Đọc truyện Chị họ làm em nứng chim

Chị họ làm em nứng chim 4

một hơi hơn nửa cốc nước mát lạnh, nó có vẻ tỉnh táo hơn
– cám ơn chị- nó uể oải ngả lưng xuống giường nấc lên vài cái
Lan ngồi ghé xuống giường bên cạnh đầu nó đưa tay day day nhẹ hai bên thái dương cho nó
– có dễ chịu hơn không- nàng dịu dàng hỏi
Nó trườn người lên gối lên đùi Lan mắt vẫn nhắm hờ vẻ mặt khoan khoái, hưởng thụ
– thế này dễ chịu hơn- nó trả lời, một tay đấm đấm lên trán
Lan không nói gì, ngồi im lặng tay vẫn day day đều hai bên thái dương nó. Thời gian chầm chậm trôi, nàng nhìn khuôn mặt bình thản của nó, nhịp thở đều đều chắc là đã ngủ. Sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của nó, Lan ngồi yên không dám cựa dù chân đã bắt đầu tê cứng, nàng đưa tay vuốt vuốt mái tóc rối của nó, mỉm cười. Nó chợt cựa mình, xoay người nằm nghiêng quay mặt vào phía bụng nàng một tay quấn ra sau lưng nàng ôm lấy, miệng tóp tép vài cái rồi lại thở đều đều. Lan giật mình, trời ạh lại còn rúc sát vào bụng người ta, tư thế hơi nhạy cảm quá thì phải. Thấy nó nằm im thít như lợn con say sữa, Lan cũng vững tâm và đỡ xấu hổ ngại ngùng hơn. Khổ nỗi ngồi một lúc thì nàng thấy bụng mình bắt đầu âm ấm lên, hơi thở đều đặn nóng bỏng của nó cứ thẩm thấu dần qua lớp váy ngủ mỏng làm nàng thấy buồn buồn. Hơi thở nóng ấm ấy cứ nhẹ nhàng mơn trớn lên phần bụng dưới nhạy cảm của Lan, nàng thấy người mình nóng lên, không biết từ bao giờ lưng áo(váy) nàng đã ướt đẫm mồ hôi. Lan hơi hóp bụng, định dùng tay nâng đầu nó ngửa lên hoặc chí ít dịch ra cách xa xa khu vực nhạy cảm một chút. Nó hơi giật mình, vòng tay kia lại siết lưng Lan một cái rồi úp sát mặt vào bụng nàng dụi dụi vài cái, hơi thở lại đều đều. Lan cứng người, mặt nhăn lại nghĩ thầm ” cái thằng này sao ngủ xấu vậy, dụi dụi hoài lại còn thở phì phì nữa”, Lan rùng mình một cái cảm thấy như hơi thở của nó đang vuốt ve, len lỏi đến từng lỗ chân lông ở phần bụng dưới nàng. Cảm giác nóng ấm xâm lấn từng chút, từng chút một, từ bụng ra khắp thân thể. Tiéng điều hoà thổi gió vù vù nhưng sao Lan thấy nóng bức và ngột ngạt quá…hắt xì….ì…
Nó chợt đưa tay dụi mắt rồi chống tay ngồi dậy nhìn Lan
– xin lỗi, e ngủ quên. Mấy giờ rồi
– ba giờ 5, thấy e ngủ ngon chị ko nỡ đánh thức
– chị ngồi từ nãy giờ áh. E xin lỗi- nó nhìn Lan áy náy
– không sao. Chị về phòng đây. Ngủ ngon!
Lan đứng dậy chuẩn bị bước ra thì thấy nó đổ ập xuống giường một tay vơ cái gối úp mặt vào tay kia nhét cái còn lại kẹp giữa hai chân rồi ngáy khò khò.
Nhìn dáng ngủ của nó Lan lắc đầu mỉm cười bước ra khỏi phòng.
Về phòng, Lan không lên giường ngủ ngay mà ra ngồi trước bàn máy tính đưa tay khởi động computer. Lan có sở thích xem phim những lúc rảnh rỗi, nhưng từ khi nó chuyển đến đây ở, thời gian rảnh của Lan luôn được lấp đầy với những niềm vui mới mẻ làm nàng quên luôn sở thích lâu năm của mình. Hôm nay không hiểu sao nàng không ngủ được, theo thói quen muốn lên mạng tìm một bộ phim xem đỡ để ru giấc ngủ. Màn hình bật sáng, Lan đánh “xem phim” rồi ấn tìm kiếm như mọi lần vẫn thế rồi click chuột vào trang web có dấu đã chọn truy cập trước đây. Một loạt baner, hình ảnh khiêu dâm đập vào mắt nàng, những cơ thể nguyên thuỷ, những bộ phận sinh dục nhày nhụa, những tư thế làm tình, những khuôn mặt với biểu cảm mãnh liệt, có đau đớn, có thoả mãn, có điên cuồng….mặt nàng đỏ như trái gấc chín đưa chuột đóng cửa sổ màn hình. Nàng nghĩ ngay ra có lẽ thằng e họ truy cập khi thỉnh thoảng mượn máy tính của nàng để sử dụng, thời đại này ở tuổi của nó truy cập vài trang web khiêu dâm cũng là điều dễ hiểu. Bản thân Lan cũng đã qua cái tuổi ” tò mò và khôn lớn” cũng đã từng có người yêu và mặc dù không phải người con gái tuỳ tiện nhưng không phải chưa quan hệ tình dục. Yêu S một thời gian dài, mặc dù S cũng ko dám đòi hỏi quá mức nhưng lửa gần rơm lâu ngày cũng bén.
Sự đòi hỏi về thể xác là cái bản năng nguyên thuỷ của động vật nói chung, đến một lúc nào đấy cái bản năng đó sẽ tự động thức tỉnh và bằng cách này hay cách khác nó đòi hỏi phải được thoả mãn. Đấy là chân lý tồn tại của các loài động vật. Ừh! bao gồm cả con người, có chăng con người khác con vật ở cách thức tiếp nhận và giải quyết vấn đề bản năng đó. Có thể cố vùi sâu chôn chặt cái ham muốn đó để lựa chọn thời điểm, lựa chọn bạn tình tuy nhiên liệu có mấy ai thành công- nhất là ở cái thời đại này.

Lan nằm ngửa mặt lên trần nhà, môi mím chặt cố ngăn tiếng rên rỉ phát ra từ cuống họng. Người nàng ưỡn lên như muốn nhét cả bầu ngực vào miệng người tình, tay nàng cuống quýt xoa đầu nó rồi lại ấn chặt vào ngực mình. Bên dưới, miệng nó tham lam như muốn nuốt chửng cả bầu vú trắng nõn, lưỡi nó đảo vòng quanh rồi lại vẩy tanh tách lên núm ti Lan làm nàng giật lên từng cơn thống khoái. Bên kia, tay nó như một thợ làm bánh lành nghề liên tục nhào nắn khối bột trắng nõn làm nó biến thành muôn hình vạn trạng. Mềm, mát rượi, đàn hồi vô cùng. Rời bầu vú Lan, tay nó lướt nhẹ dọc eo nàng, lên xuống chầm chậm, nhè nhẹ mơn trớn, nó xoa cái bụng phẳng lì không một chút mỡ du thừa của Lan rồi bất ngờ vòng xuống đùi non, gãi nhẹ hai bên bẹn trước khi úp tay lên chiếc mu cao mũm mĩm. Theo bản năng, Lan giật mình khép kẹp tay nó lại miệng nàng phát ra một tiếng “ưhm…m” nhỏ.
Chưa bao giờ nó trong tình huống bị kìm kẹp mà lại dễ chịu như thế, ngón tay nó day day gãi gãi bên ngoài quần lót Lan thi thoảng lại ấn nhè nhẹ. Bên trên, miệng nó vẫn đang mút chùn chụt một bên vú Lan, hai chân nàng bắt đầu mở ra. Nó ngồi dậy nhẹ nhàng kéo quần lót Lan xuống, nàng hơi do dự rồi cũng ưỡn mông lên phối hợp. “Bẹp” chiếc quần ướt nhẹp dâm thuỷ rơi xuống sàn, Lan hơi đỏ mặt xấu hổ thì bỗng thấy môi nó ấn lên bờ môi anh đào của nàng, lưỡi nó như con rắn nhỏ cuống quýt tìm cửa hang theo tiéng gọi của bạn tình. Lan hé miệng, lưỡi nó cuống quýt trườn vào vội vã cuốn lấy cái lưỡi xinh của nào mà mơn trớn. Lan đáp lại, hai con rắn nhỏ động tình quấn lấy nhau trong hang động ẩm ướt
Ư…ưhm…ưm…u….ư…
Cây gậy như ý nóng rực nằm giữa một khoảng đầm lầy ẩm ướt, đang trườn lên trườn xuống như muốn đắm mình vào khe suối thần thánh. Một tay luồn xuống nắm lây cây thiết bảng, nó dặt vào vửa mình Lan đưa lên đưa xuống như thăm dò. Lan nhắm mắt hồi hộp. Cảm giác hai mém bướm từ từ tách ra, một vật cứng ngắc nòng hừng hực lách vào. Từng chút, từng chút một dần biết mất vào trong hang động ẩm ướt. Lan cảm giác bướm nàng đang bị nong rộng ra hơi thốn, nó dừng lại một chút cho nàng quen cảm giác rồi bắt đầu chuyên động. Nhẹ nhàng, rất chậm
, Lan nằm nhắm mắt hưởng thụ cái cảm giác tê tê lan toả khắp cơ thể, nàng ưỡn mình hoà theo từng cú đẩy của nó. Nó tăng tốc nhanh dần, một tay giữ vào eo Lan một tay không ngừng xoa bóp bầu ngực đã ững đỏ lên từ bao giờ. Lan há miệng thở dốc hay tay nàng bấu chặt xuống nệm, chân banh rộng hết cỡ hông hất lên theo từng nhịp nó dập xuống
Phạch….phạch…ph..ạch…..ach
Tiếng da thịt tiếp xúc nhau, tiếng nhóp nhép từ hai bộ phận sinh dục đẫm dâm thuỷ vang vọng trong không gian, căn phòng tràn ngập xuân tình
A….a…ư…em…e..m….chị…sướng qu..á…á
Bạch….bạch….bạch….
Nhanh….nha….nh…ôi….ô…i….đúng …..rồ….ồi….
Nó dập như một chiếc máy khâu, đưa một chân Lan gác lên vai một tay giữ chân nàng tay kia ấn ngón cái vào chỗ hạt le cua Lan mà day
Ô….ô….ô…Tuấn….tuấn…mạnh ….mạ…ạnh lên
Lan há hốc miệng đầu lắc loạn sang hai bên rên rỉ ngày càng lớn
Bạch….bạch….bạch….sướng không….chị….sướng…không….bạch….ba….ạch…
Sâu…sâu…vào….đấy….chỗ đấy… Sướng ….quá..á…
Lan vòng tay giũ chặt mông nó ấn mạnh, nó không chuyễn động ra vào được nưa bắt đầu hẩy mông cho trym len sâu vào bướm Lan. Từng búi thịt trơn mềm, ướt át bó chặt đầu khấc nó, mơn man, ve vuốt…nó hất mông nhanh hơn, ấn sâu hơn
..ôi….ô…ô….đúng….đấy….đấy….sướng…quá…á….á…á…chị….ô…….ô….
Cả cơ thể Lan căng cứng, mười đầu ngón chân co qoắp lại, hay tay siết chặt mông nó, miệng há hốc hai mắt trợn ngược, cơ bụng nàng săn lại, bên trong bướm các cơ thịt co bóp giữ dội. Đồng thời, nó gầm lên, ấn mạnh hông trân người. Từng dòng chất lõng nóng hổi phọt ra, len lõi sâu vào trong bướm Lan

Mắt Lan trợn trừng, nhìn lên trần nhà, xung quanh yên lặng, tiếng điều hoà vẫn chạy ồ ồ mà lưng nàng ướt đẫm. Nàng vừa nằm mơ, không phải chưa bao giờ nàng quan hệ trong giấc mơ( chắc giống mộng tinh của bọn con zai) từ hồi chia tay người yêu cũng có một hai lần nàng “mộng tình” có thể do nhu cầu, đòi hỏi của bản năng…. nhưng sao lại là nó, gương mặt ấy, giọng nói ấy…chân thực quá. Trời đát ơi lại còn… xuất nữa chứ,Lan nhìn xuống hạ thân sũng nước thấy xấu hổ vô cùng. Chết rồi, không biết trong lúc “hành lạc” nàng có rên rỉ hò hét gì thành tiếng không. Phòng Tuấn ngay bên kia…ôi, nghĩ đến mà Lan muốn tìm một cái lỗ nào mà chui xuống định cư luôn đến hết kiếp.
Cả tầng 3 có 1 cái wc chung, Lan rón rén ra khỏi phòng ôm bộ quần áo tót vào vừa đi vừa nghe ngóng xung quanh. Xong xuôi đâu đấy nàng lại gần cửa phòng thằng em, áp tai nghe động tĩnh rồi tự ý kéo chốt thò đầu vào xem xét rồi vội rụt đầu ra lẩm bẩm” đồ vô duyên”
Trong phòng nó nằm ngửa hai tay ôm cái gối trên bụng, bên dưới hai chân dạng thẳng cẳng gác lên cái gối còn lại. Cởi trần, mặc sịp, về sáng cái “của nợ” của nó đang ở trạng thái mà ai cũng biết là trạng thái gì đấy!!!

Đang ngủ, nó bị cơn khát cháy cổ làm tỉnh giấc, với tay lấy âu nước trên bàn nó tu một hơi hết hơn nửa. “Đm rượu đéo gì mà khát nước thế” vừa lẩm bẩm nó vừa cởi tung quần áo ném xuống đất rồi lăn ra giường. Vừa đặt lưng nó nghe như có tiếng động nhỏ, cố lắng tai nghe nhưng không thấy gì nữa, nó nhắm mắt khoá bớt thị giác để tập trung toàn bộ vào thính giác. Có tiếng, hình như là tiếng sột soạt cựa mình, lại có tiếng ậm ừ trong cổ họng. “Hình như bên phòng bà Lan thì phải, mẹ gần sáng rồi còn buôn điện thoại với ai không biết” nó tự nhủ rồi kẹp cái gối vào háng ngủ tiếp
“Đéo phải, hình như có tiếng bụp bụp như đập chân đập tay xuống đệm, mẹ bà này làm gì mà cứ rên ư ử như bị bịt miệng thế” nó mò mẫm dậy lò dò ra khỏi phòng sang bên phòng Lan. Đến gần bất chợt nó nghe Lan á á một tiếng sau đó là tiếng chân tay nện bộp xuống giường…im lặng. Áp tai vào cửa phòng nghe ngòn một lát không thấy động tĩnh gì, nó nhíu mày suy nghĩ một lát rồi quay về phòng. “Chắc ngủ mê. Đéo phải đang thủ dâm như mình nghĩ” nó lắc lắc đầu như để văng những suy nghĩ xấu ra về chị nó ra ngoài
” bệnh như mình còn đéo bao giờ 5h sáng dậy thủ dâm” đưa tay vuốt vuốt như an ủi vỗ về ông em đang dựng đứng hóng chuyện nó thả mình lên giường ngáy khò khò.

– chào buổi sáng. Hôm qua ngon giấc không chị- thấy Lan đang lúi húi trong bếp, vừa xuống cầu thang nó vừa oang oang hỏi
Nghe giọng nó Lan giật mình quay lại, hơi bối rối trả lời
– ờ…chị ngủ ngon. Hôm qua mệt quá ngủ chả biết gì
“Bà này sao ý nhở, nhìn bộ dáng cứ lóng nga lóng ngóng như gái về nhà chồng. Ngủ ngon mà đêm hôm cứ giật đùng đùng” nó nghĩ thầm bươc đến bàn ăn ngồi xuống nhìn Lan với ánh mắt soi mói. Bắt gặp ánh mắt của nó, trống ngực Lan đánh thùng thùng “chết rồi hay là hôm qua nó nghe thấy cái gì”
– người nói dối thường không dám nhìn thẳng,do tâm lý bất ổn nên máu sẽ đc bơm nhanh hơn, động mạnh mở rộng, đồng tử mắt hơi giãn ra, tai đỏ lên- nó thủng thẳng
– đâu…đâu có- lan run run, mặt nàng đỏ lên
– có. Chắc chắn là có. Khai mau,giấu e cái gì hả.
Nghe nó hỏi vậy Lan thở phào, vậy là nó không biết. May quá
– nói mau. Có chuyện gì giấu e hả- nó dồn
“Giờ mà nói ko có gì thì thằng này sẽ không tin, ai bảo lúc nãy có tật giật mình làm nó bắt đc thóp” Lan nghĩ thầm rồi đánh liều trả lời
– tại…tại đêm qua lo e say rượu dễ bị cảm lạnh. Gần sáng chị sang định…định tắt cái điều hoà
– rồi sao…??- nó nhướn mày doạ dẫm
– ai kêu em…em ngủ mặc mỗi….Lan cúi mặt di di chân xuống đất
Nghe Lan nói nó bất giác khép hai chân, mắt lấm lét từ từ đứng dậy lùi dần vào góc tường ngồi thụp suống hai tay bưng mặt
– chị…chị phải chịu trách nhiệm với em- nó nói với giọng mếu máo, hai vai rung rung
Nhìn bộ dáng của nó, Lan bật cười bước lại gần nó ngồi xuống
– nàng yên tâm, ta xin lỗi đã làm mất đi trinh tiết của nàng. Ta sẽ chịu trách nhiệm- Lan vỗ vai nó an ủi
– Nhớ nha- nó õng ẹo nói
Lan vớ lấy mớ rau muống đang nhặt dở đánh liên hồi về phía nó: – này thì nhớ này, nhớ này, trách nhiệm này..
Nó chạy quanh nhà vừa chạy vừa kêu oai oái
-Cứu mạng, cứu mạng… Zô miêng a….
Hai đứa đuổi nhau đùa giỡn chạy quanh nhà, tiéng cười vang vọng không gian. Ngồi dựa lưng vào lưng nó ở đầu hè Lan trầm ngâm
– mấy hôm nay còn đau chân nữa ko?
– hết rồi. E ổn mà, giờ chơi ăn bùng 800 lần nữa còn đc
– không chơi nữa. Chán rồi- Lan ngửa cổ tựa đầu lên vai nó trả lời
– mọi khi chị thích chơi lắm mà
– giờ hết thích rồi- Lan trả lời nhanh
Nó đưa tay úp lên má Lan nựng nựng rồi bất ngờ xoay người lại kéo nàng vào lòng….thịch….thịch…thịch…nó nghe tiếng con tim mình hay là của Lan nhảy nhót trong lồng ngực. Lan ngồi yên, thất thần đầu óc trống rỗng.
Hai tay nó đặt lên vai nàng khẽ đẩy ra chầm chậm ghé vào, khi môi nó chạm vào bờ môi hờ đang run rẩy của Lan, tia lý trí cuối cùng khiến nàng bừng tỉnh. Lan vội vã đẩy nó ra
BỐP…! Trên mặt nó hằn 5 đầu ngón tay
Ánh mắt thất vọng, đau đớn đến cùng cực như khoan sâu vào trong tâm khảm Lan với trăm ngàn câu hỏi “tại sao…tại sao….tại….sao…ao….o???”
Nhìn ánh mắt ấy Lan cảm thấy thân thể mình như bị rút cạn toàn bộ sinh lực, hai chân nàng muốn quỵ xuống, bàn tay run rẩy đưa lên mặt nó được một nửa….buông lơi. Nàng xoay người chạy lên lầu bỏ măc nó đứng đó. Im lặng. Vô hồn!!!

Đóng sập cửa phòng Lan đổ ập lên giường khóc nức nở “vì sao. Vì sao chứ? Mọi việc đang bình thường tốt đẹp thế kia mà. Những ngày tháng vui vẻ, ngắn ngủi…tại sao lại ra thế này??”
Nó bước vào cuộc đời Lan, hồn nhiên, vô tư, mang lại cho Lan nhiều niềm vui, nó làm cho Lan thấy yêu đời hơn, thay đổi cuộc sống, suy nghĩ của Lan. Quá khứ đau buồn của mối tình đầu dang dở từng như một bóng ma đè nặng lên tâm hồn mỏng manh yếu đuối của nàng được gỡ bỏ, nó mở ra cho Lan một chân trời mới, một góc nhìn mới để cảm nhận cuộc sống muôn màu với trăm ngàn điều thú vị. Nó sẵn sàng hy sinh bản thân mình vì Lan, một mình ôm trọn nỗi đau thể xác miễn nàng vui, nó sẵn sàng bảo vệ nàng, che chở nàng. Nhớ lại giây phút đấy, nó hoàn toàn có thể đánh tay lái nhanh hơn, tăng ga mạnh hơn một chút chắc chắn sẽ tránh được va chạm. Nó không làm thế, nó sợ sơ xuất và người bị đâm vào là Lan, nó đã phanh lại giơ chân ra cản bất chấp vết thương cũ đã hành hạ nó bao năm trời. Không một cái nhíu mày, không một giây suy nghĩ. Hết. Hết thật rồi
Lan đã từng vui như thế, hạnh phúc như thế. Phải, hạnh phúc. Hạnh phúc sao? Cảm giác đó thường để diển tả về tình yêu cơ mà.
Yêu sao? Nàng đã từng yêu
Hạnh phúc ư? Hình như chưa thực sự
Lan không hiểu nỗi cảm xúc của bản thân mình, không định nghĩa được thứ tình cảm mà nàng biết chắc chắn nó đang tồn tại. Nàng vật vã ,qoắt quay trong mớ suy nghĩ hỗn độn không lối thoát!
Lan ngồi bó gối,co ro, đầu óc trống rỗng ánh mắt vô thần nhìn bóng tối mênh mang tràn ngập căm phòng. Tối! Trời đã tối rồi sao? Người ta nói ngày vui ngắn chẳng tày gang, mình thì ngược lại, ngày buồn mà cũng đốt thời gian nhanh vậy. Lan liếc mắt nhìn đồng hồ cười nhạt tự giễu bản thân.
22h, nàng uể oải đứng lên bước ra khỏi phòng, theo thói quen nàng liéc sang phòng nó. Cửa mở, trong phòng tối đen, đưa tay bật công tắc đèn nhìn mớ chăn màn hỗn độn, hai cái gối cái đầu cái cuối giường Lan bật cười nhớ lại cái thế ngủ vô duyên có 102 của nó. Gập lại đống chăn màn, nhặt chai rượu thuốc đã vơi hơn nửa vứt lăn lóc dưới sàn Lan đặt lên đầu giường rồi tắt đèn đi xuống nhà.
Căn nhà tối ôm. Yên ắng, bố mẹ và cái Hương về quê ăn cưới từ sáng, Lan say xe không đi được xa vả lại cũng phải có người lo cơm nước cho thằng em mấy hôm nên nàng xung phong ở nhà. Bước xuống bếp dọn dẹp đống rau cỏ nát bươm héo rũ từ buổi sáng, lại ngồi xuống cái ghế mà ban sáng nó ngồi trêu chọc nàng, cái điệu bộ giả đò làm cảnh sát hình sự của nó làm nàng nhớ lại mà phì cười. “Từ sáng đến giờ chưa ăn uống gì, chắc lại lọ mọ ra ngoài tự xử rồi” – lan nghĩ thầm rồi bước ra sân. Cái xích đu vẫn ở đó, im lìm và cô đơn trong bóng tối, không còn tiếng kẽo kẹt, tiếng gió vù vù, tiếng hú đầy sảng khoái của nó. Lan đưa tay chạm nhẹ lên bề mặt lạnh buốt của xích đu, ngồi xuống bắt đầu đung đưa nhè nhẹ. Chiếc xích đu đưa kẽo kẹt đưa qua đưa lại vài vòng rồi dừng lại. Lan ngồi đó, bóng dáng mỏng mang, cô đơn giữa mịt mờ bóng tối.
Không biết qua bao lâu, nàng bắt chéo hai tay hôm lấy bờ vai mình, trời về đêm sương xuống lạnh buốt. Đưa tay xem đồng hồ, đã quá nửa đêm, nó đi đâu sao giờ còn chưa về? Trong đầu nàng chợt hiện lên ánh mắt đấy, ánh mắt tuyệt vọng, đau thương đến tận cùng. Nàng chợt thấy lạnh buốn sống lưng, cảm giác bất an ập đến. Lan đứng phắt dậy chạy vào trong nhà, 1…2…3 xe máy vẫn còn đây, nó đi đâu, di chuyển bằng gì. Như một cơn gió nàng lướt lên cầu thang, lao vào phòng vơ lấy cái điện thoại tay run rẩy bấm số…
Chuông. Đổ chuông rồi.bắt máy…bắt máy đi…bắt máy đi đồ ngốc!
gọi hàng chục cuộc không có tín hiệu trả lời, Lan vội khoác tạm cái áo mỏng lấy chìa khoá xe rồi phi nhanh xuống nhà
Lật đậy dắt xe ra cổng, Lan nổ máy, vào số. Chiếc xe gầm lên lao nhanh về phía cuối con đường, biến mất trong bóng tối.
Phía xa xa. Một tia chớp rạch ngang xé rách bầu trời.

Nó đứng đó…tan vỡ.
Không hiểu sao nó không cảm thấy gì cả, không thất vọng, không đau đớn, không khổ sở. Thế cái cảm giác của nó hiện giờ là gì, nó còn có suy nghĩ không, nó còn tồn tại không? Mọi thứ trên đời giờ đây đối với nó chỉ là ảo ảnh, có lẽ nó chưa từng sống, chưa từng tồn tại. Tất cả những gì nó trải qua, mỗi suy nghĩ, mỗi hành động, mỗi dấu ấn trong cuộc đồ nó từ khi sinh ra đến giờ giống như là một nếp gấp trên một cái qoạt giấy. Các nếp gấp cứ từ từ nhiều lên, cây qoạt mở rộng ra…và đến giờ phút này bỗng bị một bàn tay vô hình gấp xoẹt lại. Thu gọn tất cả, mọi thứ vẫn còn đấy nhưng mơ hồ lắm, hỗn độn lắm.
Một giọt nước trào ra từ khoé mắt, lăn dài trên má chạm bờ môi. Mặn chát.
Nó lững thững bước ra cửa, ngoái đầu nhìn lên ô cửa sổ tầng ba rồi quay lưng bước. Bóng lưng cô độc chậm rãi hoà vào dòng người.
…………..
Lan phóng xe như điên trên đường, từng ánh đèn pha ngược chiều loang loáng nhạt nhoà qua tầng sương mỏng nơi khoé mắt. Nàng qua từng con phố, rẽ vào từng hàng quán mà nàng và nó từng đi qua. Lan có một linh cảm, linh cảm mãnh liện đến từ sau thẳm trong suy nghĩ ” nó không bỏ về nhà ngoài HN, chắc chắn nó vẫn ở đâu đó quanh đây. Chắc chắn”
Không có.không có. Nó đi đâu. Lan gần như phát điên, đầu óc nàng rối như tơ, tay vẫn kéo ga lao vào bóng tối. Vô định. Không phương hướng
Một tiếng sấm nổ vang kéo theo cơn mưa như trút nước, mặt đường trắng xoá, con đường mờ đi trong màn mưa. Lan dừng xe, ngửa mặt lên trời khóc rống lên, tiếng nức nở chua xót, đau đớn….vỡ tan.
Chiếc xe máy tà tà dừng sát rạt bên cạnh
– người đẹp, đêm hôm thế này vẫn chữa nghỉ àh – một giọng đàn ông sặc mùi rượu vang lên bên tai
– cút đi- lan quay sang sẵng giọng
– hề hề. Cưng àh, đêm khuya mưa gió thế này kiếm đâu ra khách nữa. Thôi đi với bọn anh đêm nay. Gấp đôi ok- giọng thứ hai ồm ồm
– tôi không phải gái điếm, biến đi
Sau đó là một hồi giằng co giữa hai gã sau rượu và một co gái chân yếu tay mềm. Lan tay đấm chân đạp muốn vùng vẫy ra khổ 4 bàn tay ma quỷ đang cố khồng chế nàng, miệng nàng gào thét cầu cứu. Con đường mờ bóng mua vắng tanh, tiếng la hét của nàng như rơi tõm vào khoảng không
Tuấn…cứu….cứ chị….tuấn!!!
La la hét khản cổ, trong lúc tuyệt vọng nàng gọi tên nó, chỉ có nó mới là chỗ dựa an toàn nhất, chỉ nó nó luôn có mặt mỗi khi nàng cần
“Tuấn….em ở đâu.. Tuấn ơi”
Lan gần như tuyệt vọng. Những hành động kháng cự của nàng càng làm tăng thêm thú tính của hai con quỷ sắc dục. Chúng thô bạo đè nghiến Lan xuống mặt đường, lấy dây lưng trói quặt hai tay nàng ra sau, cười điên cuồng
– lôi nó vào bụi cây đăng kia, tao chưa bào giờ có cảm giác chơi dầm mưa thế này hô hô hô
– có sợ ai đi qua không- giọng còn lại e ngại
– đêm hôm mưa gió thế này. Sợ đéo gì. Nhanh
Hai thằng xé toạc cái

loading...