Đọc truyện Chị họ làm em nứng chim

Chị họ làm em nứng chim 3

đầu khấc người tình miệng nàng rên lớn hơn ưmh….chụt…chụt….ư..ưhm…ch..oet…ư…uh…
Đến luc này bỗng nhiên tay nó ấn chặt đầu người yêu, gồng cứng hai chân, luồng điện chạy dọc sống lưng đánh thẳng lên não bộ một cảm giác nổ tung trong đầu nó. sóng xung điện phản hồi chạy ngược sống lưng xuống hạ thân, nó ưỡn người , cơ bụng săn lại, rùng mình, một tia chất lỏng đặc sệt nóng bỏng phọt mạnh vào cuống họng Hà, trym nó giật giật tiếp tục phun 3-4 lần nữa mới dừng lại. Hà chống hai tay vào đùi nó cố không để bị ấn quá sâu vào cổ họng, mặt nàng đỏ gay lấm tấm mồ hôi, hai bên mép trào ra thứ chất lỏng màu trắng đục. nàng há miệng trym nó mềm oặt tuột ra rơi “bạch” xuống bụng dưới nằm èo uột trông đến tội

Ngày cuối cùng, nó dành cả buổi sáng đưa Hà đi chơi, ăn uống, mua cho nàng vài bộ váy áo mới. Đến chiều nó dành thời gian cho hai thằng bạn thân, làm vài cốc bia ngồi chuyện trò tâm sự dặn dò các kiểu. Ăn bữa cơm tối cùng gia đình, ngồi nghe ông bà già dặn dò các kiểu. 9 rưỡi tối nó xách balo vẫy taxi đi vì sáng mai phải nhập học sớm. Mấy ngày nghỉ ngắn ngủi kết thúc.

Sau tiếng chuông cửa, người ra đón nó là chị Lan. Nàng mặc chiếc vảy ngủ màu trắng mỏng dài đến gần đầu gối, tóc xoã tự nhiên, đôi mắt sáng, dáng người thướt tha như một thiên thần. Nàng vừa lách cách mở cửa vừa nhoẻn miệng cười duyên:
– sao không đi sớm một chút, đi muộn vậy nguy hiểm lắm.
hai mắt nó như thiêu đốt trên hai điểm nhọn hoắt hồng hồng ẩn hiện sau lớp áo mỏng của Lan. Nén dụng vọng thấp hèn, một tay đút túi quần cấu nhẹ vào đùi non cảnh cáo thằng e đang rục rịch trở mình, nó trả lời.
– e đi taxi thì lo gì. Chị ngủ sớm thế.
– ông đi ăn đi chơi thì lo nghĩ gì đến ai. Mấy hôm nay ngày nào tôi chả lên chuồng sớm- Lan trả lời có chút hậm hực
Cửa mở. Nó bước đến trước mặt Lan mỉm cười dang rộng hai tay ôm nhẹ lấy nàng, cái ôm theo nó là đầy tình bằng hữu lâu ngày không gặp. Lan hơi bất ngờ rồi như chợt nhớ ra điều gì, mặt nằng chợt ửng đỏ bối rối không biết làm gì cứ đứng như trời trồng. Trong khi Lan còn đang “đứng hình” thì nó nghiến răng cắn đầu lưỡi suýt bật máu rồi buông nàng ra, nó phát hiện thằng em sau khi tiếp xúc thân mật với bụng dưới của Lan đang có dấu hiệu muốn ngẩng đầu lên đưa tay gõ cửa thiên đàng.
– để đền bù cho chuỗi 4 ngày dài tự kỷ của chị, giờ vào lấy xe mình đi lượn vài vòng. E thấy hơi đói
– có mà bù đắp dạ dày cho ông thì có. Dắt xe ra đi, chị thay đồ đã- Lan chạy vọt lên cầu thang
– cần gì, đi ăn thôi mà- nó với theo rồi lẩm bẩm “thôi thay đồ cũng đc, đỡ mất công khám mắt miễn phí cho thằng khác”
– có đi ăn bùng nữa không- Lan ngồi sau hào hứng hỏi
– chị chơi nhiều vậy ko chán àh, còn chơi nữa thì hết chỗ để mình đi ăn đêm quá
Thấy Lan có vẻ mất hứng, nó tiếp:
– để hôm khác e cho chị chơi trò khác vui hơn, kích thích hơn
– được. Nhớ nhé! – Lan giọng đầy hy vọng.
Sau khi giải quyết tốt nỗi niềm trăn trở của dạ dày hai đứa lái xe vòng vòng đón gió, tiêu cơm.
– hầy. Đi chơi với người yêu mà không ôm thế kia tội nghiệm nó. Em
Hai thanh niên thôn cưỡi con wave đi sát rạt hai người. Cất giọng trêu chọc là thằng cầm lái, gã ngồi sau cười mắt híp lại nhìn từ đầu đến chân Lan như thầm đánh giá
– không phải việc của các anh- Lan cau mày chua ngoa
– hehe. Lâu rồi không được đị..t hay sao mà bức xúc khó chịu thế e
– mồm miệng bẩn thỉu- Lan cau mày, đỏ mặt nói nhỏ
Nó nghiến răng. Nhục. Nhục quá. Suy nghĩ chốc lát, nó quan sát tuyến đường rồi quay sang nhìn thằng cầm lái nhếc mép, dựng ngón giữa rồi tăng ga. Thấy hành động khiêu khích và nụ cười trào phúng của nó, thằng cấm lái buông một câu ĐMM rồi vặn mạnh tay ga. Nó hét ầm lên với Lan
” ôm chặt, đến lúc vui vẻ và kích thích rồi”
Hai con xe gầm lên xé toạc không gian yên tĩnh của ngoại thành lúc về đêm, thi thoảng có tiếng khóc ré lên của lũ trẻ giật mình trong đêm bởi tiếng động cơ vọt qua. “Chúng mày chưa đủ tầm chơi trò tốc độ với a” nó nghĩ thầm khinh bỉ. Hai xe rượn đuổi cách nhau 20m….15….10. Ngã tư, nó giảm ga vọt qua…về số…cạch…cạch…khực…hộp số kêu lên vài tiếng lách cách nhẹ, Lan ngồi sau theo quán tính gần như chồm lên lưng nó, con wave đuổi đằng sau bất ngờ không phanh kịp vọt qua két….ket….ke…t. Nó nghiêng xe bóp phanh trước chống chân trái, tiếng máy lại gằn lên cùng với tiếng ma sát xoẹt….xoe..t….xo…e…t…bánh sau vẽ một đường tròn hoàn hảo trên đường. Xe quay 180 độ, nó thấy chân trái hơi đau nơi đầu gối “đm, vết thương cũ”. Ngoái đầu lại, thấy con wave đang vất vả quay đầu tính đuổi theo tiếp, nó đưa tay làm điệu bộ “bắn súng” -Pằng…phù…the end. Về thôi chị
Quả thật, với hành vi đậm chất “hai lúa” của mấy thằng này, nếu như ko có Lan ở đây chắc chắn nó sẽ xắp xếp cho tụi này một buổi làm quen và tiếp xúc thân ái với mặt đường. Nó tăng ga, rẽ trái, trẽ phải vài lần để chắc chắn đã cắt duôi được. Ngã tư gần nhà. Á…á….á. Ké…t…Rầ..m…cảm giác buốt đến tận óc từ đầu gối trái.
Trong khi đang mải mê khính lệ động viên xoa dịu tinh thần Lan còn đang run rẩy sợ hãi, một con air blade từ bên trái ngã tư vượt đèn đỏ chuẩn bị đâm thẳng vào xe nó. Bất ngờ nhưng nó cũng kịp vòng tay lái theo hướng di chuyển của xe đối phương tránh bị đâm ngang xe, khi xe nó vòng đc khoảng 60 độ thì xe kia cũng vừa đến. Theo phản xạ nó đưa chân trái lên để né cú đâm thì “bộp”- tay lái con air blade va vào đầu gối.
– vết thương không có gì đáng ngại, cơ xương bình thường,ko tụ máu tuy nhiên do chấn thương cũ nghiêm trọng mới lành đang trong thời gian hạn chế hoạt động mạnh như chạy nhanh…đá bóng..v…v và tránh va chạm, hôm nay cậu may mắn đấy.- nhìn tấm phim chụp, vị bác sỹ cảm khái
Trên đường về, Lan vẫn nước mắt vòng quanh nói trong tiếng nấc
– sao ngốc thế, vẫn đang trong thời gian giữ gìn mà giấu chị. Từ giờ không chơi gõ cửa với ăn bùng nữa, e đâu có đc chạy nhảy hoakt động mạnh
– xời ơi, nửa năm nay chiều nào e chả tập chạy bộ hoặc bơi. Đấy là phương pháp để hồi phục mà bác sỹ dặn dò. Ông này biết đếch gì, giỏi đã chả phải làm ở cái bệnh viện hạng 3 này- nó cãi lại
– tập luyện nó khác, không phải chạy nhanh, không cường độ mạnh- Lan nói
– thế chị tưởng mọi khi chị chay nhanh lắm sao, còn chậm hơn cả lúc e tập luyện ý- nó cười hề hề
– ko cần biết, lần sau ko chơi những trò như thế nữa
– được, được, sẽ chơi trò khác!!!
Hai đứa về đến nhà thì đã hơn hai giờ sáng. Lan lên giường nằm nhưng vẫn không sao ngủ được, nghĩ lại chuyện hôm nay nàng sợ thì vẫn sợ nhưng cũng thầm cảm thấy may mắn. Nếu ko có việc bị đụng xe, nàng cũng ko biết được sự thật về vết thương của nó, vẫn sẽ vô tư yêu cầu nó bày những trò chơi qoái đản kia. Lan biết thằng e họ nàng đã từng khổ sở ra sao, đã từng cố gắng quyết tâm thế nào để trở lại cuộc sống bình thường sau tai nạn năm xưa, nhưng nàng ko ngờ nó lại liều thế. Sao nó lại bất chấp ko thèm nghĩ đến hậu quả mà cứ vô tư như không có gì để chơi với nàng, làm cho nàng vui. Nhớ những lần đập cửa, trêu chó, ăn bùng rồi chạy trối chết của hai đứa, nhớ khuôn mặt đẫm mồ hôi và nụ cười tươi rói của nó nàng chợt thấy cay cay mắt. Trước giờ nàng luôn tự hỏi sao mỗi lần chơi đùa chạy nhảy nó lại ra nhiều mồ hôi vậy, giờ nàng hiểu rồi. Những lúc như thế chắc nó đau lắm, nó đang cố nhịn, nó giấu nàng, nó muốn nàng vui….nó thật ngốc. Với cái điện thoại trên giường, Lan nt cho nó ” ngủ chưa”
– “em chưa, đang nằm đọc sách”
Nàng bước sang gõ cửa phòng nó.

Lan gõ cửa 2,3 cái rồi tự mở cửa bước vào. Nó đang ngồi trên giường, mùi rượu thuốc nồng nồng vương vất. Lan liéc xéo nó hất hàm
– ko phải giấu, đưa đây chị xoa bóp giùm cho
No bình thản lôi dưới gối ra chai rượu thuốc đưa cho Lan, quả thật nó hơi đau và cũng sợ nữa. Người ta bảo một lần bị rắn cắn, 3 năm sợ dây thừng, nó sợ chân nó mà có bề gì nữa chắc cả đời ko đi xe lăn thì cũng chống nạng. Thế nên, dù vị bác sỹ kết luận không có vấn đề gì nó vẫn phải tự xoa bóp, mát xa cho mềm khớp, nhớ lại cái cảm giác khớp gối cứng đờ không thể tự co duỗi đc mà nó sợ toát mồ hôi.
Lan ngồi ở mép giường, đổ một ít rượu thuốc ra tay bắt đầu matxa nhẹ nhàng khu vực đầu gối nó. Cảm giác mát rượi do tiếp xúc với lòng bàn tay Lan cùng với cảm giác nóng dần lên do tác dụng của rượu thuốc khiến cơ đầu gối nó mềm ra, nó nằm duỗi chân khoan khoái.
– ngu ngốc- Lan lẩm bẩm
– nó cũng chẳng may đâm vào mình thôi mà chị- nó hờ hững nói
– chị nói em ý
– e đi chậm mà, nó vượt đèn đỏ thì làm sao mà tránh kịp- nó tiếp tục trêu Lan
– nghiêm túc đấy, đừng đùa- Lan gắt nhẹ
Thấy nó không nói gì nữa, Lan tiếp
– từ giờ đừng bao giờ coi thường sức khoẻ của mình nữa, nghe chưa. E thừa biết nếu không giữ gìn tốt hậu quả sẽ như thế nào. Nếu e có bề gì chị biết làm sao……..biết ăn nói thế nào với cô chú
Nó không nói gì đưa tay nắm lấy mu bàn tay Lan đang đặt dưới nệm rồi bóp nhẹ nhẹ, Lan để im ko nói gì tay kia vẫn matxa đầu gối nó. Không gian yên ắng, tiếng đồng hồ treo tường tích tắc đều đặn, Lan ngồi thất thần không biết đang suy nghĩ gì, tay vẫn đều đặn xoa chân nó. Tiếng thở nó đều đều, tay vẫn nắm lấy tay Lan không biết đã chìm vào giấc ngủ từ khi nào. Đang suy nghĩ mông lung bỗng nhiên Lan thấy nó siết chặt tay mình, nó hơi nhíu mày, cơ mặt giật giật trán lấm tấm mồ hôi. Có lẽ nó gặp ắc mộng, nàng đưa tay kia úp lên mu bàn tay nó bóp bóp trấn an rồi bất giác đặt lên má nó dịu dàng vuốt ve nhè nhẹ. Cơ mặn nó giãn ra, tiếng thở lại đều đều, Lan lấy cái chăn mỏng đắm ngang bụng nó rồi đứng lên nhẹ nhàng ra khỏi phòng.

– nhập học về sớm vậy?
Đang ngồi trên cái xích đu trong vườn đung đưa nhẹ nhàng, thấy nó bước đến Lan mỉm cười hỏi
– đến nhận lớp nhận giáo viên rồi nghe phổ biến quy chế, lịch khai giảng các kiểu. Nhàm chán lắm, e té trước- ngồi xuống bên cạnh Lan nó trả lời
– quen biết được bạn bè mới nào chưa, có tia đc mĩ nhân hương đồng cỏ nội nào không- lan nháy mắt với nó
Đưa tay nắm lấy sợi dây xích, tay kia vòng qua cổ Lan nắm sợi còn lại nó đẩy chân đung đưa xích đu trả lời
– chị làm như mĩ nhân là cỏ dại ven đường không bằng, tiện tay là vơ đc một khóm ý. Toàn ô mai xấu cuối lọ không cam thảo bán trong ngõ
– chúng nó mà nghe đc e nói chắc xé xác e ra- Lan khúc khích
– haha. Mai chị có thể lên trường e dán thông báo “lớp 10 A3- chuyên cung cấp ô mai xấu loại đặc biệt -ps: NHT chịu trách nhiệm nội dung” e ko ngại đâu
Nó trả lời, bắt đầu tăng tốc độ xích đu
– thế có mà bọn nó thuê thám tử tìm cho bằng đc đứa dám vu oan giá hoạ cho hot boy của lớp để xử lý mất. Này. Chậm thôi, ngã giờ
– đừng bao giờ gọi e là hót boy, sinh nhật chúng nó lại tặng cho mấy cái xẻng thì khổ. E đâu phải nhân viên vệ sinh môi trường hót rác
– hahha ý tưởng độc đáo ghê ha, đứa nào cũng thích làm hot boy hot girl trong mắt e toàn là nhân viên hót rác. Chậm. chậm, chóng mặt lắm
– chứ còn gì nữa. Hồi trước có con bé cùng lớp đc tung hô là hot girl, hôm sinh nhật nó e khó khăn lắm mới nhảy đc cái xẻng hồng của mẹ để hót rác trong nhà, cọ rửa sạch sẽ lại còn buộc nơ mang đến lớp tặng nó.
– kết quả sao- Lan sợ hãi vòng hai tay ôm lấy eo nó ngước lên hỏi
– đình chỉ học một tuần…y…àh…hú…ú….ú…. Nó hú lên sảng khoái, chiếc xích đu kẽo kẹt văng đi văng lại vù vù
– dừng. Dừng lại. Buồn nôn quá – Lan siết chặt eo, dán sát vào cơ thể nó gào lên
– chơi thế này mới thú chứ, chị mở mắt ra càng nhắm càng sợ. E ko đẩy đà nữa
– làm cái gì mà hú lên như vượn thế hả, có để yên cho người ta học không. Hương chống nạnh hất hàm
– chị Hương. Lại đây, lại đây chơi đu bay nào- nó hồ hởi vẫy tay
– bay bay cái đầu ông ý, nhìn chị Lan mặt xám như tro thế kia là biết rồi- hương le lưỡi nhăn mặt
– phản ứng phụ, phản ứng phụ thôi. Nhìn thế chứ bao muộn phiền trong đầu văng hết ra rồi. Chị thử đi- nó tiếp tục ali mơi mơi
– tôi thấy bà ý văng cả thần hồn ra ngoài rồi thì có- chiếc xích đu dừng lại, Hương ngồi xuống bên cạnh nó.
– tổn thọ quá,em học nhiều thỉnh thoảng cũng nên ra ngoài hít thở không khí cho thông thoáng đầu óc- Lan đặt tay lên ngực thở phì phì rồi quay sang Hương nói
-e xuống kiếm người rủ ra ngoài đây. Tối nay sinh nhật con Trang….
– phải hót girl ko???- Lan cắt lời
– cấp trường luôn đấy- Hương vênh mặt
– rủ thằng này, thằng này đi cùng..hihi…há..há…á, bảo nó tư vấn mua quà luôn hô..:hô…hô- Lan chỉ tay sang nó rồi ôm bụng cười rú lên, nước mắt giàn dụa
– bà này sao vậy- Hương ngơ ngác chỉ chỉ
– vừa chơi đu bay xong, văng hết muộn phiền nên ai nói gì cũng thấy vui chị cứ kệ đi- nó thủng thẳng
– thế tối nay e đi với chị nhá, đi một mình hơi ngại- hương rủ rê
– người yêu chị đâu?
– còn đang ở nơi nào xa lắm. Tối nay, 7h 30 nhé- Hương đứng dậy đi vào nhà
– này, thế đã có quà tặng chưa…há…há…a…ặc…ặc…đau bụng quá- lan với theo
– đồ hâm- giọng Hương lẩm bẩm.

Tối nay Hương mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, tóc để xoã tự nhiên ngang vai, trang điểm nhẹ nhàng, gương mặt bầu bĩnh với hai má hây hây hồng trông như một con búp bê đáng yêu. Nó ăn mặc đơn giản nhưng lịch sự với quần âu áo sơmi body cắm thùng tóc vuốt kiểu cách khá hợp vơi giương mặt điển trai.
Ngồi sau xe nó Hương dặn dò đủ kiểu
– không cần giới thiệu là em họ, muối chế tạo thân phận thế nào thì tuỳ, ngoài mấy cô bạn thân như ABCXYZ thì ko cần khách sáo với thằng con trai nào cả, riêng với thằng H thì cứ thoải mái trà đạp, đem giá của nó đi xào thịt bò….hsjejfjwbdj…kheuwjhdjandh.
– bà có thù giết cha hay cướp vợ với nó vậy- nó thắc mắc
– ku không cần biết, cứ theo ý chị là đc
– chị đi đi, e bắt taxi về đây- nó giảm ga định táp vào lề đường
– được rồi được rồi, ngắn gọn là nó cứ làm phiền chị hoài, suốt ngày cứ lẵng nhẵng theo đuôi. Nói nó, chửi nó mà nó cứ trơ ra- Hương hậm hực
– ui zời tưởng gì. E gọi 500 anh em xử lý nó, cho nó phải hối hận vì đã sinh ra trên đời này- nó đưa tay móc điện thoại
– điên àh. Đánh người là phạm pháp đấy- Hương cuống quýt
– chị yên tâm. Không ai tìm thấy xác nó đâu- nó tỉnh bơ giả bộ chuẩn bị bấm máy
– không không. Chị chỉ hơi gét nó thôi, e doạ nó 1 chuý xíu là được- Hương run rẩy
– e đùa đấy. Đến 5 anh em em còn chả gọi đc nữa là 500. Ahihi đồ ngok
– dám trêu chị àh..này thì 500 anh e- Hương nghiến răng
– á…á… Đừng véo…đau… Ngã giờ- eo nó bị Hương xoắn cho 1 vòng kêu oai oái.

– mày đúng giờ thế, ôi đẹp trai quá. Con này giấu kỹ thật- Người lên tiếng là Trang, chủ nhân bữa tiệc, thấy Hương khoác tay nó bước vào vội ra đón, ánh mắt nhìn Hương đầy hâm mộ
Trang xinh xắn điệu đà trong chiếc váy trắng sang trọng, nàng xứng đáng đc gọi là hot girl với dáng người như người mẫu, gương mặt xinh đẹp quý phái, bờ vai trắng nõn nà, bộ ngực cao vút, eo thon, mông nở, hai chân dài thẳng tắp.
” cực phẩm..không! Phải gọi là Tô Đắc Kỷ trong truyền thuyết hoá kiếp thành” nó nghĩ thầm
Bữa tiệc sinh nhật đc tổ chức ở một quán karaoke khá sang trọng và rộng rãi, lúc này còn hơi sớm nên mới chỉ có 7,8 vị khách mời. Nó theo Hương làm quen qua loa vài cô bạn thân ai cũng đi cùng bạn trai ” bảo sao bà chị mình ko dám đị một mình. Sợ xấu hổ.”
8h kém 10. Bước vào phòng là một gã mặc sơ mi hoa lá cành, quần bò cắm thùng tóc chải dựng đứng trông khá ngông nghênh. Hương huýt huýt nó hất hàm, “gọi điện thoại nhá”- nó cười cười thì thầm
“Nghiêm túc đi” Hương nhéo vào eo nó.
Hùng hơi nhăn mặt khi thấy Hương ngồi cười nói vui vẻ với một thằng lạ hoắc khá đẹp trai, cay cú hơn là cách ăn mặc của nó trông giản dị nhưng thời trang và phong cách hơn Hùng.
– hương. Chào e, hôm nay e xinh quá. A mời e một ly được không- hùng cầm ly bia đưa lên
– tôi không uống bia- Hương trả lời sau đó cầm cốc nước cam lên cạch nhẹ với Hùng, nhập một ngụm nhỏ rồi đặt xuống
– e nhấp môi cũng được, mừng sinh nhật Trang- hùng tiếp tục
– trang bên kia kìa, sang mà mừng- nó thủng thẳng chỉ tay về phía Trang.
– ồ ai đây. Xin lỗi nãy giờ không nhìn thấy. Làm ly chứ- hùng nhìn nó mặt khinh khỉnh
– a nên tập thói quen nhìn lên, cứ cúi mặt xuống hoài như vậy làm sao thấy đc tôi, có ai đánh rơi tiền đâu. Làm ly? Phòng vệ sinh đằng kia a muốn LÀM thì cứ tự nhiên, nếu cần lấy thêm cái ly của tôi cũng đc. Ko phiền đâu.- nó thủng thẳng
– mày. Được lắm- hùng nghiến răng
– đừng khen. Tôi ko thích con trai
Nhìn bộ dạng mím chặt môi, vai rung rung, mặt giả bộ ngó lơ sang chỗ khác của Hương rõ ràng là đang cố nín cười, Hùng giạn tím mặt, chưa bao giờ nó xấu hổ nhục nhã như vậy. Rất nhanh, Hùng nở nụ cười như chưa từng có gì ” xin lỗi đã làm phiền, chúc hai người một buổi tối vui vẻ” sau đó bỏ về chỗ ngồi
” cầm lên đc thì bỏ xuống được, biết lúc nào nên co lúc nào nên duỗi, thằng này không đơn giản như vẻ bề ngoài” nó nhìn theo Hùng thầm đánh giá.
Vài chai Chivas 12 đc mang lên, bữa tiệc diễn ra vui vẻ và khá thú vị, ít ra là đối với nó. Cuộc chiến đấu ngắn giữa nó và Hùng để lại ấn tượng tương đối tốt với một đôi bạn trẻ ngồi gần đấy Hường và Hưng. Vẻ ngoài cuốn hút, cách nói chuyện thủng thẳng hờ hững thông minh của nó làm Hường khá tò mò và thích thú, Hưng thì nhìn nó bằng ánh mắt đầy hâm mộ liên tục bắt chuyện, mời bia thi thoảng lại cười sảng khoái. nos tự nhận xét bản thân mình cũng chẳng tốt đẹp gì, nhưng người tôn trọng tôi, tôi tôn trọng người, người chân thành tự nhiên tôi cũng thoải mái cho nên nó cũng tương đối hảo cảm với Hường và Hưng. Càng nói chuyện Hưng càng “kết” nó, và nếu như nó đồng ý Hưng sắn sàng đòi mượn dao nhà hàng cắt máu ăn thề với nó mất. Sau khi nhận lời đề nghị nhậu nhẹt riêng tư và trao đổi sđt, cuối cùng nó cũng thoát khỏi sự đeo bám của Hưng. Lúc bấy giờ nó chẳng ngờ việc quen biết Hưng ngày hôm nay sẽ mang đến khá nhiều phiền phức nhưng cũng vô cùng thú vị sau này. Đấy là chuyện của tương lai.
– không hát hò gì àh. Trước mắt giới thiệu anh chàng đẹp zai này đi chứ- Trang ngồi xuống bên cạnh Hương
– tao không khoái hát hò mấy, đây là Tuấn…ờ bạn tao
– xin chào! Mình là Trang – trang đưa tay về phía nó
– rất hân hạnh. Chúc mừng sinh nhật vui vẻ- nó mĩm cười bắt tay Trang
– Bạn ko phải người ở đây? Nhìn lạ lắm- Trang nheo mắt hỏi
– mình vẫn đang ở đây mà, nào bắt tay lần nữa để khẳng định không phải ảo giác- nó đưa tay về phía Trang
– ý mình là bạn không phải sinh sống ở đây- Trang cười khúc khíc cũng đưa tay ra
– mình hiểu, cố tình để đc bắt tay người đẹp thôi- nó mĩm cười
– không cần nhìn tao ái ngại. Bạn bè thôi- Hương chen vào
– hahha. Tưởng ngồi cạnh bạn gái mà vẫn dẻo miẹng vậy. Tao hơi sợ. Phải không Tuấn- trang quay sang nó
– công nhận sự thật có thể không tính là dẻo miệng. Trang chỉ nên đề phòng kẻ ngồi với bạn gái tỏ vẻ hờ hững ko quan tâm nhưng sau đó lại tìm cách xin sđt- nó nâng ly đưa lên có ý mời Trang
Keng….eng….09xxxx
– lát gặp 2 nguòi sau, mình sang bên kia- trang uống cạn ly rượu rồi nháy mắt tinh nghich với nó
– lái máy bay ko, hiện đang cô đơn, cơ hội lớn đấy- Hương huýt nhẹ nó hất hàm về phía Trang
– hồng nhan hoạ thuỷ, về thôi. E hơi đau đầu- nó chép miệng lắc lắc đầu
Tạm biệt vài câu, uống thêm 1-2ly chúc mừng sinh nhật rồi nâng lên đặt xuống vài lần nữa, thề thốt hứa hẹn các kiểu với Hưng nó mới đc tha bổng.
– có cần nhờ ai đưa về ko? Sợ thằng Hùng nó trả thù đây- Hương quay sang hỏi nó
– nó sẽ không làm thế. Về thôi
Cả buổi tiệc nó vẫn luôn để mắt đến Hùng, sau khi bị “làm nhục” Hùng coi như không có gì xảy ra, thỉnh thoảng cũng liếc mắt nhìn sang nhưng ko thấy có tia hằn học. Ngồi từ đầu Hùng cũng ko ra ngoài, ko sử dụng điện thoại cùng với suy đoán về con người không đơn giản của Hùng. Nó kết luận rất ít khả năng thằng này giải quyết mâu thuẫn bằng bạo lực. “Ít ra phiền phức còn chưa tới”- nó nghĩ thầm.

Nó về nhà với tình trạng chếnh choáng đầu đau như búa bổ ” đm rượu đểu hay sao mà đau đầu quá” vào phòng vệ sinh móc họng cho nhẹ bụng, nó rửa mặt mũi qua loa rồi loạng choạng về phòng.
Nằm bên này, nghe tiếng nôn oẹ trong phòng vệ sinh, Lan ngồi dậy đi sang phòng nó gõ cửa
– e không khoá cửa- giọng nó có vẻ mệt mỏi
Lan bước vào phòng, mùi rượu nồng nặng khiến nàng hơi nhăn mặt. Trông thấy nó nằm thẳng cẳng trên giường mắt nhắm hờ hay tay day day thái dương, nàng hoi
– sinh nhật sinh nhẽo gì mà say bê bết thế kia
– e hơi quá chén, đau đầu quá hình như uống phải rượu đểu- nó vẫn nhắm mắt không trả lời
– uống cốc nước chanh cho tỉnh táo nhé- không đọi nó trả lời Lan mở cửa đi xuống nhà
Làm một