Đọc truyện Chị Thủy hàng xóm

Chị Thủy hàng xóm 36

Phần 36

Gần 5h sáng
Có tin nhắn:
– Em đang đứng trước cổng khách sạn rồi, anh xuống nhanh lên.
Hừ, làm gì mà phải chạy xuống tận dưới đó chờ, báo hại tôi cứ lén lén lút lút đứng trước cửa phòng nãy giờ nhắn tin gọi ra mà không được, tôi đi xuống dưới nhà, mở cánh cổng, tôi hít 1 hơi nắng sớm, đảo mắt tìm Linh, quái nhỉ, nói là bảo tôi xuống dưới nhà mà không thấy là sao, tôi đảo mắt rộng thêm, đang định cất tiếng gọi, thì 1 bóng dáng một người con gái tiến về phía tôi, người con gái đó có một mái tóc hoe hoe màu râu ngô dài ngang lưng, mượt mà đang bị gió thổi bay bay theo chiều gió, khuôn mặt trắng hồng xinh đẹp, đôi mắt đen sâu thẳm dịu dàng nhìn tôi, đôi môi mím lại nhưng không che nổi nụ cười e thẹn, chiếc váy trắng tinh khôi bó sát cơ thể, những đường cong tuyệt đẹp và quyến rũ, bờ vai trần mịn màng trắng nõn, bờ ngực nhô cao mê hoặc, eo thon bé nhỏ, cặp chân dài trắng mịn thon dài đang dần bước về phía tôi, trong buổi sớm khi mà ánh sáng đèn đường vẫn đang còn chiếu sáng, em tiến về phía tôi, tà váy có dải lụa trắng càng tôn thêm nét dịu dàng vốn có của em.

Tôi nhìn em mỉm cười, tôi cảm thấy tự hào vì em và cảm thấy may mắn vì có em, đôi mắt tôi không thể chớp được 1 cái, tôi sợ bỏ sót 1 cử chỉ nào đó, em nhìn tôi, rồi đôi mắt từ dịu dàng chuyển nhanh sang vẻ tinh nghịch, lém lỉnh hàng ngày, đôi môi cong lên ương bướng chìa tay về phía tôi nói :
– Nào, đi thôi, anh đừng có ngây ra như thế nữa, trông ngốc lắm.

Rồi không kịp cho tôi nói hay làm gì, kéo tay tôi, chạy nhanh ra bờ biển, tôi mỉm cười, nắm bàn tay Linh thật chặt, chạy theo Linh ra phía bờ biển. Biển buổi sớm không yên tĩnh lắm, cũng có vài người đã lác đác đi ra, chắc cũng ra biển ngắm bình mình, biển của buổi sớm thật lạnh, cái lạnh của màn đêm vẫn còn vương vấn đâu đây, tôi kéo Linh chạy 1 chút cho nóng người, Linh không nói gì cả, chỉ nhìn tôi rồi tủm tỉm cười, Linh thật đẹp, giờ tôi cũng có thể hãnh diện vỗ ngực mà nói rằng, tôi rất biết chọn váy :D.

Chúng tôi nắm tay nhau đi dạo trên bờ biển, phía cuối chân trời, chút ánh sáng của ngày mới đã ló lên, tôi nghe có tiếng ồn ào huyên náo, mọi người đều hướng mắt ra phía biển, tôi cũng tò mò, đưa mắt nhìn ra, là thuyền, thuyền cá trở về, phía xa xa, từng đàn thuyền trở về, cảnh tượng lúc đó phải nói là rất đẹp, ánh mắt trời đỏ rực phía cuối chân trời, mặt biển xanh ngắt 1 màu hơi phản chiếu ánh sáng hồng hồng, từng tia sáng khẽ le lói xung quanh, xa xa là từng tốp thuyền trở về, gió miên man, lành lạnh thổi qua người, thổi qua cánh mũi, tôi cảm tưởng cảm giác được cả cái mùi cái vị mằn mặn của muối biển, cái vị tanh tanh của hải sản, tôi quay sang ngắm nhìn Linh, Linh vẫn đứng đó, hình như với cô nàng, thuyền đánh cá trở về như là 1 cái gì đó rất lạ, rất hấp dẫn, mặt cô nàng ngây ra, mắt không chớp 1 cái, trông rất là buồn cười, tôi lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt đó, ngắm đôi mắt trong veo, cái mũi xinh xinh, cái môi vẫn cong cong ngang bướng, tôi khẽ vòng ra đằng sau, ngắm nhìn mái tóc màu râu ngô vẫn đang bay bay trong gió, đôi vai trần bé nhỏ, dáng người đáng yêu, đáng yêu quá.

Tôi khẽ vòng tay từ đằng sau, ôm Linh vào lòng, cảm giác ôm thân hình bé nhỏ, đáng yêu và mềm mại kia vào lòng thật tuyệt, Linh hơi giật mình một cái rồi cũng để yên cho tôi ôm, dựa hẳn vào người tôi, cô nàng vẫn say sưa nhìn ra biển, tôi ghé sát vào tai, thì thào nói :
– Biển đẹp quá phải không em.

Linh không nói gì, chỉ mỉm cười rồi gật gật đầu, dựa hẳn vào người tôi, 2 tay nắm lấy tay tôi, rồi Linh cũng rời mắt đi , quay người lại nhìn tôi, Linh nói :
– Sao anh bảo có gì đưa cho em mà, nào, giờ thì đưa cho em đi.

Tôi nhớ ra là còn bông hoa, tôi mỉm cười, rồi móc tay vào trong túi, lấy ra bông hoa màu trắng bằng vải lụa đó, rồi từ từ, đưa lên trước ngực áo, khẽ cài lên vị trí mà đáng lẽ ra nó phải ở đó, cài xong tôi mới nói :
– Vốn là bông hoa này cài trên đó, nhưng anh không hiểu sao, nó lại bị rớt lại trong phòng của anh, em biết không, chắc anh phải cảm ơn nó rất nhiều, vì nó, mà giờ anh mới vui vẻ thế này đó.

Linh mỉm cười, vuốt ve bông hoa :
– Nó thật đẹp, nhưng tại sao anh phải cảm ơn nó.

Tôi vuốt ve má linh, tôi nói :
– Tối hôm qua, anh đã muốn đưa nó cho em, cho trọn vẹn món quà, và anh tình cờ phát hiện ra, ái chà chà, anh đang nghĩ, có nên kiện em không, tội là cái tội dám lưu trữ ảnh của anh mà không được phép, lại còn rất nhiều nữa, chưa kể cái gì mà ưhmmmm “bạn bè có thể nhớ nhau được không”.

Linh nhắn nhó nhìn tôi, nói:
– Anh, anh lục lap của em hả.
Rồi cúi gằm xuống, 2 má đỏ bừng lên, tôi buồn cười quá, tôi bảo :
– Ai thèm lục, em và Hương quá đáng quá rồi, đi mà không chịu đóng cửa phòng, nhỡ mất trộm thì sao, anh vào phòng, anh vào thấy lap mở, nên anh coi , thế thôi, ngờ đâu, ái chà chà, lại có người lại làm việc mờ ám, há há.
Tôi cười cười trêu ngươi.
– Anh.. anh xem hết rồi hả – Linh ngượng ngùng nói

Tôi ôm Linh vào lòng, ôm chặt thêm, tôi ghì đầu Lình vào vai tôi, tôi nói :
– Ừhm, nhờ đó mà anh mới biết được lòng em, dù biết nếu giờ phút này nói ra là quá khách sáo, nhưng mà Linh ah, anh muốn nói rằng , anh cảm ơn em, cảm ơn em vì tất cả, cảm ơn em đã luôn quan tâm anh và đã yêu thương anh.

Linh cười khúc khích, ôm chặt lấy lưng tôi, Linh nói :
– Biết thế là tốt, nhưng mà sao tối qua em gặp anh, sao anh lại buồn thế, hay là lại còn chuyện gì khác.

– Bởi vì anh nghĩ rằng anh đã đánh mất em, anh tưởng rằng em không còn yêu anh nữa, mà đã yêu người khác, nên anh giả vờ làm mặt buồn để thử em thôi , và kết quả là : Tôn ngộ Không làm sao mà thoát được bàn tay Phật tổ ha ha ha,

– Hứ, thôi đi, ai là ngộ không, ai là Phật tổ còn chưa biết đâu ah nha, chưa biết ai ghen nên buồn hay giả vờ buồn nha, hi hi – Tiếng linh cười khanh khách, véo lên lưng tôi.

“Ah, đúng rồi, giờ tôi mới nhớ ra, tối qua Linh ra ngoài với Hiếu” tôi giả bộ làm mặt ghen, khẽ đẩy em ra, tôi giữ 2 bên vai trần của em, cảm giác được làn da mềm mại, láng mịn mà mát lạnh, tôi nói :
– Ah đúng rồi, thế tối qua đi với Hiếu làm gì mà không chịu khóa cửa phòng, có đáng đánh mấy cái vào mông không.
– Í, có mà đánh vào mông anh ý, Hiếu bảo em xuống nhà ngay có việc gấp, nên em chạy vội xuống xem sao, ai dè Hiếu kéo em đi ra ngoài luôn, em bảo phải về đóng cửa nhưng anh ấy không nghe, cứ nói là không sao, nói là muốn cùng em đi dạo, làm em phải gọi điện kêu cái Hương về, nó bảo là sẽ về ngay, ai mà biết được nó cũng không thèm về, chút về em phải kêu nó 1 trận.
Cô nàng cố phân bua, tôi cười cười, giả bộ hỏi tiếp :
– Thế tối qua đi những đâu vậy, hắn có mời em ăn được cái gì không.
– Không có, chỉ đi dạo trên bờ biển thôi, anh ấy pha trò cũng hài hước lắm, em cũng rất vui
Tôi nhăn nhó, tôi hỏi :
– Vui ah, thế bên anh có vui không.
Linh nhìn tôi, cười rất tươi, Linh nói :
– Có, bên anh em thấy vui hơn hi hi.
Rồi Linh nhìn tôi, không nói gì cả, khẽ nhún chân, đặt nhẹ lên môi tôi 1 nụ hôn ngọt ngào, rồi lại nhìn tôi mỉm cười, Linh nói :
– Bắt đền anh đó.

“Trời, lại còn có cái lý cưỡng hôn người khác rồi kêu bắt đền” tôi nói :
– Cái lý ở đâu thế, hôn trộm người ta, không trả đũa thì thôi, lại còn nói anh bắt đền em, bắt đền em cái gì vậy ta.
Linh cười bẽn lẽn, 2 tay vòng qua cổ tôi, đôi mắt lém lỉnh có thêm chút quyến rũ, Linh nói :
– Bắt đền anh hôn em trước, giờ làm em không sao quên được.

“à, thì ra là vậy” tôi cười thầm, tôi bảo :
– Vậy cho anh hôn em 1 cái nhé, lúc nãy em được hôn anh rồi, giờ đến lượt anh chứ, rồi thêm cả nụ hôn tối qua trong điện thoại, anh chưa đòi nợ được, tính ra là 2 cái, nào, nhanh, trả nợ đây.
Linh cười khanh khách, gục đầu lên vai tôi, Linh nói :
– Không được đâu, ngại lắm, đang đông người.
– Thì chả phải mọi người cùng ôm nhau ra ngắm bình minh hết sao, đó, em xem kìa, đôi kia đang hôn nhau kia, họ có ngại gì đâu.
– Đâu, làm gì có ai .ưm…. ưmmm…

Không để cho Linh nói hết, vừa mới thấy Linh quay đầu ra đằng sau tìm kiếm tôi nhanh nhẹn hôn Linh, đặt nụ hôn lên bờ môi Linh nóng bỏng, ban đầu cô nàng còn thẹn, không chống trả nhưng khép chặt môi, tôi thầm cười cười, khẽ mơn trớn lên bờ môi Linh mềm mại 1 chút rồi thì bờ môi kia cũng hơi hé ra,cô nàng cũng đã biết hôn rồi, 1 đầu lưỡi ngọt ngào khẽ đẩy sang, cuốn lấy lưỡi tôi ngọt ngào, 2 tay Linh siết chặt thêm, ghì đầu tôi xuống, tôi cũng vòng tay ra đằng sau, siết chặt Linh vào lòng, tham lam hôn lên đôi môi nóng bỏng và cuồng nhiệt kia, như cảm nhận được tình yêu nồng nàn mà Linh trao cho tôi, tôi không biết rằng Linh đã yêu tôi từ khi nào, nhưng tôi biết chắc rằng, tình yêu mà Linh dành cho tôi là vô bờ bến.

Rồi thì đôi môi kia cũng tách ra, đôi mắt vốn khép hờ khẽ mở, đôi mắt Linh dịu dàng âu yếm nhìn tôi, khẽ nở 1 nụ cười, rồi khuôn mặt đỏ lên, cô nàng đẩy tôi ra, nhìn xung quanh xem có ai đang nhìn không, tôi thấy mà buồn cười, hôn lâu như thế, có gì người ta cũng thấy hết rồi , mà có gì phải ngại chứ, cho họ chết thèm, he he, có 1 người làm thì sẽ có 2 có 3, lác đác mấy đôi cũng đang quấn lấy nhau, Linh thôi không ôm tôi nữa, khẽ lầm bẩm :
– Ngại quá đi, sao anh bạo quá vậy, không ngại người khác coi sao.

Tôi khẽ đảo mắt 1 chút, tôi nói :
– Có gì mà ngại chứ, mới hôn 1 cái thôi, còn 1 cái nữa, nào, Linh ngoan, trả nợ nốt đi em, ấy, ê … đừng chạy nhanh thế chứ, anh chưa nói xong mà.

Tôi mỉm cười chạy theo Linh, tiếng Linh cười như hòa vào trong gió, ánh bình minh mang 1 màu đỏ hồng trải dài khắp mặt biển, mặt trời đã hé rạng, từng ánh nắng đầu tiên đã chiếu lên bờ biển, từng con gió của buổi sớm miên man thổi, sóng biển cuồn cuộn vỗ vào bờ, cứ thế, lúc thì tôi ôm đằng sau Linh, lúc thì Linh nghịch ngợm luồn ra đằng sau ôm chặt lưng tôi, cảm tưởng được bờ ngực của cô nàng mềm mại áp lên lưng tôi, tôi cũng chịu khó nói ngọt ngào khen Linh, làm cô nàng thích chí lắm, cứ cười khanh khách.
– Linh, về thôi em, thằng Tuân nhắn nói về này, bọn mình về còn đi tắm sớm với lớp nữa, nhanh rồi chiều nay còn về nữa.
Mặt Linh thoáng buồn, cô nàng cúi đầu xuống, tôi nhìn Linh vẻ kỳ quái, không biết tại sao, hồi sau mới thấy tiếng cô nàng lí nhí :
– Sao nhanh vậy chứ, chiều nay lại phải về rồi, em không thích về đâu.

Tôi cười cười, trêu em:
– Sao, em không thích về ah, thích ở đây hả, thôi được rồi, mai 2 đứa dựng túp lều trên vách núi, sáng sáng đi nhặt vỏ sò về làm đồ lưu niệm bán vậy, em thấy thế nào.
Tiếng Linh phì cười :
– Ý em không phải thế, tại em thấy thời gian trôi nhanh quá thôi.

Tôi nhìn Linh, thấy Linh buồn buồn, tôi suy ngẫm 1 chút, rồi mới nói :
– Thôi được rồi, anh tính thế này, tụi mình ở nốt đêm nay nữa, sáng mai về sớm vậy, anh sẽ hỏi tụi nó, đứa nào ở được thì ở, đứa nào bận quá thì thôi.

Linh ngẩng đầu lên nhìn tôi, cười nói :
– Thật không, đúng rồi, ở nốt đêm nay nữa, hi hi, em đồng ý 2 tay, em sẽ nói với Hương, chắc nó ok thôi.

Nhìn Linh đang buồn tự nhiên hớn hở hẳn lên tôi cũng bật cười, về trước hay về sau cũng thế mà thôi, sao con gái nhiều khi không chịu hiểu điều này, thêm 1 đêm nữa cũng có kéo dài được bao lâu, nhưng không ngờ lại làm Linh vui hẳn lên thế, tôi nắm tay em, vừa đi vừa trò truyện, trước khi về, tôi còn dặn Linh nhớ thay bộ váy ra, mặc cái bộ lòe loẹt hôm qua vào ý, rồi còn nói nhỏ là nhớ mặc đồ tắm bên trong, ban đầu cô nàng dựng ngược lên, lùa tôi chạy té khói, tôi phải khuyên can mãi, tôi nói mang đồ tắm mà không mặc thì mang làm gì, với lại ai lại đi tắm biển mặc nguyên đồ mà nhảy xuống trông chả hợp tý nào, mãi rồi Linh cũng ậm ừ không nói gì, tôi biết là Linh đã đồng ý, tôi cười cười, kéo tay Linh về nhanh khách sạn.

Về đến nơi, tôi rón rén vào quan sát tình báo, xem có đứa nào đứng ngoài cổng hành lang không, tôi thì tôi chả sao, nhưng Linh cứ nói ngại, mà tôi thì tôi chả hiểu có cái gì mà ngại, may quá, nhà vắng tanh, chả có đứa nào, rõ ràng là kêu mình về ra biển tắm sớm mà nhỉ, sao về không thấy đâu, khẽ quay ra cổng kêu tắc kè mấy cái, Linh vẫn đang mặc bộ váy trắng, rón rén chạy vào, mắt đảo như rang lạc, rồi ù té lên phòng, kêu tôi đứng ở dưới đợi.

Đang loanh quanh 1 lúc thì thấy bác Huân đi ra, hỏi ra mới biết, chờ 2 đứa tôi lâu quá, tụi nó đi ra biển trước rồi, bình thường thì tôi khó chịu lắm, bạn bè mà dám bỏ nhau đi trước, nhưng hôm nay khác, tha hồ được đánh quả lẻ mà không sợ bị ai nói ra nói vào, ha ha. Một lát nữa thì Linh xuống, đúng theo lời tôi dặn, cô nàng mặc nguyên bộ mà lúc đi đã mặc, sáng qua cả lũ để nguyên quần áo nhảy ra biển nên ướt hết, báo hại lúc về phải thay gấp, nên giờ chắc cũng khô cả rồi, tôi thì có mấy bộ lòe loẹt liền, giờ cũng đang diện 1 bộ tương tự, nhìn 2 đứa mà buồn cười, áo thì bãi biển lòe loẹt, quần thì ô xanh ô đỏ, Linh còn đội thêm cái nón lá, còn vác theo cả cái nón của Hương chạy xuống đưa cho tôi luôn, lúc ra đến cổng, tồi hỏi :
– Này, em có mặc đồ tắm bên trong đó chứ .
Linh ngại không dám ngẩng lên, chỉ thấy ậm ừ, tôi cười cười, ghé sát tai Linh nói nhỏ :
– Ê, em này, màu xanh hay màu tím thế.

Linh nghe xong nhảy dựng tôi, nhè đúng eo tôi mà béo :
– Màu cái đầu anh ý, người đâu mà vô duyên, toàn hỏi vớ vẩn.

Tôi suýt xoa nhưng vẫn cười khì khì, chạy nhanh ra bờ biển, đảo mắt nhìn quanh, tôi ngó thấy thằng Tuân đang cười cười, chắc mẩm đúng là đám bạn mình rồi, quay đầu lại kéo Linh chạy tơi, tới gần tý thì té ngửa, nguyên phi đội đã mặc đồ tắm hết, trông rất chi là bốc lửa, không biết là thằng Tuân tư vấn hay là chủ ý của cái Hương mà nó mặc nguyên đồ 2 mảnh màu vàng, trông rất bốc lửa, nó đang đứng cười cười, chạy tung tăng, Hồng và Ánh cũng không kém phần long trọng, như không chịu thua thiệt, bọn thằng Tâm, Hoài thì cứ dán mắt vào như muốn nhảy chồm lên ý, da con gái thành phố có khác, rất trắng và mịn không tỳ vết. Thằng Tuân thấy 2 đứa tôi, nó vội chạy ra, oang oang nói :
– Á à, đi đánh quá lẻ nhá, mới sáng ra anh chị đã chạy đi solo, bố khỉ, thế nào, đã êm hẳn chưa, Linh này tớ bảo, Sơn là bạn tớ, cậu xưng anh anh em em với nó ngọt thế, thế cũng phải gọi tớ là anh đó.
– Đợi đó, có mà mùa quýt nhá, đừng có mà tưởng bở, ơ thế Hiếu và Toàn đâu – Linh chun môi lên nói.
– Àh, 2 đứa nó đi thuê phao rồi, tý nữa chạy qua, ah mà Sơn này, tao nghĩ mày tiến bộ lắm chứ, mày xem, cả sáng nay tao thuyết phục cả team ăn mặc bốc lửa thế này, mà sao mày lơ nga lơ ngơ, để Linh nó mặc đồ thế này ra bãi biển chứ hả, tao nghĩ mà tao chán cho cái Linh, thích ngay thằng đầu gà. – Thằng Tuân nhìn 2 đứa tôi, nó chỉ chỉ trỏ trỏ phê bình.

Tôi gật gật đầu tán thành, không hiểu nó nói gì mà thuyết phục được 3 đứa kia chịu mặc đồ 2 mảnh, nhìn ngon thế kia cơ mà, cũng may là mình tính ăn quả lẻ, kêu Linh mặc đồ bên trong, không giờ chắc ê mũi chít, tôi liếc thằng Tuân, khẽ nháy mắt, rồi ghé sát tai Linh :
– Em thấy chưa, tý thì bị quê, em vô thay đồ đi, anh muốn tụi nó phải ghen tỵ, hi hi.
Linh lườm tôi, tôi chỉ biết cười xòa, tôi hỏi :
– Này, tụi mày để đồ ở đâu thế.

Thằng Tuân chỉ vào mấy cái ghế tựa, ở đó lác đác có mấy cái balo và quần áo, tôi kéo Linh qua bên đó, tôi cởi nhanh cái áo, rồi chạy nhanh ra chỗ thằng Tuân, để Linh tự xử, không cô nàng lại ngại. Bọn kia thấy tôi liền xì xào, nào là nói tôi quá tốt số, vớ được ngay em Linh, nào là sáng sớm dẫn em ý đi đâu, hỏi loạn cả lên, tôi cười cười, trả lời qua loa, lắc lắc cái đầu ngó xem Linh đâu, rồi Linh cũng xuất hiện, tý thì tôi chảy luôn cả máu mũi, Linh mặc một bộ đồ tắm 2 mảnh màu đen trong rất là quyến rũ, làn da trắng nõn không tỳ vết, chiếc áo tắm không che hết được bờ ngực căng tròn và trắng mịn, bụng phẳng lì, cặp eo thon nhỏ, lỗ rốn nhỏ nhỏ nửa kín nửa hở, đôi chân dài thon thả đang sải bước về phía tôi, chiếc quần tắm nhỏ bé bó sát lấy khu vực tam giác thần bí, tôn lên những đường cong quyến rũ, cặp mông tròn xoe, láng mịn, Linh chạy nhanh đến bên tôi, mặt cười cười, tôi nhìn không chớp mắt, đám kia cũng nhìn Linh, mắt thằng nào thằng đấy tròn xoe, mồm há hết cả ra, như kiểu sắp chảy dãi đến nơi ý, khó mà trách được tụi nó, tôi cũng tý thì chảy dãi nữa là…

Tụi con gái bâu lại, hỏi han đủ trò, thằng Tuân đến gần tôi, nó lắc đầu :
– Tao thật không ngờ, tao cứ nghĩ là tao vượt được mày, ai dè mày dấu nghề, kêu cái Linh mặc đồ tắm bên trong, đúng là cao thủ, ghê thật đó, mà giờ thế nào, chuyện mày và linh, ổn cả rồi chứ, mấy hôm mày làm tao lo lo, tao cũng không thích chuyện Linh thích Hiếu lắm, nhưng sáng nay nghe Hương kể, tối qua Linh về kể chuyện, 2 đứa đã hiểu được nhau, tao cũng thấy vui, chỉ không biết thằng Hiếu kia biết chuyện rồi sẽ thế nào đây, tao tưởng tượng ra cái mặt nó nhìn Linh lúc này, rồi biết rằng Linh là người yêu mày, không biết nó sẽ thế nào, há há.

Tôi chỉ tủm tỉm cười, tôi khẽ gật đầu xác nhận, mắt không rời khỏi được Linh, thỉnh thoảng Linh cũng liếc sang nhìn tôi, ánh mắt vui vẻ, dịu dàng đáp lại, rồi thấy bọn con gái hú lên, kêu la om xòm chỉ chỉ, tôi ngó ra, thì ra thằng Toàn và Hiếu đã trở lại, 2 thằng đang vác theo 4 cái phao to đùng, 2 đứa nó vác phao về đến nơi, ném xuống thở hổn hển, thằng Hiếu ngay lập tức, ngó sang Linh, mồm thằng này há ra luôn không kịp ngậm lại, tôi cảm thấy có chút tự cao, nhớ hôm sinh nhật, nó tự tin thế nào, muốn dội cho tôi gác nước, nhưng đến hôm nay, mọi chuyện đã rõ, nó đã là kẻ ngoài, rồi nó quay sang nhìn tôi, nó bảo :
– Sáng nay 2 người đi đâu mà sớm thế, làm tụi anh chờ mãi không thấy về.

Tôi cười đáp :
– Àh, không có gì đâu, tụi em đi ngắm bình minh đó mà, chỉ có vậy thôi, ah mà cảm ơn anh đã quan tâm đến Linh mấy hôm trước, giờ thì em có thể tự quan tâm và chăm sóc cho Linh được.
Nói rồi tôi khẽ cười khẩy 1 cái, nhìn vẻ mặt Hiếu, tôi đoán là nó đủ thông minh để đoán ra được chuyện gì đã xảy ra, lòng tôi lúc này đầy hương vị của chiến thắng, nhìn mặt Hiếu như dài ra đến mấy phân, nó không nói gì, chỉ cười cười :
– Àh thế ah, cũng tốt thôi, dù sao thì anh cũng đoán được, nhưng mà có điều, liệu chú có đủ tự tin để giữ được mãi Linh không, anh thì anh còn nghi vấn về vấn đề này lắm.
Nó nhìn tôi, tôi cũng không thèm nghĩ, nó đang thách thức tôi, nhưng tôi quá đủ tự tin vào bản lĩnh của mình và tình yêu Linh dành cho tôi, tôi chỉ cười khẩy, rồi cười thành tiếng, như kiểu rất khoái trá, 2 thằng Tuân toàn cũng chả hiểu gì, mặt cứ đần thối ra.

Phao đã về, cả lũ không chạy nhảy trên bãi biển nữa, chạy hết xuống biển, sáng qua mệt quá, tắm được có tý nên tôi không thấy đã, giờ phải tắm cho sướng, tôi dẫn đầu đám con trai, lao nhanh ra biển, tắm biển thì tôi khoái nhất là trò nhảy sóng, phải đi ra chỗ thật sâu, rồi khi có sóng đánh vào, nhảy lên mới thấy thích, lần nào 2 sóng liên tiếp hay quá cao thì ăn nguyên cả đống nước muối vào mặt, nhưng như thế lại mới thú, cả đám con trai cùng ùa ra biển, hú lên như lũ điên, ôm nhau dìm mặt thằng nào xấu số xuống, chả hiểu hôm nay do tụi nó ghen tỵ với tôi hay là tôi làm gì không phải với tụi nó mà mấy đứa nó cứ hò nhau, dìm tôi hết lần này đến lần khác, làm uống mất mấy ngụm được biển, mặn chát cả cổ họng, làm tôi phải chạy tít ra mãi xa, gặp ngay toàn thằng nhát, cả thằng nào dám lùa theo cả, tôi cứ thế 1 mình chơi trò nhảy sóng.

Rồi tự nhiên nhớ ra, mải chơi quá, quên mất Linh, tôi đảo mắt tìm, thấy thằng Tuân với Hương đã dính nhau từ lúc nào,2 đứa nó đang cười cười rất là tươi, tôi đảo mắt tìm, ah kia rồi, đám con gái đang túm tụm trên mấy cái phao, Hiếu đang ở ngay gần đó, pha trò đủ thứ, bọn con gái đang cười toáng lên, ái chà chà, gớm nhỉ, biết tận dụng mọi cơ hội cơ ah, tôi đi lại gần , tôi gọi :
– Linh, Linh ra đây với anh nè.
Linh nghe tôi gọi, cũng nghe lời, đi lại phía tôi, tôi bảo :
– Này, đi ra đằng này với anh, có trò vui lắm.

Mặt Linh nhăn lại :
– Thôi chả đi với anh đâu, anh chơi dại lắm, em biết thừa.
– Không sao mà, đi tắm biển mà ở gần bờ thế còn vui cái gì, đi theo anh nào, nhanh lên – Tôi cầm tay Linh, kéo ra ngoài xa.
– Ấy ấy, thế để em lấy phao đã, em sợ lắm.
Linh kéo tay về, cố chạy đi, nhưng tôi không cho, chưa thử thì thấy sợ, nhưng thử rồi mới vui chứ, tôi nói :
– Không cần phao, anh là phao rồi, anh bơi giỏi lắm, yên tâm đê, nào bám chắc vào anh, đi ra đây.

Linh không nói gì nữa, ngoan ngoãn đi theo tôi, càng lúc nước càng sâu, từ ngang hông đến ngang bụng rồi dần dân ngang ngực, Linh ôm chặt lấy lưng tôi, đên chỗ hợp lý rồi, tôi mới nói :
– Được rồi, nhớ nè, có sóng là phải nhảy lên ngay, biết chưa, đó đó kìa kìa, sóng đến, chuẩn bị này, 1 2 3 nhảy ọc ọc ọc….
Tự nhiên bị 2 bàn tay Linh ấn lên vai, làm tôi không nhảy được, tiếng hét của Linh văng vẳng bên tai, sóng đập luôn vào mặt tôi, làm tôi không kịp chuẩn bị, vốn định nhảy lên thì bị linh dè xuống, tôi uống luôn 2 3 ngụm nước muối, sóng rút, tôi ho sù sụ, tôi vuốt mặt nói :
– Em muốn dìm chết anh hả, làm anh uống nước muối nè.

Tiếng Linh cười khanh khách, Linh ôm lấy éo tôi rồi nói :
– Cho đáng đời anh, dám kéo em ra chỗ sâu chơi trò này, làm thế cho anh chừa, trò này hay đấy, em thích rồi.

Mình mới bị uống no nước, nhìn cái mặt hớn hở kia sao mà muốn trả đũa quá, chả lẽ lại cho uống nước mà biết mùi đời, chơi ác thật, hóa ra cũng biết chơi trò này, chẳng qua là muốn dìm mình trả đũa đây mà, nhưng thấy cô nàng cũng ngoan, vừa trả đũa tôi xong, đã ôm ngang eo tôi, cười nói, tôi cũng không chấp nhất nữa, tôi cũng vòng tay qua, ôm ngang eo linh, qua làn nước biển, cảm giác như làn da Linh thật mịn màng, thật mềm mại, Linh cười, ôm ghì lấy tôi, áp chặt bờ ngực nhô cao nóng bỏng vào ngực tôi, cứ thế, giữa làn nước biển, chúng tôi ôm ghì lấy nhau, sự đụng chạm thân thể cũng làm cho tôi có chút thích thú, chơi mãi trò nhảy sóng rồi cũng mệt, tôi kéo Linh, đi vào gần bờ, cứ tưởng được 1 phen tỏ rõ bản lĩnh đàn ông, ai dè, cô nàng cứ thế được thể, ôm ghì lấy tôi, mặc cho tôi nhảy sóng đến là mệt, còn cô nàng chỉ biết cười khanh khách và la hét om sòm.

Vào gần bờ 1 chút, tôi ngâm mình trong làn nước biển, cũng chả biết bọn trong lớp chia rẽ đi đến tận nơi nào rồi, nhìn mãi chả thấy đứa nào, mặt trời đã lên được 1 lúc, người ra tắm biển cũng nhiều lên, lố nhố đầu người là đầu người, chả biết ai mà lần, tự nhiên có 2 cánh tay trần từ dưới nước nhô lên, vòng qua cổ tôi, kéo tôi xuống nước, tôi giật mình, đứng thằng lên, túm chặt lấy luôn 2 cánh tay chần kia, kéo lên mặt nước, khuôn mặt và thân hình quyến rũ qua lớp aó bikini của Linh nhô lên khỏi mặt nước, Linh cười cười nói :
– Khiếp, khỏe thế, đang tính kéo anh xuống nước cho vui, hi hi.

Tôi nhìn nhìn, sức thế này mà đòi kéo tôi xuống nước mới ghê chứ, rồi tự nhiên thấy 2 cánh tay Linh quàng qua cổ tôi, khuôn mặt Linh ướt át, mái tóc ướt sũng, thân thể trắng mịn áp sát vào tôi, tiếng thở của linh như dồn dập, thổi nhè nhẹ qua má, tứng giọt nước biển lấm tấm chảy dài trên khuôn mặt Linh, Linh nhìn tôi, đôi mắt long lanh không chớp, rồi Linh khẽ nói :
– Sơn, hôn em đi.