia asha chứa mấy gb ảnh 2 đứa không biết vất đâu rồi
– Em phải đi làm bây giờ, có gì tối về em gọi cho – đọc xong sms nó xách vú lên và đi…

Lúc đến đi taxi, lúc về vẫy taxi, nhiều tiền gớm
– Anh bị cắm sừng cmnr – nghe mình tâm sự xong con T nó quả quyết
– Cô thì biết cái loành gì, vợ anh chắc đến tháng nó trái tính trái nết hoặc nó gái quê lên thành phố sinh thói hư tật xấu nó thế, để tối về anh chỉnh
– Em con gái lại bằng tuổi nên em cứ suy từ em ra nó thôi, riêng cái kiểu gọi điện dậm dật là kiểu em chuyên dùng để từ chối nói chuyện với mấy thằng em không thích…hay anh bỏ cmn đi rồi về đội của em
– Hồi trước cô khoe có thằng người yêu chủ quán bi-a, về đội của cô để anh ăn bi-a vào đầu à
Gọi con này ra rốt cuộc nghe nó nói xấu vợ mình…phí ly sinh tố …

– Em thấy nó ở nhà suốt có làm gì đâu, lần nào em qua rủ đi ăn cũng thấy đang ngủ.
– Em đọc hộ anh địa chỉ chỗ nó trọ để anh lưu vào!
Biết ngay hỏi thằng Nam là ra mà, dưới này con bé quen ai ngoài nó đâu

Không phải mình không mơ hồ nhận ra một cái gì đó…nhưng trong thâm tâm mình vẫn tin con bé, con người chứ có phải cái gì đâu mà thay đổi trong ngày một ngày hai được…

Cả ngày dài đằng đẵng trôi qua, 22h rồi mà chưa thấy con bé gọi…
– Em đang ở đâu đấy? Làm ăn gì mà giờ này chưa gọi được cho anh!
– Em vừa đi làm về, mệt lắm, mai gặp!
– Một là bây giờ em đến chỗ anh, hai là kể cả lục tung cái Hà Nội này lên anh cũng tìm bằng được em! – mình gằn giọng
– Thôi được rồi, anh ở đâu em qua…
Con bé vừa bước vào phòng mình ôm chầm lấy, đè nghiến xuống giường, bóc sạch. Lưỡi mình rê từng cm trên cơ thể nó…

Nó nhắm mắt, tay duỗi thẳng, buông xuôi…

– Em sao đấy?
– Em mệt, không muốn!
– Mệt thì thôi…ngủ đi!
Định ôm con bé vào lòng thì nó cựa mình, quay lưng về phía mình …

Vợ chồng xa nhau hơn 2 tháng mà giờ nó kêu “không muốn”, rồi thái độ của nó từ hôm qua đến giờ…

Mình điên lắm…

Mình phải kiềm chế…

Vì nếu không kiềm chế mình sẽ xốc nó dậy, hét vào mặt nó: “Tại sao?”

Hàng trăm câu hỏi…

Nhưng mình lại sợ nó trả lời…

Sợ cái kết quả mà mình đang mơ hồ nhận ra…

Mình…sợ mất con bé…

đầu tư bitcoin